Thơ mán Vẩn-bao
Thấy T.B.C.N. cổ động nhiều về số Tết, một bạn đọc báo T.B.C.N. ở một chốn thâm sơn cùng cốc: (Bính Thài) - một chốn mà có lẽ người đế kinh chưa có ai nghe nói tới – có lòng yêu bản báo gửi tự ở xa về mấy bài thơ xuân bằng tiếng ...Mán để bạn đọc cùng ngâm nga trong ngày xuân tươi đẹp.
Đã đành rằng các bạn sẽ không hiểu gì hết cả ! Nhưng chúng tôi, vì cảm tình của ông bạn Mán và cũng vì lúc nào cũng muốn đem những cái mới lạ đến cho tâm hồn các bạn, nên cứ “mạn phép” các bạn đăng-tái những bài thơ đó lên đây. Ước mong ằng chúng ta sẽ làm rung động tơ lòng các bạn trong dịp đầu xuân và các bạn sẽ nghĩ, nghĩ xem chúng nó định nói những gì...hay thách đố gì các bạn...
Nếu các bạn không trả lời được, xin giở xem trang 63 trong báo này.
T.B.C.N.
Quyệt-đồng, Lai-nói-thớ, Vẩn-bao
Mương khồng, Man tiếng khống !
Khỗng cung hỉnh tượng phài
Lả chì: Lai nói thớ
Vẩn bảo cua, Bính Thài
Xuần ngay, bán độ, nay cầu
Má nều đưởng giạc mày câu liệp gằm !
Ây ánh, vuồng hinh, hãnh giứa cò
Bế bồn, trặng gáo, xãnh vàng đo
Rừng ngay, lặng bóng, ây đi đấu
Cõ hế, la xuần, ánh mặt co !
Mónh ảo, tười mâu, đạo cánh từa
Đầu trên, tọc mốt, são dơ ro !
Đen không hẳn, lứa tiêng tăm khống
Hẹ đống kều môm, đáo sẵn hồ
Giông đém đầy vê nộng khuyến tư
Toản chì lã nhứng trống đem cừ
Giơ bào đên xuấn sơm hoa khái
Ở thỉ tiền vương, cống bõ sư !
Canh khồng, la khống, cáo mà thê !
Khảnh lú kìa sanh, não lúc hề
Đống gọi cũng sè han tiếng lết
Lợi hoà nư xuẫn dão tiêu lê
Đâu câu cài lá chứng banh
Hái thư phào lá, rưng trành tiền thuy
Bá thư đền rối viển uy
Nều chang ngước ngẩn quyên uỳ tứ thư
VẨN-BAO (Bính-Thài)
Giải nghĩa thơ Mán
Chắc các bạn cũng tha lỗi cho chúng tôi vì, năm mới năm me, chưa chi chúng tôi đã đùa các bạn về văn-chương tư-tưởng.
Ở bên Pháp. Lúc bắt đầu sang xuân, nghĩa là từ đầu tháng Avril, người ta có cái tục đùa nhau như thế, tục gõi là “Poisson d’Avril” – cá tháng tư – Ngày “cá tháng tư”, muốn đùa thế nào cũng được, vậy chúng tôi tưởng trong dịp đầu xuân vui vẻ ở đây, chúng tôi có đùa các bạn một chút xíu, thế tất các bạn cũng không trách cứ làm gì vậy.
Vâng quả thế, bài “Thơ Mán Vẩn Bao” ở trang 54 không phải là thơ Mán.
Đó chỉ là một bài thơ Kinh, một bài thô của người Kinh viết bằng tiếng Kinh kỳ: cô Bảo-Vân tinh nghịch của chúng ta ở Thái-Bình đã có tiếng là một người hay lỡm - lỡm người khác bằng nhưng câu đối hóm hỉnh không có ai đối được.
Chính nguyên văn mấy bài thơ mán ấy thế này:
Độc quyền, thơ nói lái, Bảo-Vân
Không mường, không tiếng Mán
Cũng không phải tượng hình
Chỉ là thơ nói lái
Của Bảo-Vân Thái-Bình.
Ngày xuân đố bạn câu này
Nếu mà giảng được cầu may gặp liền !
Anh ấy hình vuông giữa có hành
Bốn bề gạo trắng, đỗ vàng xanh
Ngày dưng lặng bóng đi đâu ấy,
Hễ có xuân là có mặt anh !
Áo mỏng màu tươi tựa cánh đào,
Trên đầu, một tóc, rõ dơ sao !
Không đèn lửa, hắn không tăm tiếng
Động hé mồm kêu hố sẵn đào !
Đem giống về đây tự Khuyến-Nông
Chỉ toàn những lá cứ đem giồng
Bao giờ xuân đến khai hoa sớm
Thì ở vườn tiên, sứ bõ công
Không cành không lá thế mà cao
Mà khách sành kia hễ lúc nào
Có động sẽ cùng lên tiếng hát
Ba lời xuân nữ lễ tiêu dao !
Câu đầu là cái bánh chưng,
Thứ hai là pháo, tranh rừng thuỷ tiên...
...Thứ ba, rồi đến uỷ-viên
Nàng nêu ngất ngưỡng uy quyền thứ tư
Bảo-Vân (Thái-Bình)
< Lùi | Tiếp theo > |
---|