Nhiều đấng mày râu thở ngắn than dài: “Trong một năm, người phụ nữ có biết bao ngày dành cho họ. Mới vừa Valentine, ngoắt một cái đã 8.3. Trong khi đó, đàn ông chẳng hề có ngày nào được xã hội “tuyên dương”. Bất công quá”. Lời than thân trách phận này có xác đáng không? Lại có nguồi đặt câu hỏi, phải chăng, ngoài những ngày kể trên, trong một năm các ngày còn lại đều… dành cho đàn ông!
Nghịch lý là ở chỗ đó.

Tình cờ, tôi đọc được trên mạng xã hội nỗi lòng thầm kín của vị bác sĩ nọ. Ông đã nêu ra một vấn đề rất thật và cũng rất đời. Rằng tại sao các bác sĩ không nghĩ có lúc mình cũng trở thành người bệnh? Tôi hoàn toàn cảm thông khi đọc những dòng chân thật: “Khi chính mình phải đối diện với nó, chính mình trở thành bệnh nhân, tôi mới thực sự thấu hiểu và thông cảm với người bệnh. Những ngày đó thật đau đớn, căng thẳng, lo lắng, mặc cảm... Nằm trên giường bệnh, tôi suy nghĩ về chất lượng cuộc sống và cả về chất lượng cho chuyến du hành cuối cùng của cuộc đời. Thật xấu hổ tôi đã lo âu chỉ vì một viên sỏi bé tí... không là một cái gì so với hàng trăm ngàn bệnh nhân ở đây. Với tôi, bệnh viện là nhà, quanh tôi toàn là thầy, cô, bạn bè đồng nghiệp, gia đình... rất quen thuộc và thân thiện nhưng tôi vẫn lo lắng”. Trong khi đó, người bệnh bước vào bệnh viện lẻ loi hơn nhiều, họ chẳng được “gửi gắm” với bác sĩ nào, chỉ hoàn toàn tin cậy vào tấm lòng “thầy thuốc như mẹ hiền”. Nếu may mắn được chăm sóc bởi bác sĩ có tấm lòng “thương người như thể thương thân”, bằng không, tự an ủi “trời kêu ai nấy dạ”.

Mỗi sáng sớm, ngọn đèn đường chưa tắt, trời còn lờ mờ sáng đã thấy trong công viên nam thanh nữ tú nhịp nhàng theo điệu nhạc rộn rã và tập thể dục. Trước kia, chuyện rèn luyện sức khỏe mỗi ngày chỉ dành cho các cụ gần đất xa trời, nay không chỉ có thế. Ngay cả các nam nữ sức dài vai rộng cũng hào hứng không kém.

Những ngày này, tôi lại nhớ đến bài tập đọc Học trò nhớ ơn thầy trong Quốc văn giáo khoa thư lớp Sơ đẳng kể câu chuyện của ông Carnot: “Khi ông đi ngang qua tràng học ở làng, trông thấy ông thầy dạy mình lúc bé, bây giờ đã đầu tóc bạc phơ, đang ngồi trong lớp dạy học. Ông ghé vào thăm tràng và chạy ngay lại trước mặt thầy giáo, chào hỏi lễ phép mà nói rằng: “Con là Carnot đây, thầy còn nhớ không?”. Rồi ông ngoảnh lại khuyên bảo học trò rằng: “Ta bình sinh, nhất là ơn cha mẹ, sau ơn thầy ta đây, vì nhờ có thầy chịu khó dạy bảo, ta mới làm nên sự nghiệp ngày nay”.

Trong các cuộc vui, khi đã có chút men say ngất ngưởng, cánh đàn ông thường bàn đến nhiều chuyện “cà kê dê ngỗng”, trong đó không thể thiếu món “bản lĩnh đàn ông”. Bất kỳ ai, lúc ấy cũng đều vỗ ngực tự cho mình “trên cả tuyệt vời”, “trăm trận trăm thắng”, “trường kỳ tri mã lực”…

Năm mới, chính là lúc người ta thường hăng hái tự nhủ, phải mới hơn và tự tin bước tới. Xin nhẹ nhàng với câu hỏi, khi bước tới phía trước, trong hành lý ấy chúng ta đem theo những gì? Trong đó có niềm tin của tâm linh không?

Suốt đêm chị rạo rực, thỉnh thoảng nhoẻn miệng cười, gật gù ra chiều đắc ý lắm. Nhí nhảnh như con cá cảnh. Quái, anh chồng gặng hỏi nhưng nàng vẫn tỉnh bơ. Có chuyện gì vui mà nàng giấu chăng? Thắc mắc ấy lướt qua nhanh. Rồi cũng như mọi lần, sau khi buông quyển sách, chàng nhíu mắt rồi chỉ vài phút sau ngáy như sấm vang. Chẳng sao. Ngày mai mới chính thức kia mà. Valentine năm ấy cũng là lần đầu tiên nghe anh tỏ tình. Những câu thơ du dương. Nghe mát cả ruột. Kỷ niệm ấy chị vẫn còn như in. À, ngày đó, trong quán cà phê ven hồ, anh đã hôn chị. Giả vờ ngúng ngẩy, làm bộ từ chối nhưng chị vẫn muốn anh: “Đã hôn rồi, hôn lại/ Cho đến mãi muôn đời/ Đến tan cả đất trời/ Anh mới thôi dào dạt”. Nghĩ lại, chị vẫn còn thấy ngượng và sung sướng. Mai là ngày của kỷ niệm đầu đời, chắc chắn anh ấy chẳng hề quên.

“Sài Gòn mùa xuân còn có lá vàng bay/ Có mùa thu nào đang ở lại…” . Vào những chiều cuối năm khi lá vàng nô giỡn trên mặt đường, gió rét lùa về trên tóc bỗng nhiên tôi lại có một niềm vui nho nhỏ: “Sắp Tết rồi”. Lạ chưa, khi ấy trong gió rét chập chờn vẫn còn sót lại những nắng vàng tơ lụa. Nắng mơn trớn. Vỗ về. Và thiên hạ tung tăng xuống phố, khác mọi ngày là choàng trên vai chiếc áo ấm, dù mỏng. Mỏng, dày không quan trọng vì chỉ cốt để làm duyên. Nhờ vậy đường phố đa dạng hơn và trông như có nhiều sắc màu chuyển động trên mặt đường của một thành phố công nghiệp.

Ảnh: L.M.Q
“Mừng ngày Tết trên khắp quê tôi/ Người ra Trung, ra Bắc, vô Nam Dù đi đâu ai cũng nhớ/ Về chung vui bên gia đình/ Tết Tết Tết Tết đến rồi”. Vừa nghe tiếng hát nhí nhảnh, rộn ràng, cô vợ ngoái lại hỏi chồng: “Ủa, năm này gia đình mình ăn Tết ở đâu anh?”. Anh chồng đang nghía cành đào tươi thắm, thả hồn du dương theo tiếng nhạc, giật mình: “Ừ, cũng như mọi năm”.

- Phiền đến thế là cùng. Thêm một ly nữa nhé? Tớ muốn uống cho say trước khi về nhà ngủ đây! Này ông, về nhà là trở về không gian yên tĩnh, vậy mà cũng không xong. Khách đến chơi nhà làm là xáo trộn mọi sinh hoạt thường nhật. Khổ thế. Nhưng khó nói. Nói thế nào đây? Cả một ngày “đốt hết năng lượng” ở cơ quan, về nhà muốn thảnh thơi một nơi với thú vui quen thuộc hằng ngày như xem ti ti, đọc sách... thì chẳng lẽ để khách ngồi chèo queo một mình? Dù không “chưởi chó mắng mèo”, nhưng “người ta” dễ hiểu nhầm nói mình đuổi khéo!”
Thì ra là thế!

Trang 52 trong tổng số 61