
đôi khi cần níu giữ lại giấc mơ
từ thăm thẳm những gì đã mất
cuộc đời anh có là trang sách nát
có là em là nhụy thắm hương đời?
có là ngọn gió rong chơi
đi qua trần gian để rồi không dấu vết?
anh soi gương thấy hình hài đường nét
đã trẻ thơ đã suýt già nua
thèm một tiếng cười đùa
trên môi em sao mà xa lạ quá
anh ngước mắt nhìn trên vòm lá
tìm tiếng chim reo tìm lại tiếng người
ngày đầu xuân lang chạ dòng đời
may mắn quá cõi nhân gian chật hẹp
vẫn còn đây mùi tết
mùi ngàn năm trong hơi thở Việt Nam
mùi quê nhà dân dã bánh chưng xanh
mùi rơm rạ cưu mang ngày khôn lớn
mùi kẹo mứt vô tư thơm lá nõn
mùi lễ phép dạ thưa
mùi gia phong trong gió giao mùa
mùi nếp nhà vẫn còn nguyên vẹn đấy
hãy nhận lấy một dòng đời đã chảy
có hoa hương và gai nhọn đan xen
có trắng và đen
có tuyệt vọng lại trổ mầm hy vọng
có buồn vui lẫn lộn
lại một ngày lại đến lại đi
câu thơ anh như một bóng trăng quỳ
trên bậc cửa đang chờ em bước đến
không bước chân reo thì hoa cũng thắm
anh nhận lấy một bông hoa tươi tắn
an ủi lòng bằng tiếng gió đầu năm
nghe trong hương trầm
mùi của tết đã về yêu dấu nhé
câu thơ bình yên
tiếng lòng lặng lẽ
anh viết cho anh, anh tặng lại cho đời
không như cá ngáp
tênh hênh nằm trên thớt
mùa tình đã tết
anh nhủ lòng hãy nhận lấy mùa xuân
L.M.Q
(Sáng 27.1.2017 - 30 Tết Đinh Dậu)






LÊ MINH QUỐC: HẢI CHÂU
(Tặng bạn Nguyễn Văn Sanh)
Tuổi thơ tôi gieo hạt nơi này
Chỉ cần mở xòe năm ngón tay
Đã gặp nắng mưa thời thơ ấu
Những ngày mới lớn gió thu phai
Ồ đây con đường Triệu Nữ Vương
Thuở ấy, lòng reo bước đến trường
Bài học khai tâm tôi vẫn nhớ
Sống ở đời: giữ lấy Yêu Thương
Giấc ngủ xa quê lúc xa quê
Nhịp guốc nữ sinh lại vọng về
Từng con đường nhớ như đã nhớ
Nhớ Hải Châu mình nghĩa phu thê
Như mẹ nhớ con, vợ nhớ chồng
Gương mặt quê hương nhớ quặn lòng
Tiếng nói “mô, tê” mùi biển mặn
Từng ngày Hội sách nhớ và mong
Mỗi người có một nỗi niềm riêng
Gương mặt tình yêu mãi dịu hiền
Hải Châu, tôi nhớ nơi cắt rốn
Quê mẹ sáng bừng ngọn lửa thiêng
L.M.Q

(nguồn: Báo SGGP ngày 15.1.2017)
LÊ MINH QUỐC
Ngày mẹ bệnh
(Tặng Nguyễn Minh Nhựt)
Trong con, mẹ - đóa hoa sen
Một đời chân chất dấu phèn chân quê
Châu Thành yêu dấu Bến Tre
Trăng đêm sáng. Nắng trưa hè. Vẫn xanh
Tuổi thơ hoa bưởi, hương chanh
Thơm bàn tay mẹ dỗ dành giấc mơ
Lời mẹ ru. Nhịp ầu ơ
Vẫn lắng đọng giọt phù sa quê mình
Từng ngày vạt nắng lung linh
Vẫn cầu cho mẹ ấm tình xưa sau
Bóng dừa biêng biếc nhịp cầu
Mẹ lại khỏe - lẽ nhiệm mầu trong con
L.M.Q
Trang 24 trong tổng số 39