Trời còn có bữa hôm nay
Ráo khô giọt lệ giữa ngày nắng xanh
Vườn xuân ríu rít yến oanh
Sen vàng gót ngọc nửa vành trăng lên
Rằng thưa, tình chị duyên em
Thịt da nõn trắng lãng quên sắt cầm
Bắt phong trần phải phong trần
Đã mòn con mắt xa xăm Thúy Kiều
Tiền Đường đã nhạt dấu bèo
Trầm bay lãng đãng rơi vèo bến sông
Sự đời đã tắt lửa lòng
Mà trong hương nhụy vẫn còn thơm tho
Môi ngon xóa dấu buồn xo
Ngực vừa mới nhú hẹn hò tình đau
Phím đàn vượt sóng bể dâu
Tiếng tơ hoan lạc dạt dào tri âm
Mười lăm năm lụa vẫn tằm
Hương vẫn gió vẫn chỗ nằm chàng Kim
Nắng xanh xuân tím cỏ mềm
Dẫu không chăn gối vẫn duyên vợ chồng
L.M.Q

(nguồn: Báo Người Lao Động - XUÂN 2016)

Tranh sơn dầu Lê Minh Quốc (2015)
Những giọt mưa rơi xuống đất với vận tốc như thế nào?
Có thể bảo nó rơi chậm thôi. Đừng rơi nhanh
Ai làm được điều đó?
Chắc không ai làm được, ngoài thượng đế
Khi yêu em, anh ồn ào như sóng, ồ ạt như mưa
Điên cuồng thương
Quay quắt nhớ
Lúc tĩnh tâm nhất anh bảo, này trái tim ngu dại kia, hãy yêu chừng mực, vừa đủ, chứ đừng nên dạt dào như thế
Nó dỗi hờn đáp, tớ đang yêu, tớ đang nhớ, tớ đang mê, vết thương từng ngày sưng tấy...
Biết làm sao?
Biết làm sao khi mưa cứ đổ xuống lòng anh những cơn đau bất tận?
Anh bảo, thôi ngưng mưa. Mưa vẫn mưa
Anh bảo nắng lên. Nắng vẫn trốn biệt một nơi xa khuất
Yêu chừng mực là một cách khôn ngoan?
Trong tình yêu làm gì có chừng mực
Anh bảo gió ngừng thổi. Gió vẫn chạy trên môi anh để hát lên những hy vọng mơ hồ
Anh bảo anh im lặng như phiến đá. Nhưng trên đá, rêu đã mọc
Anh bảo anh bình thản như cỏ. Nhưng cỏ đã thơm những dấu chân em
Anh bảo anh hãy giữ sự thanh thản trong tâm hồn, nhưng khổ nỗi, ngoài khơi xa bão giông và từng ngày anh chông chênh đi về như gỗ đá
Anh bảo, này trái tim tội nghiệp kia ơi!
Sao mày không là gỗ đá?
Nghe anh nói những lời tàn nhẫn như thế kia, bỗng nghe đâu đó trên vòm trời vọng về những tiếng kêu bi thương. Như thú hoang trúng đạn. Trái tim nằm yên để đi vào cõi chết
Vậy phải làm sao?
Một ngày kia, có đứa trẻ đi vào trong rừng sâu tìm được viên đá quý. Đặt vào trong ngực
Ngực phập phồng những nhịp đập khỏe mạnh và phơi phới yêu đời
Lúc ấy gió đã lên và nắng đã xanh. Tình yêu quay về. Từng ngày sống
Từng ngày đi qua, viên ngọc quý đã thay thế trái tim của nó.
L.M.Q
![]()
Sơn dầu LÊ MINH QUỐC
Thương nhớ à, bến bờ đang sóng biển
Anh đang em gió núi cũng mưa rừng
Văn xuôi lẫn thơ tình mật ngọt
Trong tiếng cười có giọt lệ rưng rưng
Giữa hân hoan đã ám ảnh nỗi buồn
Trên đại lộ lại mở ra tuyệt lộ
Tưởng đi xa những lòng vẫn về nguồn
Trong u mê lại bắt đầu đốn ngộ
Trong bình yên đã dậy mầm trắc trở
Giữa đớn đau hạnh phúc lại quay về
Đi giữa đời nhưng lại ngủ mê
Mộng du đấy nhưng lơ mơ tỉnh táo
Biển lặng yên cho dù đang giông bão
Mưa dập dồn trong lúc nắng đang xanh
Tưởng tình yêu chỉ tồn tại mong manh
Nhưng ai biết sẽ dài lâu vĩnh cữu
Môi thơm tho bởi nồng nàn men rượu
Chiều sắp tàn ai biết nắng đang lên
Giữa ban ngày mà len lén bóng đêm
Tôi đã ngủ nhưng lại đang mở mắt
Trong chia xa đã có ngày gặp mặt
Chuyến tàu về cũng là lúc ra đi
Em có chồng nhưng dậy thì vẫn mới
Trinh tiết còn nguyên vẹn sự từ bi
Trên sông rộng vẫn đường đi đấy chứ
Người đang đi là lúc đã ngồi yên
Mệt mỏi quá thì xác thân nằm xuống
Nhưng linh hồn phiêu bạt lênh đênh
Trong mỗi người đều có một niềm quên
Bởi nỗi nhớ cồn cào trong khoảnh khắc
Trong vui này đã nhen nhúm buồn kia
Giữa sầu kia đã xanh tình hoan lạc
Trong cái này lại chen vào cái khác
Tưởng trường tồn nhưng lại rất phù vân
Yêu thương à, lẽ đời luôn phải thế
Tưởng thoáng qua nhưng mãi mãi nợ nần
Nhưng trong tôi chỉ có một thiên thần
Em tồn tại chẳng bao giờ biến mất
Với gia tài chỉ những câu thơ
Tôi tự nguyện vẽ lên em nhan sắc
Tôi chỉ vẽ trong tôi một gương mặt
Rất từ bi, độ lượng lẫn kiêu sa
Búp sen trên đường dài thăm thẳm
Sẽ dẫn tôi biết lối trở về nhà
(23.VII.2010)
L.M.Q
Với gần 30 năm theo nghề báo,tôi đã viết nhiều thể loại, trong đó có cả thơ trào phúng. Khi TÚ HỢI, lúc HUYỀN SƯƠNG... những bài thơ trào phúng này đã in trên các báo Phụ Nữ Ấp Bắc, Phụ Nữ Chủ Nhật, Đất Mũi, Vũng Tàu Chủ Nhật v.v...


“Thuở trời đất nổi cơn…” giáo dục
Con em mình diễm phúc xiết bao
Mặt búng ra sữa vêu vao
Vênh vênh “Chủ tịch”! Ối dào cực ngon
Cuối tháng 8 lon ton đến lớp
Mãi tháng sau mới “khớp ngựa ô”:
Khai trường có mít-cờ-rô
Trống chiêng, cờ xí lô nhô rợp trời
Diễn văn sự nghiệp “trồng người”
Lại tuôn dằng dặc lời lời gấm hoa:
Năm trước “Hai tốt” rồi a?
Năm nay… “Bốn tốt” mới là… tiến lên”
Ưu tiên nhất con em mẫu giáo
Được học thêm, phụ đạo nhiều môn
Kém gì Bảng nhãn Quý Đôn
Mỗi em là một thần đồng vẻ vang
Muốn đươc thế? Phải càng… cải cách
Nhiệm vụ này cấp bách lắm đây
Giáo khoa xành xoạch đổi thay
Cái chương trình học cũng quay tít mù
Tuyệt vời Bộ đèn cù đào tạo
“Trận đánh” này táo bạo “lớn” ghê
Hoan hô đổi mới tứ bề
Dư luận bình luận cũng mê mẫn đời
Đã nói ra thì lời phải giữ
Đừng chơi trò “phép thử” luân phiên
“Mây kia thăm thẳm tầng trên
Vì ai gây dựng cho nên nỗi này”?
Trò mếu máo hỏi thầy ảo não:
Mai sau này là cháo hay cơm?
Nhân tài? Hay chỉ à uôm?
Bao giờ tuồng mới vãn vở tuồng thầy ơi?!
TÚ HỢI
(nguồn: Báo Tuổi Trẻ Cười số 530 ngày 1.9.2015)
CÙNG MỘT CHỦ ĐỀ

Đời ta có khi là giọt nước
Một hôm tưới mát cõi cằn khô
Đời ta muôn kiếp như ngọn gió
Một hôm thổi buốt cõi hư vô
Lê Minh Quốc
(23 g ngày 30.8.2015)
(Ảnh:Internet)
Lao xao tiếng nói
Dặt dìu tiếng mây
Rộn rã tiếng ngày
Nôn nao tiếng gió
Có cả tiếng tôi
Chuyện trò với cỏ
Muôn năm ngàn thuở
Muôn kiếp vạn đời
Tiếng chồng tiếng vợ
Chẳng gì xẻ đôi
Tiếng của lòng tôi
Lẫn trong tiếng sóng
Nhọc nhằn đau đớn
Hoàng Sa - Hoàng Sa
Tiếng của mọi nhà
Âm vang hồn Việt
Tiếng đời xanh biếc
Hỏi, ngã, sắc, huyền…
Tiếng quê dìu dặt
Biếc hồng cánh sen
Tiếng nói quê hương
Ruột rà tiếng đất
Bàn tay nắm chặt
Vọng tiếng Tổ Tiên
Giọt máu thiêng liêng
Không bao giờ mất
Hoàng Sa - Việt Nam
Tiếng lòng Thống Nhất
L.M.Q
(5.2015)
LÊ MINH QUỐC
THƠ VIẾT Ở SÂN BAY PHÚ BÀI
Sân bay Huế
Một mình tôi lóng ngóng nắng mai lên
Sương trong veo môi cười tà áo trắng
Cầu Tràng Tiền những cánh diều ngủ quên
Đường phố từng bước quen
Tôi soi mặt xuống sông Hương
Thấy gương mặt rẻ măng mười sáu tuổi
Những hồ Tĩnh Tâm, đồi Thiên An, tiếng chuông chùa Từ Đàm trong trẻo
Những người đàn bà gánh hàng rong lặng lẽ
Tà áo dài lam một màu nắng xế chiều
Gánh cơm hến thơm thơm tiếng ru hời xa vắng
Tuổi hoa niên bất chợt lại quay về
Tôi không có người yêu ở Huế
Người tôi yêu sáng nay không ở Huế
Tôi uống nước sông Hương
Nghe gió thổi một mùi rơm rạ
Hàng cây xanh Vĩ Dạ
Giọt cà phê không đắng trên môi
Sân bay Huế một tiếng gà dậy sớm
Bay vào vòm trời
Máy bay chập chờn cánh bướm
Tôi thầm gọi tên em
Lưỡi vẫn thơm một mùi cơm hến…
L.M.Q
NHỚ ÔNG TÔ HIẾN THÀNH
Đêm mất ngủ, tôi giật mình tỉnh giấc
Lòng âu lo cho mọi việc đã làm
Tôi rửa sạch tâm hồn bằng sử sách
Gương tiền nhân sáng chói rọi từng trang
Văn hiến ngàn đời đã có những vua quan
Sống trong sạch như mưa nguồn trong trẻo
Tôi ngưỡng mộ ông Tô Hiến Thành
Đức thanh liêm không cúi luồn lươn lẹo
Không vì vàng mà nói tròn thành méo
Ông ung dung trong đạo thanh bần
Không vì tình riêng để nghiêng nghĩa lớn
Sống một đời trọn vẹn nghĩa vì Dân
Tôi từng qua xuân, hạ, thu, đông
Trên đường Tô Hiến Thành mát lành ngọn gió
Xe cộ ồn ào gầm rú phóng qua nhanh
Ôi sự đời phù vân như không như có
Tôi tâm niệm, ông vẫn còn đứng đó
Để yên tâm chiêm nghiệm lẽ công bằng
Ồ sáng nay xuân hồng ngời sắc đỏ
Đường Tô Hiến Thành vang mãi tiếng chim ngân
L.M.Q

(nguồn: Đặc san Báo CA TP.HCM số đặc biệt Kỷ niệm 70 năm thành lập ngành CANDVN - 19.8.2015)
Trang 30 trong tổng số 40