Đặt vấn đề về Đạo kinh doanh của người Việt là điều cần thiết. Nó phản ánh được ý thức tiên phong và trách nhiệm của Tổ hợp giáo dục PACE và NXB Trẻ đối với lợi ích cộng đồng. Tuy nhiên để làm được điều này, thiết nghĩ chúng ta phải giải quyết được những vấn đề còn hạn chế ở doanh nhân Việt. Sở dĩ có sự hạn chế này, theo tôi, nguyên nhân chính vẫn là do sự hình thành của lực lượng doanh nhân Việt còn quá non trẻ. Nó chưa tích lũy được và đủ kinh nghiệm, bản lĩnh để có thể hình thành một ý thức hệ rõ nét.

Trong phạm vi của tham luận này, trước mắt chúng tôi chỉ đề cập đến sự hạn chế ở góc độ tâm lý. Nếu xây dựng Đạo kinh doanh người Việt mà lại tách khỏi tâm lý người Việt nói chung thì đó chỉ là sự ảo tưởng, không tưởng.
Trong bộ Lịch sử Việt Nam (tập 1) do Ủy ban Khoa học xã hội Việt Nam biên soạn năm 1976, trang 410 có viết: “Nguyễn Văn Tú (người Quảng Trị) đã chế tạo được đồng hồ máy và ống nhòm theo kiểu phương Tây”. Trước hết, xin được đề cập đến loại đồng hồ trước đó đã xuất hiện ở nước ta để thấy tầm quan trọng của sáng chế này.

Sống trên đời mỗi người chọn cho mình một thú vui để thư giản. Sưu tập cũng là một thú vui như thế, nhưng hơn cả thế, qua đó, người sưu tập còn có thể tự học được nhiều điều mà đôi khi ở trường lớp thầy cô không đề cập đến.

Sưu tập của L.M.Q
Tọa đàm “50 năm Hương rừng Cà Mau”
TT - Tọa đàm “50 năm Hương rừng Cà Mau” nhân kỷ niệm 50 năm ngày xuất bản tác phẩm Hương rừng Cà Mau của nhà văn Sơn Nam sẽ diễn ra vào sáng 27-12 tại hội trường báo Tuổi Trẻ (60A Hoàng Văn Thụ, Phú Nhuận, TP.HCM).

Nhà thơ Lê Minh Quốc phát biểu tại tọa đàm (ảnh: http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/sach/lang-van/bo-sach-huong-rung-ca-mau-tron-50-tuoi-2407267.html
Từ ngày 1-10-1995 đã có chị thị của Chính phủ nghiêm cấm việc tiếp đãi rượu bia và tặng... bì thư khi tiếp khách. Thật ra những tiêu cực này đã được nhân dân phê phán bằng những nụ cười trào phúng và hóm hỉnh. Ở đây xin tạm bàn luận về cái gọi là phong bì vậy.


Tìm về văn học trào phúng miền Nam, ta thường nghe nhắc đến một vài tên tuổi quen thuộc. Nhưng để biết rõ sự nghiệp của họ thì không dễ đàng, bởi tài liệu để lại không nhiều. Trong số những nhân vật này, có thi sĩ Học Lạc. Lâu nay, ta chỉ biết loáng thoáng rằng, Học Lạc tên thật Nguyễn Lạc, hiệu Sầm Giang, quê Mỹ Tho. Thuở nhỏ, ông thông minh, được vào học trường quan Đốc học nên mọi người thường gọi Học sanh Lạc, về sau gọi gọn “Học Lạc”. Căn cứ vào một bài ca trù do nhiều nhà nho ở Gò Công truyền tụng, đời sau đã đoán năm sinh của Học Lạc. Bài ca trù như sau:
“Ăn tết” hay “chơi tết”? Ca khúc Ngày tết quê em của nhạc sĩ Từ Huy được yêu thích cũng vì phản ánh được tâm trạng của nhiều người: “Mừng ngày Tết trên khắp quê tôi / Ngàn hoa thơm khoe sắc xinh tươi/ Đàn em thơ khoe áo mới / Chạy tung tăng vui pháo hoa/ Mừng ngày Tết trên khắp quê tôi / Người ra Trung, ra Bắc, vô Nam / Dù đi đâu ai cũng nhớ / Về chung vui bên gia đình...”. Không thấy tác giả nhắc đến chuyện “ăn”. Ăn? Chỉ là “chuyện nhỏ như con thỏ”. Có đúng thế không? Nhà nghiên cứu Nguyễn Hữu Hiệp từ An Giang mới sưu tầm được và gửi cho tôi bài vè Ăn tết. Bài vè này như thế nào? Ta sẽ nói sau. Dù nói sau, nhưng tôi cũng xin “mật mí” đôi nét về không khí nhộn nhịp ăn Tết của Nam bộ ngày xưa qua bài vè độc đáo này:

Dựng nêu ngày tết - tranh dân gian
Sơn Nam - Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê là tựa đề cuốn sách do nhà thơ Lê Minh Quốc biên soạn hướng tới kỷ niệm ngày sinh của cố nhà văn Sơn Nam. Nhà thơ LÊ MINH QUỐC: Nhớ Sơn Nam, học Vương Hồng Sển. Sách thuộc tủ sách Nhà văn của em của NXB Kim Đồng, với hình thức nhỏ gọn (46 trang khổ 15x21cm) nhưng lược thuật đầy đủ những nét chính cuộc đời cũng như sự nghiệp viết văn của nhà văn Sơn Nam.

Khi đi điền dã ở Huế, tôi được nghe các cụ kể lại một giai thoại về vua Hàm Nghi: Đêm 30.10.1888, Trương Quang Ngọc làm phản, dẫn một đội Pháp bắt sống ngài tại khe Tá Bào (Quảng Bình), ngài hét lớn: “Thằng Ngọc! mày giết tao đi còn hơn đem tao giao Tây”. Từ đó, cho mãi đến khi bị giải về Huế, ngài vẫn không nói thêm bất kỳ một lời nào. Điều này gây khó khăn cho công tác điều tra của đối phương. Cuối cùng, để buột ngài phải nói, phải thừa nhận mình là vua Hàm Nghi, chúng nghĩ ra cách mời thầy dạy học của ngài đến. Kỳ lạ thay, đứng trước mặt thầy, nhà vua quỳ xuống và lễ phép xưng tên mình. Chi tiết này cho thấy, một trong những truyền thống tốt đẹp của người Việt Nam. Dù làm vua, nhưng với thầy thì bao giờ sự tôn sư trong đạo cũng đặt lên hàng đầu.

Đặc san Sử địa ấn hành tại miền Nam. Ảnh chỉ mang tính minh họa. Tư liệu L.M.Q
Lịch sử báo chí Việt Nam nếu tính từ ngày có tờ Gia Định báo - do chính quyền thực dân xuất bản - số đầu tiên ra đời ngày 1.4.1865 - thì tờ Nông Cổ Mín Đàm có thể xem là tờ báo thứ nhất của tư nhân xuất hiện ở nước ta. Mặc dù trước đó đã có tờ Phan Yên báo do Diệp Văn Cương biên tập nhưng chỉ tồn tại 2 tháng.

Trang 9 trong tổng số 11