THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút

LÊ MINH QUỐC: Bỗng dưng chưng diện khác thường

“Quen sợ dạ, lạ sợ áo quần”. Hình thức bên ngoài luôn cần thiết cho mỗi người. Đã qua lâu rồi cái thời chỉ cần mặc ấm, nay, trước hết phải đẹp. Nhiều người la oai oái khi “một nửa” bỗng dưng có gu ăn mặc “khác người”. Dù trông thấy cũng ngồ ngộ nhưng đôi khi xuất hiện không đúng nơi, đúng chốn lại trở thành nỗi “ám ảnh”!


bong-dung-chung-dien-khac-thuong

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Trước “phút 89”

 

“Phút 89” có thể hiểu nôm na khoảnh khắc mà người ta thực hiện một điều gì đó có tính chất quyết định. Cuộc sống riêng tư muôn màu muôn vẻ, nhiều người sống trong tâm trạng “phút 89” trước lúc lồng nhẫn cưới ngón tay.


truocphut-89

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: “Túy ngọa sa trường…”

 

Ai đó đã nói rằng, việc phát minh ra thức uống lên men có tầm quan trọng hơn cả các trận đánh trên trái đất này tự ngàn xưa đến nay cộng lại. Thoạt nghe tưởng ngoa ngôn, bá láp nhưng hãy cứ bình tĩnh nghiệm lại mà xem. Câu nói ấy dù có “vống lên” nhưng đâu phải phát ngôn lúc… say quắc cần câu!


tuyyngoasatruong

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Tò mò


Sau khi ăn chung mâm, ngủ chung giường, “cho nhau chắt hết thơ ngây/ trên cánh môi say/ trên những đôi tay…”, nhiều người nghĩ rằng đã thuộc về nhau thì cả hai có được quyền “kiểm tra” lẫn nhau! Không cho mà được à? Mọi tâm tư, tình cảm của người này, người kia biết và có quyền can thiệp.

“Lý thuyết” là vậy, nhưng trong đời sống hôn nhân, mọi việc không đơn giản.


tomoRRRR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC : Nhớ dai hóa khổ


Một trong những câu “slogan” quen thuộc hiện nay của giới trẻ: “Cuộc tình dù đúng dù sai, đứa nào nhớ dai thì đứa đó khổ”, tưởng bông lơi, cười cợt nhưng ngẫm lại thấy… đúng! Có những sự bực dọc, nỗi buồn từ quá khứ xa xăm cứ ám ảnh mãi khiến nhiều người khó mà vui sống.

 

nhodaihoakho

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: NGƯỜI THÈM VẼ

 


anh-5nguoithemve

 

Quái quỷ. Sắc màu quái quỷ. Như bỡn. Như đùa.

Đêm qua, mưa rả rích. Một cảm giác quạnh hiu. Đơn độc. Vùi đầu vào trang sách mãi cũng chán. Gấp sách. Và vẽ. Một không gian riêng biệt tạo dựng dưới mái nhà. Ở đó, có một gã mù đang lao nhanh trên đường cao tốc. Đang rú ga. Phóng xe bạt mạng ngoài xa lộ. Có một tay mơ dù không biết bơi nhưng dám cắm đầu xuống vực sâu đang cuồn cuộn sóng. Y vẽ. Những màu sắc ném tung tóe lên toan. Những nhát cọ lướt ngon. Những đường bay sắc lẹm. Y vẽ. Như học tập đứa trẻ đứng trên đỉnh núi cất lên tiếng hú u oa của thuở mới lọt lòng. Như bắt chước đứa trẻ lang thang cỏ nội hương đồng thả vút cánh diều giữa chiều giông bão. Vẽ là một cách giết thời gian nhanh nhất. Cảm hứng tràn trề ùa đến. Dẫn đi. Đi đâu? Chẳng rõ. Mà cần gì phải nghĩ ngợi. Vẽ là dành toàn tâm toàn ý trong phạm vi khung vải đang đặt trên giá, đang phơi bày dưới nền nhà.

Nhà thơ, nhà văn viết kịch tài năng Lưu Quang Vũ (1948-1986) đã có lần tâm sự, đại khái: “Khi viết đến vở kịch thứ mười thì tôi đã nắm gọn trong tay mọi kỹ thuật, kỹ xảo để xây dựng hoàn chỉnh một vở kịch. Nhưng khi đã viết đến bài thơ thứ một trăm thì tôi vẫn không biết phải mở đầu và kết thúc như thế nào hoặc đánh giá thế nào là một bài thơ hay”. Vẽ cũng vậy thôi. Khó có thể nói trước sẽ vẽ cái gì. Vẽ thế nào. Đang muốn vẽ A, dần dà lại ngược qua B và cuối cùng đến xuôi tận Z. Cảm giác lúc buông cọ? Thở phào. Nhẹ nhỏm. Tưởng chừng vừa đội đá vá trời. Sống sót sau cuộc lữ hành vượt qua sa mạc. Lúc ấy, rông rênh. Rã rệu. Như với một người đàn bà. Ân ái với hoa. Làm tình với lửa. Vừa xong. Hồn chưa kịp về với xác. Thân xác rỗng không.

Vậy đó, sau vài giờ đồng hồ ngồi vẽ tưởng đã có thể ngủ yên. Nhắm mắt lại. Định tâm. Thở sâu. Chỉ một giây sau, mở mắt. Con mắt ném ngay cái nhìn vào bức tranh. Đột nhiên cười ngặt ngẽo: “Ủa? Ròng rã cả đêm chỉ thế này ư?”. Tranh xấu không thể tưởng. Xấu đến độ ma chê quỷ hờn. Không một chút bối rối. Xóa toẹt. Không nương tay. Không thương tiếc. Lại vẽ. Lại quay về điểm xuất phát. Đi lại những bước đầu tiên. Cảm hứng vẫn tươi ngon như lúc ban dầu. Y vẽ. Vẽ theo gì mình thích. Kinh tởm nhất vẫn là tranh sao chép. Dù có chép đúng y chang từng hạt bụi, từng sợi ánh sáng, từng mảng linh hồn thì vẫn vô hồn. Thích xem một bức tranh của đứa trẻ mẫu giáo hơn là nhìn bản sao cả một kiệt tác. Ai cũng vẽ được, nếu muốn, nếu ý thức rằng, tự mình nghĩ đẹp là đẹp chứ không kỳ vọng người khác cũng nhìn thấy đẹp mình.

Có lẽ Tản Đà là nhà thơ trước nhất đã vẽ tranh. Trên báo Tao Đàn in năm 1939, nhà văn Nguyễn Công Hoa có kể câu chuyện xẩy ra vào khoảng năm 1913 hay 1914 gì đó nhân có cuộc “đấu xảo” tổ chức tại Hà Nội, thi sĩ Thề non nước đã dùng mực nho vẽ trên giấy tàu bạch một cành lan và trên có con cóc. Phía dưới bức tranh này có đề ba câu thơ lâm li: “Con cóc mà đậu cành lan/ Cành ngô con phượng thế gian đã thường/ Có ai thương cóc thì thương”. Cha đẻ Kép Tư Bền kể tiếp: “sự ngắm nghía là tôi không thể nhịn cười được”. Đúng thế, xem tranh của nhiều nhà thơ mê mải vẽ, biết đâu cũng có nhiều người “không thể nhịn cười được”.

Mà cũng chẳng sao.

Vẽ để thỏa mãn một nhu cầu tự thân. Cho mình. Chính mình. Chứ không vì ai khác. Vậy tại sao lại bị chi phối bởi khen chê của người khác? Đêm qua, ngốn hết một đêm dài vào tranh vẽ. Rồi hài lòng. Cẩn thận treo lên tường. Tranh đẹp quá. Vì thế, giấc ngủ nhiều mộng đẹp. Cỡ các danh họa cũng chỉ vẽ đến thế. Kiêu căng chưa? Tự mãn chưa? Tự mình khen mình cho nó sướng bởi cả đêm vật lộn hùng hục với màu sắc đến đứ đừ đư thân xác. Mình khen mình là sự tỉnh táo, khó chết. Dễ chết nhất là sự ngộ độc bởi lời khen vô tội vạ của kẻ khác.

Sáng nay, trước lúc xuống giường, đã nghĩ bước chân đầu tiên trong ngày là đến xem lại bức tranh đã vẽ. Đã vẽ đêm qua. Ắt hài lòng. Ắt toe toét cười. Sung sướng. Vẽ tranh còn có cái thú đó. Thích xem lại tranh vừa vẽ xong. Mỗi lần xem, tự mình gật gù. Ngó tới, ngắm lui. Chà, nét vẽ thần sầu quỷ khốc. Sáng nay, sẽ có cảm giác ấy đấy chứ? Thật không? Vừa ngước nhìn tranh bỗng một tiếng nói dội đến: “Ủa? Ròng rã cả đêm chỉ thế này ư?”. Thất vọng não nùng. Cảm hứng tụt dốc. Bong bóng xì hơi. Chìm nghỉm. Thẩn thờ. Chỉ giây lát thôi. Lại vẽ. Ngốn mất luôn cả buổi sáng đầu tuần.

Quái quỷ. Sắc màu quái quỷ. Như bỡn. Như đùa.

 

L.M.Q

nguoithem-ve

(nguồn: Báo Phụ nữ chủ nhật 20.7.2014)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: “Đắng lòng”… tình phí


“Cưng như trứng, hứng như hoa” là tâm thế của nhiều người khi yêu. Người mình yêu, luôn luôn ở vị trí số 1. Vì vậy, sự chiều chuộng một cách tận tụy bao giờ cũng tự giác, tự nguyện. Thế nhưng, có những trường hợp khiến nhiều người đã ngửa mặt lên trời thở than: “Nếu chàng/ nàng “biết điều” một chút thì tốt bao nhiêu”.


danglong-tnh-phi

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Tỏ tình “marathon”

 

Thoáng nhìn thấy một người “bắt mắt”, tự dưng trái tim nằm trong ngực bỗng cựa quậy, đập loạn xạ, lưỡi cứng đờ. Dù lúc ấy có muốn tuôn ra “lời lời châu ngọc” nhưng cũng cảm thấy khó khăn quá. Tuy nhiên, tùy theo bản lĩnh, mỗi người sẽ có cách tỏ tình mà theo họ hiệu quả nhất.

 

loitotinhmarathon

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Vui buồn “thăng quan tiến chức”

 

“Khi người bạn đời được “thăng quan tiến chức”, bạn buồn hay vui?”. Nghe thế, nhiều người buột miệng: “Ơi hay, hỏi gì lãng xẹt vậy trời? Sao lại không vui?”. Thế nhưng, có nhiều chuyện éo le, ấm ức khó thể tâm sự, chia sẻ với ai khác, dẫu bạn bè rất thân thiết. Vì thế, sau tin vui ấy, nhiều người tặc lưỡi ngâm câu thơ buồn não ruột: “Bao giờ cho đến… ngày xưa?”.

 

Untitled-vuibuon

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Bếp lửa - nếp nhà

 

Trong góc khuất tâm hồn mỗi người, có một hình ảnh mà lúc nhớ lại, bao giờ cũng gợi về cảm giác yên ấm nhất, tình cảm nhất. Đó là những tháng ngày, cả gia đình cùng quây quần bên mâm cơm. Có thể lúc ấy nhà mình còn nghèo, bữa cơm đạm bạc nhưng lúc nào cũng đầy ắp tiếng nói cười.

 

bepluanepnha

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 41 trong tổng số 54

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson