THƠ Thơ rời

LÊ MINH QUỐC: 3 BÀI THƠ VIẾT TẠI ĐÀ NẴNG THÁNG 11.2017

3-BAI-THI-VIET-O-DA-NANG-THANG-11.2107

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: NGÀY VỀ TIỄN MẸ

Bài thơ cuối cùng viết về mẹ, lúc còn nhìn thấy mẹ trên cõi trần. Mẹ mất lúc 5 giờ sáng ngày 12.10.2017. Bài thơ viết lúc 24g ngày 12.10.2017, lúc nằm dưới chân cỗ quan của mẹ.

bai-tho-cuoi-cung-viet-luc-con-nhin-th-y-me1RR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: TIỄN NHAU

 

tien-nhau-1RRR(nguồn: Báo Thanh Niên ngày 8.10.2017)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: ĐỌC KIỀU

 

dockieu-in-bao-nhan-dan-2017(nguồn: Báo Nhân dân cuối tuần 27.8.2017)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: NGƯỜI TÌNH CỦA THẾ KỶ XXI

 

NGUOI-TINH-THE-KY-xxi(nguồn: Tạp chÍ Kiến Thức Ngày Nay số XUÂN 2000)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: CHÙM THƠ IN BÁO VŨNG TÀU CHỦ NHẬT

tho-in-bao-VTBR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: BA BÀI THƠ IN BÁO TUỔI TRẺ SỐ 30.4.2017

bao-tuoi-tre-1-R-30.41RR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Nhớ Đông Ky Sốt

 

leminh-quoc-NHO-DONG-KY-SOT

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: ĐÀ NẴNG - TẦM CAO MỚI

 

DANANGTAM-CAO-MOI-1-R

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUÔC: Chùm thơ in trên báo Đà Nẵng cuối tuần ra ngày 19.2.2017

 

1tholeminhquoc-DN-cuoi-tiuan-1-R1tholeminhquoc-DN-cuoi-tiuan-2-R

 

Cà-Phê

(Tặng Đoàn Thạch Biền)

Trở về quê, thức dậy buổi sáng tinh mơ
Sương lãng đãng ngọn núi Sơn Trà
Gió lẳng lơ hàng cây khuynh diệp
Sông Hàn reo êm ái như thơ

Tôi ra đường hai tay đút túi
Bước co ro thèm ly cà-phê đen
Đừng hút thuốc để trong veo lá phổi
Đi thật nhanh đến trước cổng nhà quen

Ngôi nhà đó có một người con gái
Đứng bên trong cửa sổ mím môi chào

Khẽ gật đầu: “Gió nhiều sợ lạnh
Áo ấm đâu sao không chịu mặc vào?”

Hoa khế rụng tím mặt đường ý tứ
Cầm tay nhau ấm áp khói lên xanh
Sương lơ đễnh vẫn còn bay cuống quýt
Đà Nẵng ơi! Sao em quá hiền lành?

Chọn mỗi chỗ dưới vòm cây khuất gió
Ngồi bên nhau chẳng nói một câu gì
Tay trong tay. Mắt nhìn vào mắt
Giọt cà-phê run rẩy ở trong ly…

 

Về quê ăn Tết

Chuyến tàu lướt trong đêm
Đi về miền xa lắc
Tôi dỗ tôi ngủ yên
Mưa khuya còn dè dặt
Bước xuống một sân ga
Lạnh run từng chân tóc
Tôi gặp lại quê nhà
Như chạm vào gió lốc
Trái tim bỗng run lên
Từng âm thanh khô khốc
Vòm cây ngủ ven đường
Thở thì thào mệt nhọc
Đi trên con đường quen
Thấy nhói trong lồng ngực
Người tình cũ lãng quên
Chập chờn trên ký ức
Hàng rào trước nhà em
Lẻ loi hoàng hoa cúc
Đà Nẵng đêm cuối năm
Sương lờ mờ trước mặt
Con đường Triệu Nữ Vương
Có tôi đang dè dặt
Trở về trên quê hương
Chân đi không chạm đất…

 

Mỹ Khê và em

tôi nằm dài trên bãi biển
như đứa trẻ nằm trong vòng tay người đàn bà
nghe sóng hát
biển dữ dội điên cuồng và náo nhiệt
không bằng em từng đêm làm xiếc
trên tình yêu của tôi
đưa nhau đến sóng vỗ trùng khơi
linh hồn đang bốc cháy
tôi nghe biển thét gào như em hoang dại
lúc hờn ghen
từ đó, tôi sợ hãi khi đứng trước biển đêm
tâm linh nhỏ nhoi biết lấy gì tự vệ?
tôi sợ hãi khi đứng trước em
sao em hồn nhiên và dịu dàng đến thế?
tôi tin trần gian này hữu hình thượng đế
lúc được quỳ tạ lỗi dưới chân em
lòng thanh thản sau lời tự thú
biển bây giờ sao rất đỗi dịu êm?
biển sẽ là tôi nếu không giận dữ
em sẽ là tôi nếu chẳng hờn ghen
tôi sẽ là tôi nếu có lần lú lẩn
nhìn biển tương tư đôi mắt của em
giống như người đi trên biển lênh đênh
là lúc tôi yêu em

LÊ MINH QUỐC

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 1 trong tổng số 17

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson