THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút

LÊ MINH QUỐC: Ai vì ai?


Khi đuổi theo hay đang yêu say đắm, hầu như chẳng ai tỉnh táo nhìn thấy khiếm khuyết của người kia. Với họ, “đối tượng” của mình bao giờ cũng “trên cả tuyệt vời”.

Những người đứng ngoài, do tỉnh táo hơn nên dù có buông lời nhận xét chính đáng nhưng người trong cuộc cũng dễ dãi: “Ố dào, chuyện nhỏ”. Họ bỏ ngoài tai, bởi khi yêu thông thường người ta làm theo “chỉ đạo” của cảm xúc hơn là sự tỉnh táo của lý trí.

 

aiviaiR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Lê Minh Quốc: Sức mạnh của ngòi bút

 

KỶ NIỆM 89 NĂM NGÀY BÁO CHÍ CÁCH MẠNG VIỆT NAM:

Sức mạnh của ngòi bút

 

PN - Cho đến nay, có lẽ “nhân vật huyền thoại” Tin Tin của họa sĩ Hergé vẫn là nhà báo được nhân loại yêu thích nhất. Không yêu thích sao được khi chàng phóng viên trẻ tuổi, đẹp trai cùng chú chó Milou luôn xông xáo trên các nẻo đường “phò chính trừ tà”. Hễ nơi nào cần có tiếng nói của công lý, lập tức chàng có mặt, bất chấp mọi hiểm nguy. Liệu nhà báo chúng ta có thể hành động với tâm thế ấy không? Chắc chắn có!

Với báo Phụ Nữ, tờ báo dành cho nữ giới, dấn thân vì quyền và lợi ích chính đáng, hợp pháp của bạn đọc là điều chúng tôi tâm niệm.

 

1-2_ngy_ngha_bo

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Còn cha gót đỏ như son

 

Viết về cha, với nhiều người là điều khó khăn; trong khi viết về mẹ dễ dàng hơn nhiều. Nhìn bóng cây sừng sững giữa trời đất, ít ai nhận ra vẻ đẹp uy nghi, an nhiên tự tại, dám đối mặt với mưa sa bão táp.

 

CONCHAGOT-DO-NHU-SON

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Hồn nhiên “khui” chuyện nhà mình

 

Lúc bạn bè gặp nhau “tám” đủ mọi chuyện trên trời dưới biển, lạ thay, có người vô tình hoặc hữu ý “dìm hàng” người hằng đêm vẫn đầu ấp tay gối. Bị người thân thiết nhất “vạch áo cho người xem lưng” là nổi khổ tâm ai thấu?


jhonnhien-khui-chuyen-nha-minh

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Những “ca” khó gỡ

 

Trong tình yêu hôn nhân, có những “ca” cực kỳ khó giải quyết, tưởng giải quyết dễ như ăn ốc nhưng cũng rối rắm lắm chuyện.

nhungcakho-go

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Mùa xanh của đời

muaxanhcua-doi

Đi giữa dòng đời tấp nập, có lúc gặp những gương mặt xa lạ dù họ tỏ ra thân thiện, hiền từ nhưng tôi vẫn e ngại, nghi ngờ; không dám vồn vập tay mắt mặt mừng, sẻ chia những cảm nghĩ thầm kín, dù lúc ấy rất cần một lời dỗ dành, an ủi. Biết đâu gai nhọn đang ẩn giấu trong cái bắt tay thân thiện? Biết đâu những Lý Thông, Bùi Kiệm, Sở Khanh… đang đeo mặt nạ của Lục Vân Tiên, Thạch Sanh? Sự nghi ngại ấy cũng là lẽ thường tình, bởi cuộc sống có quá nhiều bi kịch do lòng tin đặt nhầm chỗ.

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: “Lỗi tại tôi”

Những cặp vợ chồng trẻ có lúc cãi nhau chí chóe cũng là chuyện… bình thường. “Thương nhau lắm, cắn nhau đau” kia mà. Chỉ sợ nhất là họ chẳng bao giờ cãi nhau, cứ im im, nhịn nhục, tặc lưỡi bỏ qua mọi chuyện dẫu không hài lòng vừa ý, đến lúc “chín muồi” mới nổ ra một trận “long trời lỡ đất” thì lúc ấy… vô phương cứu chữa!

 

loitai-toiR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Tôi ơi đừng tuyệt vọng

 


“Nếu mất anh ấy, em có thể chết. Em không thiết sống nữa. Cuộc đời trước mắt em chỉ một bóng đen. Em không thể sống nổi nữa rồi”. Cô gái ấy gào lên khóc khi bước vào phòng tư vấn hôn nhân. Dỗ mãi, cuối cùng cô ta cũng “hạ cấp” xuốn… thút thít khóc: “Ngày ấy, lúc còn là sinh viên, bọn em góp gạo thổi cơm chung, tâm đầu ý hợp lắm. Bọn em dự định sau khi tốt nghiệp thì cưới nhau. Thế nhưng…”. Cô ngập ngập không kể tiếp nữa, nhưng nhìn bàn tay gầy, nổi gân xanh, mọi người đã hiểu kết thúc không có hậu với cuộc tình của cô.

 

dung-tuyet-vong

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: “Đội nhau lên đầu”

 

“Yêu nhau trái ấu cũng tròn, ghét nhau bồ hòn cũng méo”. Thế nhưng chuyện “thương” và “ghét” cũng lắm điều trái khoáy. Dù giữa chốn “bá quan văn võ” nhưng có người lại cư xử như thể đang trong khuê phòng! Họ quên béng rằng, ngoài vợ chồng mình còn có nhiều người khác nữa, đâu thể cứ khư khư phô bày sở thích, thói quen riêng. Lúc ấy, vô tình họ có những hành động, lời nói, thái độ khiến người chung quanh khó chịu ra mặt.

 

doinhaulen-dauR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Chiến lũy lòng dân


Khi xem lại bộ phim Em bé Hà Nội, ngạc nhiên quá, giữa lúc bom rơi đạn nổ vẫn có những sớm mai nắng đẹp như mơ, dòng người thản nhiên xuống phố và cất lên tiếng hát trong trẻo, xao xuyến lạ thường: “Hà Nội ơi trong ánh bình minh lên/ Mặt Hồ Gươm soi bóng cờ cao bay/ Hà Nội của em xinh tươi/ Tràn ngập niềm vui nơi nơi…”. Trong bất kỳ tình huống nào dù cận kề cái chết, nhưng người Việt vẫn phơi phới lạc quan yêu đời. Mà đâu chỉ có thế, lịch sử của hơn bốn ngàn năm đã chứng minh một chân lý: khi đất nước đứng trước nguy cơ ngoại xâm, mỗi một người lại tự giác gác mọi tị hiềm, bè phái để tập trung sức mạnh chống kẻ thù chung. Sự đoàn kết một lòng ấy mới là nội lực ghê gớm nhất.

Có phải, vì quá tự hào về dân tộc mình nên tôi đã cho phép mình “tự sướng” chăng? Không đâu. Sử gia Pháp là Gosselin đã kinh ngạc nhận định: “Khi chúng ta đặt chân đến đất nước này, chúng ta phải đối đầu với một dân tộc có sự thống nhất ngoài sức tưởng tượng của chúng ta”.

Những này ngày, cả nước đoàn kết hướng về Hoàng Sa, Trường Sa mà cách bày tỏ lòng yêu nước theo cách của mình. Tất cả đều thật tâm, nhiệt tình, đau đáu với vận mệnh dân tộc.

Trong những ngày biển động dậy sóng, thậm chí máu đã hòa vào biển mặn, lướt trên các trang mạng xã hội, tôi đã thấy có nhiều ý kiến cực đoan, rằng yêu nước phải thế này, thế này, thế nọ… Nói như thế là tự bó buộc phương thức đấu tranh vốn uyển chuyển, linh hoạt, khôn khéo hàng ngàn năm nay của dân tộc Việt anh hùng. Hãy nhìn cấu trúc một ngôi nhà, có loại gỗ làm kèo, làm cột; cũng có loại tre là rui, làm mè… Chẳng ai ngốc dại so sánh cái nào giá trị hơn, cần thiết hơn cái nào.

Yêu nước là một cụm từ tưởng mơ hồ, khó “cân đong đo đếm” nhưng thật ra sự biểu hiện ấy dễ dàng nhận ra qua các việc làm cụ thể, tùy theo vị trí của mỗi người. Làm sao chúng ta không biểu dương tấm lòng của mọi người, mọi giới đang diễn ra như Cuộc thi Hoa hậu đại dương VN 2014 sẽ có những hoạt động gây quỹ nhằm chung sức bảo vệ chủ quyền biển Đông; mới đây, tại NVH Thanh Niên đã diễn ra cuộc tập hợp đông đảo ca sĩ thực hiện video clip cho Những trái tim VN sẽ phát trên các sóng truyền hình; không chỉ các NXB trong cả cả nước, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh vừa gửi tặng chiến sĩ Hoàng Sa toàn bộ tác phẩm đã in; nhiều nhạc sĩ đã có sáng tác mới hướng về biển đảo thiêng liêng, rồi các cơ quan ngôn luận cũng có quỹ kêu gọi đồng bào đóng góp “của ít lòng nhiều” gửi ra tuyến đầu… Không chỉ trong nước, ngay cả đồng bào Việt ở hải ngoại cũng nhanh chóng tổ chức nhiều hoạt động hướng về Tổ quốc.

Điều quan trọng nhất là làm sống sức mạnh nội tại của dân tộc Việt. Sức mạnh đó chính là sự đoàn kết. Ai dám nói, những những ca khúc, những bài thơ hừng hực khí thế; rồi sự ý thức lưu giữ sắc phong triều Nguyễn của ngư dân Lý Sơn; các cuộc triển lãm bản đồ từ các thế kỷ trước khẳng định chủ quyền biển đảo… không góp phần kích thích tinh thần chiến đấu các chiến sĩ ngoài biển Đông? Mỗi người có cách thể hiện lòng yêu nước. Và khi mỗi người làm thật tốt công việc của mình hằng ngày cũng là một cách thể hiện tấm lòng đối với non sông đất nước. Bởi sợi chỉ đỏ xuyên suốt chính là sự đoàn kết. Tinh thần ấy gắn kết mỗi cá thể để trở thành một chiến lũy vững vàng, không một sức mạnh nào của ngoại xâm có thể phá vỡ.

 

chien-liuy-longdan


L.M.Q

(nguồn: Báo PN  22.5.2014)  

 

Cùng một chủ đề:

LÊ MINH QUỐC: Thành trì lòng dân

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 42 trong tổng số 54

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson