THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút

LÊ MINH QUỐC: Đi là sống thêm chút nữa

 

1.

Lạc thú ở trên đời có nhiều thứ cho ta được lựa chọn. Đọc sách cũng là một lạc thú, với tôi đó là khoảng thời gian “du lịch tại gia” ít tốn kém mà không kém phần hào hứng thú vị, bởi sự lịch lãm, từng trải, kiến thức của người viết khiến ta phải ngất ngây con gà Tây! Nhưng cho tôi hỏi, nếu bạn nhìn người ta ăn con gà Tây rồi kể lại cái ngon lành ấy, bạn có… nuốt nước bọt cái ực xuống cổ họng một cách khoái trá không? Chưa chắc. Nếu cho bạn ăn trực tiếp, tôi tin rằng, bạn sẽ thấy sướng miệng, “đã mắt” hơn và có thể dễ dàng miêu tả lại cảm giác ấy.

Du lịch cũng vậy thôi.

di-la-song

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Mẹ thương “cậu ấm”, bố chiều “cô chiêu”


Khi bước vào loan phòng của đêm “động phòng hoa chúc’, đôi vợ chồng son thường nhủ thầm trọng bụng: “Phen này, trai hay gái cũng được. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh”. Nhưng rồi…

Thời gian vùn vụt trôi qua như một cú ckick chuột trên bàn phím. Chỉ trong nháy mắt, trong căn nhà đã có tiếng khóc oe oe. Có cả nếp lẫn tẻ. Gái lẫn trai. Cả nội lẫn ngoại ríu ra ríu rít ẵm bồng, “thơm” cháu, nững cháu và khen giống bố lẫn mẹ…

 

bothuong-co-chieu

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Hôn nhân siêu ngắn

 

“Chúng mình cưới nhau nhé?”. Sau câu nói âu yếm và nũng nịu ấy, chàng và nàng gật đầu ngay tắp lự, không cần phải suy nghĩ gì thêm. Mệt óc. Yêu là cưới. Đơn giản vậy thôi. Yêu dạt dào. Tình phơi phới. Lý trí ư? “đi chỗ khác chơi”. Ngay sau đó, họ tổ chức rình rang, đầy đủ mọi nghi thức. Đàng hoàng. Sang trọng. Vui vẻ. Hạnh phúc. Sau một tuần trăng mật, cả hai giật mình tự hỏi: “Ủa? Chuyện gì đã xẩy ra?”. Cuối cùng, họ lặng lẽ chia tay nhau vì… đã tỉnh "rượu"!

 

honnhansieungan

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Đời không như là mơ

 

Khi đang say men tình ái, dù dãy khăn đen đã bịt mắt nhưng con người ta vẫn hân hoan lao ra biển khơi và có thể bay lên trời. Họ chăm bẳm “Rước em lên đồi, cỏ hoang ngập lối. Rước em lên đồi, hẹn với bình minh” (P.D) mà không cần phải tính toán, so đo những gì sau đó. Dẫu nàng “đi chợ thì hay ăn quà”, cũng chẳng hề gì: “Chồng yêu chồng bảo về nhà đỡ cơm”. Dẫu nàng “Đêm nằm thì ngáy o o”, gớm, có gì mà lớn chuyện? “Chồng yêu, chồng bảo: ngáy cho vui nhà". Rõ ràng, lúc ấy, chỉ có hình ảnh chàng (hoặc nàng) choáng ngợp trong trí óc với những gì đáng yêu nhất, đẹp đẽ nhất.

 

DOI-KG-NHU-LA-MO

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Sếp nhìn tôi “là lạ”

 

“Em ơi, nếu mộng không thành thì sao? Mua chai thuốc chuột uống cho rồi đời”, nghe sếp câu hát boléro bằng giọng nhão nhoẹt là chúng tôi phá lên cười vui vẻ. Sếp vui tính thật. Trong công việc, sếp rất nghiêm, thậm chí có pha một chút gia trưởng, nhưng khi đàn đúm hát hò karaoke với các anh chị em trong cơ quan, sếp vui ra phết. Được làm việc trong một cơ quan có không khí thân mật, hòa nhã ai cũng thích. Thích nhất là sếp luôn quan tâm đến mọi người, và đặc biệt chỉ dành cho riêng… tôi!”.

 

SEP-NHIN-TOI

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Đằng sau người đàn ông thành đạt là…

 

Trong đời, hầu như bất kỳ người đàn ông nào cũng có một (hoặc nhiều người đàn bà), ở phía sau và lặng lẽ. Họ không xuất hiện thường xuyên với chồng nơi bá quan văn võ, nếu có cũng đóng một vai trò nhún mình và gần như không nhất thiết phải khẳng định gì về sự có mặt. “Thuận vợ thuận chồng, tát biển đông cũng cạn”. Điều này lúc nào cũng không sai. Suy nghĩ ấy trúng chóc và trở thành câu nằm lòng của nhiều đôi lứa.

 

dan-ng-thanh-dat

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: "Cơm" và "phở"


Ai là người đầu tiên đã nghĩ ra từ “cơm” “phở” để chỉ quan hệ trong và ngoài luồng của người đàn ông? Có trời mà biết. Tại sao lại chọn phở chứ không là món ăn gì khác? Ta hãy nghe một nhà văn bậc thầy thuộc hàng thượng thừa sử dụng tiếng Việt nói về phở: “Mùa nắng ăn một bát, ra mồ hôi, gặp cơn gió nhẹ chạy qua mặt lưng, thấy như giời quạt cho mình. Mùa đông lạnh, ăn bát phở nóng, đôi môi tái nhợt thắm tươi lại...” (Nguyễn Tuân). Rõ ràng, xuân thu nhị kỳ, mùa nào con người ta cũng có thể dùng phở. Trong Món ngon Hà Nội, nhà văn Vũ Bằng đã “định nghĩa” một cách tinh tế, phở là “món quà căn bản”.


QUOCCOM-VAPHO

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Về Đà Nẵng

 

Tôi sống với Đà Nẵng bằng những hoài niệm và thương nhớ. Mới hôm qua thôi, khi còn nằm trên căn gác trọ đìu hiu ở Sài Gòn, tôi đã viết:

Lời đầu tiên tôi muốn nói với em

Gặp Đà Nẵng là tôi thèm đi học

vedannang

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Lê Minh Quốc: Tết - Niềm vui của sự sum họp

Trong dòng chảy tất bật của ngày tháng, bỗng có một chiều thong dong đi trên phố, ngước nhìn vòm cây xanh, dòng người đi tấp nập, ta chợt kêu lên: “Tết đến rồi”. Tiếng gọi thầm dù không vang vọng, nhưng đủ đem lại một cảm giác lạ lùng. Có thể là cảm giác của người đi xa nhớ về đoàn tụ; của đứa trẻ hồi hộp chờ phong bì đỏ có tiền mừng tuổi; của những người tha hương mơ về bếp lửa ấm… Những cảm giác ấy, với tôi, cũng rạo rực như lần đầu tiên hò hẹn với người tình. Biết bao là hân hoan, xao xuyến và bấm đốt ngón tay mà đếm từng ngày. Đếm từng ngày đợi Tết.

 

viettuantrinh9_n

Ảnh: Việt Tuấn Trinh

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Nơi em về làm dâu

 

“Đất lành chim đậu”. Sài Gòn là một vùng đất như thế. Năm tháng sinh viên, tôi đã có những ngày lang thang trên “ngựa sắt” khắp hang cùng ngõ hẻm của chốn phồn hoa đô hội này. Và đã yêu một người yêu một người.

Xin cám ơn con ngựa sắt cà tàng

Rong ruổi theo em chưa hề bỏ cuộc

Chiếc xe đạp như một vần thơ

Chuyên chở tôi đi tỏ tình khó nhọc

  Ai cũng có hoa trái của một thời tuổi trẻ trong mộng mị lẫn đời thường. Hoa trái thơm tho như mắt môi của một người con gái ấy. Gặp một người, yêu một người. Và chúng tôi đã có kế hoạch nên duyên sắt cầm. Năm 1987, tôi viết bài thơ Nơi em về làm dâu.

 

noi-em-ve-lam-dau

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 43 trong tổng số 45

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson