THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút

LÊ MINH QUỐC: Giả nai và biết tuốt


Ngày mới gặp nhau, chị có cảm tình với anh bởi nét mặt ấy thư sinh và “nai” quá. Ai nói câu gì, anh cũng chỉ cười cười hiền lành, tỏ vẻ thân thiện,  không biết điều gì thì hỏi, chẳng hề “nanh nọc” theo kiểu “ta đây”. Những lần cả hai thì thầm chuyện trò, trong mỗi câu nói đều anh đều kèm theo viên kẹo ngọt ngào như “Cưng ơi cưng à, nhờ em giải thích anh mới biết đó”. Nghe khoái lắm. Ngược lại, tình cảm của anh dành cho chị cũng chẳng khác gì, chỉ cần nhìn đôi mắt chị chớp chớp e lệ ngước nhìn anh như uống lấy từng lời đã khiến anh tự hào bởi trong mắt chị, chỉ có anh là nhất.

Thế nhưng trong quá trình chung sống, có những tình huống dở khóc dở cười mà thiên hạ thường bảo là “bịt miệng không kịp”.

 

gianaivabiettuot

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Mẹ - điều thiêng liêng


Mẹ chỉ âm thầm và suốt đời lặng lẽ

Gương mặt đăm chiêu ngay lúc thảnh thơi nằm

Hình dung gương mặt người mẹ, có lẽ ít ai nhớ lúc mẹ mình cười. Từ hàng ngàn năm nay, người phụ nữ ngay từ lúc sinh ra, không sống cho mình mà chính là sống cho người khác. Ngay từ lúc thò lò mũi xanh đã phải biết chăm sóc em, bếp núc đỡ đần cho mẹ phần nào. Ngày vui nhất, ngày lên xe hoa về nhà chồng lẽ ra phải rạng rỡ, reo vui, nhưng không, nhìn kỹ, dù miệng đang cười nhưng từ sâu thẳm của ánh mắt kia đã gợn lên sự âu lo, thắc thỏm. Dù theo chồng, nhưng trong lòng vẫn còn nghĩ đến trách nhiệm làm chị, làm em, làm con.

Nhà văn Thạch Lam viết không nhiều, nhưng truyện ngắn của ông, mỗi lần đọc lại ắt nhiều người rưng rưng bởi hình ảnh người mẹ đã trở thành biểu tượng của sự nhẫn nại, chịu thương chịu khó vô bờ bến. “Từ buổi sáng tinh sương, mùa nực cũng như mùa rét, bác ta đã phải trở dậy để đi làm mướn cho những người có ruộng trong làng. Những ngày có người mướn ấy, tuy bác phải làm vất vả, nhưng chắc chắn buổi tối được mấy bát gạo và mấy đồng xu về nuôi lũ con đói đợi ở nhà. Đó là những ngày sung sướng” (Nhà mẹ Lê). Nỗi sung sướng ấy giản dị mà cao thượng quá. Với người mẹ, con cái là tất cả, là niềm hy vọng, niềm vui lớn lao nhất. Nếu người chồng léng phéng với ai khác, năm thê bảy thiếp, họ có thể “dứt áo” ngay nhưng với con dù có hư hèn bao nhiêu thì vẫn là con của mẹ. Dù con lớn khôn, vợ con đùm đề, có là “ông này bà nọ” ngoài xã hội đi nữa nhưng trong mắt người mẹ vẫn chỉ là đứa trẻ, bé bỏng, khờ khạo cần “ghé mắt” đến.

Tôi đã chứng kiến nhiều hình ảnh cảm động, có những người con ở xa về, sau những lúc hàn huyên, người mẹ lại hỏi: “Con thích ăn gì, mẹ nấu”. Trong tâm trí của người mẹ nào cũng lo lắng miếng ăn giấc ngủ cho con, dù rằng sự lo lắng ấy không cần thiết. Thế nhưng, như một sự gắn kết thiêng liêng, tự trong lòng người mẹ vẫn đau đáu nghĩ đến. Tôi đã đọc đâu đó câu chuyện thật cảm động. Đêm nọ cậu con trai đi nhậu về say “quắc cần câu”, người ngợm ướt như chuột lột vì phải đội mưa, về đến nhà bỗng thèm một bát chè đậu đen, bảo vợ đi nấu. Vợ bực mình, mắng cho vài câu. Ngay lúc ấy, ở phòng bên bà mẹ già vẫn chưa ngủ, biết con đang thèm chè, bà lẳng lặng dậy, lục tìm đường đậu, nhóm lửa. Lúc ấy, bà mẹ chỉ nghĩ đến con, miễn nó hài lòng, sung sướng là vui. Rồi, dù yêu con đến tận cùng xương thịt nhưng khi Tổ quốc cần đến, các bà mẹ lại lặng lẽ tiễn con ra trận.

Lâu nay, công ơn người mẹ đã được đúc kết qua “cù lao chín chữ”, đó là sự nhọc nhằn sinh nở, nâng đỡ, vuốt ve, yêu thương, cho bú, nuôi dưỡng khôn lớn, dạy dỗ, săn sóc, dạy bảo nên người… Nhưng nào đã xong đâu, ngay cả khi con mình đã lập gia đình, có con cái thì người mẹ lại dành tình thương yêu đó cho cháu.

Khi đớn đau, tuyệt vọng nhất trong đời, ai lại không buột miệng gọi “mẹ ơi” bởi tin rằng, lúc ấy chỉ có mẹ mới có thể sẵn sàng hy sinh vì mình. Vâng, vì lẽ đó, tôi rất thích câu: “Thượng đế không có mặt khắp mọi nơi nên đã sinh ra các bà mẹ”. Nhân Ngày của Mẹ, đọc lại những câu thơ đã viết, tự dưng cảm động đến nao lòng:

“Đêm mẹ nằm co - ta nhớ cái cò gầy

Lặn lội bờ sông, đầu ghềnh, cuối bãi

Đêm mẹ nằm nghiêng - ta nhớ dòng suối chảy

Lặng lẽ trôi qua giữa náo động ồn ào…

Bất chợt ta nhìn hai hố mắt mẹ sâu

Đã thấy sự lo toan, buồn phiền, mệt mỏi

Mẹ chỉ âm thầm và suốt đời lặng lẽ

Gương mặt đăm chiêu ngay lúc thảnh thơi nằm”.

 

L.M.Q
(nguồn: báo PNCN ngày 11.5.2014)

medieuthienglieng

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Đã dám đi thì đừng quay lại

 

 

Có những đôi uyên ương luôn tạo trong mắt người khác hình ảnh của sự gắn bó, chan hòa hạnh phúc và lúc nào cũng tâm đầu hợp ý. Thiên hạ trầm trồ: “Chà, ông trời khéo se duyên quá, ước gì mình cũng được như họ”. Tuy nhiên, “có ở trong chăn mới bết chăn có rận”,đằng sau hình ảnh hạnh phúc đó là không ít nước mắt  và lời lẽ chẳng hay ho gì họ dành cho nhau.

Cô bạn tôi nhờ “thông báo” giúp tình huống éo le này, ai có ý kiến gì tư vấn giúp chăng?

 

dadamquyadithi-dung-quay-lai

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Thành trì lòng dân

 

thanhtrilongdan-RR

 

Nhong nhong ngựa ông đã về 

Cắt cỏ bồ đề cho ngựa ông ăn

Có lẽ một trong những hình ảnh tiêu biểu nhất cho tình cảm cá nước quân dân là chiến dịch đánh thành Đông Quan năm 1427 của anh hùng Lê Lợi. Sử chép, lúc ấy nhân dân khắp nơi ùn ùn gánh lương thực ủng hộ nghĩa quân. Người đi như trẩy hội. Ai ai cũng thể hiện tinh thần chung lưng đấu cật với người lính chốn sa trường. Trận tuyến lòng dân đã thể hiện xuyên suốt chiều dài lịch sử Việt Nam vừa thiêng liêng vừa cảm động. 60 năm trước, chiến dịch Điện Biên Phủ một lần nữa đã viết thêm trang sử mới của tình cảm dân với quân là một.

Ba tôi kể, những ngày kháng Pháp, mỗi “bộ đội Cụ Hồ” đều có một bà mẹ nuôi. Các bà mẹ ấy chăm sóc chiến sĩ như con ruột của mình. Mãi đến bây giờ trong mối quan hệ gia tộc của gia đình, chúng tôi còn có thêm cả bà mẹ nuôi của ba tôi nữa. Có được tình cảm sâu sắc ấy, khi ra trận, người lính an tâm và biết mình không đơn độc. Mỗi miếng cơm, manh áo gửi ra vùng biên giới, hải đảo xa xôi còn có cả lòng yêu thương, tin cậy của hậu phương nữa.

Trong những ngày này, cả nước không thể bình tâm khi hay tin biển Đông đang dậy sóng. “Chúng ta càng nhân nhượng, chúng càng lấn tới”. Mỗi con dân nước Việt lại thao thức với lời dặn dò của ông vua anh hùng Trần Nhân Tông: “Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”; lại trăn trở với lời dạy của vua Lê Thánh Tông: “Ta phải giữ gìn cho cẩn thận, đừng để ai lấy mất một phân núi, một tấc sông…”. Tinh thần bất khuất và khí khái ấy có được bởi chính nghĩa đứng về phía dân tộc ta. Thật vậy, lịch sử đã chứng minh một chân lý rõ ràng, không thể chối cãi: “Nam quốc sơn hà Nam đế cư”.

Hoàng Sa hiện là một huyện của thành phố Đà Nẵng. Chắc chắn báu vật ấy không thể mất vĩnh viễn vào tay kẻ ngoại xâm. Lòng tin này đã được xác tín trong máu thịt từ ngàn đời và nơi ấy đã có những người con ưu tú đang ngày đêm canh giữ vùng trời, vùng biển của Tổ quốc. Hơn ai hết, từ nơi đầu sóng ngọn gió, người lính bảo vệ Trường Sa càng vững tay súng bởi biết rằng hậu phương cũng là một trận tuyến. Trận tuyến ấy chính là lòng dân, không gì có thể phá vỡ nổi tình cảm của người dân hướng về tuyến trước.

Đọc sử, ta biết rằng, cuối năm 1406, trước nguy cơ nước nhà bị giặc phương Bắc xâm lấn, nhà Hồ xuống chiếu truyền gọi các quan về triều họp bàn kế hoạch kháng chiến. Có người khuyên nên đánh để trừ mối lo về sau. Có người cho rằng nên tạm hòa, chiều theo những điều chúng muốn để hoãn binh thì hơn. Khi được Hồ Hán Thương hỏi ý kiến, Tể tướng Hồ Nguyên Trừng đứng dậy, tay nắm chặt quả quyết: “Thần không sợ đánh chỉ sợ lòng dân không theo”. Thượng hoàng Hồ Quý Ly lúc ấy đang ngồi dự họp, nghe lời nói khí khái như thế cảm động lắm.

Hậu phương vững chãi phía sau chính là nguồn đồng viên, nguồn sinh lực lớn lao nhất tiếp sức cho người lính. Một lần nữa, lịch sử đang chứng minh rằng, truyền thống ấy không bao giờ mất. Người lính của chúng ta không bao giờ không đơn độc bởi tin rằng, lòng dân đã thuận thì thành trì ấy sẽ tạo nên một sức mạnh vô song. Điều đơn giản, bất kỳ ai cũng biết là cuộc chiến nào huy động được sức mạnh toàn dân thì chiến thắng là một lẽ hiển nhiên.

 

L.M.Q

(Nguồn: Báo PNCN 11.5.2014)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: “Tân trang” quá lố

 

Phải thế chứ, đã lập gia đình rồi thì không thể như trước. Từ giờ giấc sinh hoạt, đi đứng, vui chơi nhảy múa… đều phải vào khuôn khổ. Trước đây, còn đơn thân độc mã, muốn gì cứ việc, chẳng phải xin phép, hỏi ý kiến ai khác. Nay không thể, bởi còn có một người kè kè bên cạnh. Người đó luôn quan tâm đến mình mọi lúc, mọi nơi trong nhiều tình huống khác nhau. Thế nhưng mọi gò bó nào cũng dần dà cũng trở thành thói quen, chỉ riêng cách ăn mặc do vợ “tân trang” cho chồng; hoặc ngược lại mới là nỗi niềm ai oán của nhiều người.

 

tantrangqua-l-

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Trăm sông về biển



Trong những ngày đất nước bị chia cắt, qua làn sóng phát thanh tình Nam nghĩa Bắc vẫn gần gũi. Tôi còn nhớ, những đêm khuya khoắt, lúc giật mình thức dậy loang thoáng nghe giọng miền Bắc từ chiếc radio của ba tôi. Thỉnh thoảng ông vẫn nghe đài “Việt cộng” như mọi người dân sống trong vùng tạm chiếm. Chắc chắn những năm tháng đó, bài bút ký trứ danh Trăm sông về biển của nhà báo Lưu Quý Kỳ đã đọng lại trong tâm hồn ông những tình cảm da diết của Nam - Bắc một nhà. Lúc ấy, hàng triệu triệu con người, dù đứng ở chiến tuyến nào cũng có chung một khát vọng về hòa bình, thống nhất. Ngày vĩ đại ấy đã đến, từ đây, tinh thần hòa hợp, hòa giải dân tộc sẽ trở thành một khối, không gì có thể chia cắt.

 

tramsongvebien

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Thông điệp cô đơn


Tôi không nhớ đã đọc Trăm năm cô đơn của García Márquez cụ thể năm nào, nhưng chắc chắn đó là quyển sách in trên loại giấy vàng sẫm và chữ nhạt chữ mờ. Thời ấy, tìm mua được những tập sách văn học nước ngoài là mừng húm. Chuyền tay nhau đọc. Đọc ngấu nghiến. Bây giờ, tôi vẫn còn ám ảnh về cái làng Macondo, mà sau này nhiều nhà nghiên cứu cho biết đã hư cấu từ Atacarata, quê hương ông.

 

32-internet

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Giữa “2 làn đạn”


Chung sống một nhà, đôi khi lại có những tình huống khiến các thành viên như sống “giữa hai làn đạn”. Nghe thế ắt có người bật cười ha hả, bởi tưởng đang luận bàn chuyện giữa chốn sa trường. Mà đôi khi cũng có thể lắm chứ.

 

giua-2-lan-d-n

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Nhạt quá!


Đứng trước biển, nếu không thấy sóng, không nghe tiếng vỗ ầm ầm vào vào ghềnh đá, bãi bờ mà bốn bề lặng thinh, ta sẽ có cảm giác thế nào? Chán ngắt! Trong hôn nhân đôi khi lặng lẽ, bình yên quá cũng khiến con người ta cảm thấy tẻ nhạt!

Nói gì kỳ cục vậy trời? Chẳng lẽ phải ồn ào, gây sóng gió mới là vui hay sao? Đôi khi cũng cần như thế. Tâm lý con người cũng lạ, nhất là trong đời sống hôn nhân. Những gì đã trở thành chỉnh chu, “đâu vào đó” mà từng ngày cứ lặp đi lặp lại theo đúng khuôn khổ bất di bất dịch của thời khóa biểu là khiến người ta thấy chán.

 

nhatquaTGPN

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Từ "don" Quảng Ngãi đến "cá chuồn" Quảng Nam

 

Nếu là người có tâm hồn thơ, tôi khuyên bạn nên dừng chân lại Quảng Ngãi, đến Thu Xà viếng mộ thi sĩ Bích Khê để tâm hồn lắng đọng trong câu thơ “Vàng rơi, vàng rơi, thu mênh mông”. Còn gì nữa? Thì thưởng thức món ăn trên dòng sông Trà Khúc cũng là một lạc thú trên đời. Này nhé, “Chim mía Xuân Phổ, cá bống sông Trà, kẹo gương Thu Xà, mạch nha Mộ Đức”. Chắc bạn bỗng bật cười khi nghe người dân địa phương nửa đùa nửa thật: “Gái lòng son không bằng tô don Vạn Tượng”. Thưa, Vạn Tượng thuộc xã Tư Bình, còn don là gì mà nghe ngồ ngộ vậy?

 

nho-con-don-song-traRR

21-1ca-chguon

Don & cá chuồn (ảnh: Internet)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 43 trong tổng số 54

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson