THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút

LÊ MINH QUỐC: CÁI ĐẸP TỰ NHIÊN NHƯ TRÁI CHÍN

 

Thế  nào là một phụ nữ đẹp?

Nếu có hội nghị toàn cầu tranh luận về vấn đề hóc búa này, chắc chắn vài thế kỷ sau thiên hạ vẫn chưa đưa ra kết luận cuối cùng. Bởi ngay cả lúc tự đánh giá nhan sắc chính mình, không người phụ nữ nào tỏ ra hài lòng. Họ thường cho rằng sắc đẹp của mình vẫn còn khiếm khuyết lắm. Có phải do “khiêm tốn”? Không phải, do họ so sánh với người khác. Đứng trước gương soi, lúc này họ tặc lưỡi, chà, lỗ mũi mình cao hơn một chút thì cỡ nữ hoàng Cleopatra xách dép chạy theo cũng không kịp. Lần khác, họ lại tự nhủ, à không, gương mặt mình đã chuẩn rồi, chỉ ước vòng 1 “hoành tráng” hơn thì cỡ Tây Thi cũng phải ngã mũ chào!

 

cai-dep-tu-nhien-nhu-trai-cghin

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: “Nô lệ” của smartphone


Em ơi đừng chê anh nghèo

Anh có “cục gạch” nó reo trong quần

“Cục gạch” đó ngày càng cải tiến, muôn hình vạn trạng, đủ màu sắc, kích cỡ và nhất là có biết bao tiện ích. Đi ra đường có thể, quên thứ gì cũng được nhưng không thể quên điện thoại di động. Nó đã trở thành vật bất ly thân, gắn bó với chủ nhân như hình với bóng. Từ bà thu mua ve chai đến siêu mẫu chân dài; từ cậu nhóc hỉ mũi chưa sạch đến cụ già ngắc ngoải sắp “tiên du vân cảnh”… ai ai cũng sắm một (hoặc vài) chiếc. Ngày trước có tâm lý “quen sợ dạ, lạ sợ áo quần” thì nay, làm nên “đẳng cấp” người đó còn phải kèm thêm chiếc smartphone kè kè trên tay nữa.

 

nole

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: HOA HẬU ĐỂ CHO AI?


Thế nào là vẻ đẹp của người phụ nữ? Câu hỏi này có thể tranh cãi từ khuya đến tận sáng vẫn chưa ngã ngũ. Mỗi người có góc nhìn khác nhau. Ai đó đã nói “Trong mắt con cóc đực thì con cóc cái là đẹp nhất”. Chỉ vậy thôi. Việc gì phải tranh cãi và tìm cho bằng được người đẹp nhất?

Ttrên đời có những giá trị đúng với mọi thời đại. Chẳng hạn, khi nhìn nhận về người phụ nữ, cái đẹp bên ngoài bao giờ cũng có tính nhất thời và tự nó, không phải mục tiêu để người khác bắt chước “học tập” vươn tới nếu thật sự có bản lĩnh. Bản lĩnh rằng, tự bản thân mình là một “vũ trụ” riêng, cha sinh mẹ đẻ đã như thế, muốn hơn người khác phải là sự nỗ lực tự thân chứ không thể “ăn” mãi vào nhan sắc bề ngoài.

 

hoahau

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Ai là trụ cột?

 

Trong gia đình, ai là trụ cột? Câu hỏi này, nếu đặt ra ở thế kỷ trước ắt sẽ bị đánh giá “té giếng”, “chạm mạch”! Sự phân công của xã hội thuở ấy quy định vai trò đó mặc nhiên thuộc người chồng. Tính cách của phái mạnh phải xông pha đầu sóng ngọn gió, đứng mũi chịu sào, chu toàn mọi chi tiêu, sinh hoạt trong nhà. Thành công của họ được ghi nhận không chỉ “thăng quan tiến chức” mà còn là cơ ngơi nhà cửa, mua sắm tiện nghi trong nhà...

 

tru-cot

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Lê Minh Quốc: NGHỆ THUẬT CHĂN GỐI

 

Trên cõi đời, từ thuở hồng hoang đến tận nghìn năm sau, có một đề tài mà con người luôn bàn luận, tưởng chừng đã “giải quyết” xong nhưng sau đó lại tiếp tục tranh luận. Họ bàn cãi liên tu bất tận. Ai cũng có lý lẽ riêng. Lạ chưa? đề tài này, thế hệ trước đã dày công tìm hiểu, phân tích đâu ra đó, vậy mà “hậu sinh khả úy” tiếp tục lôi ra lúc trà dư tửu hậu. Thì ra, mỗi thời đại có một góc nhìn khác nhau, dù cơ bản có nhiều nét tương đồng song bên cạnh đó vẫn còn những dị biệt. Khó có thể đi đến một kết luận cuối cùng.

Đề tài gì gay go vậy?

 

nghethyatcai-nayjpg

nghethuat-chan-goi

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: “Méo mặt” vì em vô siêu thị

 

Các nhà nghiên cứu tâm lý cho rằng, ngày càng nhiều phụ nữ thích mua sắm đến mức độ “nghiện”. Hiện tượng này đã khiến nhiều đức làng quân "kêu trời không thấu"!


meo-mat

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Gái xinh công sở


Đã phụ nữ, dứt khoát ai cũng thích được khen xinh đẹp, dù có thể chỉ câu nịnh nọt nhưng vẫn thích nghe. Vì thế, những cô gái xinh ở công sở luôn có “quyền lực ngầm” đáng nể.

Trong quan hệ xã hội thì lần đầu gặp gỡ, người “sắc nước hương trời” luôn có lợi thế dễ lấy được cảm tình người khác, không chỉ có lợi thế trong giao tiếp, xin việc làm mà khi đã làm trong cơ quan, họ cũng nhận được nhiều “ưu ái” hơn từ sếp và đồng nghiệp. Đó chính là “quyền lực” chứ gì nữa.

 

gaixinh

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Lê Minh Quốc: “RIÊNG MỘT GÓC TRỜI” CỦA CHÀNG


 

Rắc rối nhất của đàn ông xẩy ra từ lúc nào? Từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, từ trái đất lên tận sao Hỏa (nếu con người có ở đó), chỉ có thể trả lời dõng dạc rằng: “Từ khi có đàn bà”.

Vào một ngày mưa thuận gió hòa, Đấng Tạo hóa ban tặng cho người đàn ông một món quà mà họ chưa hề biết đến: người đàn bà. Da thịt mát như hoa. Tiếng cười vang như ngọc. Hương thơm như trái chín. Chung sống với nhau, hả hê lắm. Sung sướng lắm. “Là môi đã chạm vào môi/ Thở chung hơi thở rã rời thịt xương”. Rồi chỉ một thời gian ngắn thôi, người đàn ông năn nỉ đến gẫy lưỡi, van xin đến khàn hơi trả lui báu vật ấy, lý do đưa ra như: Cái người mà Ngài tạo ra và mang đến cho tôi, người đó đã làm cuộc đời tôi khó sống quá! Nó luôn mở loa phóng thanh liên tu bất tận, điếc cả con ráy khiến tôi không lúc nào yên thân. Lúc nào nó cũng bắt tôi chú ý đến nó, phải cưng chiều hết cỡ thợ mộc. Mà nào có yên đâu, lúc tôi muốn đi săn, nó bảo phải ở nhà; lúc tôi cần nghỉ ngơi ở nhà, nó bắt phải đi săn…

 

riengmotgoctroi

Tranh Lê Minh Quốc minh họa "Riêng một góc trời" của chàng (nguồn: tạp chí Duyên dáng Việt Nam số tháng 9.2013)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Tổ ấm nhảy Lambada


 

Từ thuở khai thiên lập địa đến nay, trong nhà chỉ có một người đàn bà làm chủ cái bếp. Đó là giang san riêng của họ mà không ai có quyền chia sẻ và can thiệp. “Thương chồng nấu cháo le le/ Nấu canh bông bí, nấu chè hạt sen”. Thế mà, một ngày đẹp trời, thằng con mình “cưng như trứng hứng như hoa” lại dẫn về một người đàn bà khác! Từ đây, từ cái bếp đến “tay hòm chìa khóa” không còn do mình “độc quyền” nữa mà phải san sẻ.

Từ cái nẩy xẩy cái ung cũng là lẽ thường tình.

 

to-asm

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Đàn ông đi chợ, nấu cơm

 

Làm trai rửa chén, quét nhà

Vợ kêu thì dạ, bẫm bà có tôi

Câu “ca dao” tân thời giễu cợt, cười vào mũi những người đàn ông biết lo toan việc nhà. Họ không thể tưởng tượng tại sao trên đời này lại có người nhu nhược, hèn kém đến thế. Đã đàn ông, phải ngửa mặt lên trời, xông xáo “đánh Đông dẹp Bắc” nở mặt nở mày với thiên hạ, chứ làm gì phải “hạ mình” trong xó bếp? Đã thế lại còn xách giỏ đi chợ nữa chứ! Ra đến chợ còn còn kè bớt một thêm hai! Quái! Không thể nào tưởng tượng nổi.

 

danongdichonaucom

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 48 trong tổng số 54

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson