THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút

LÊ MINH QUỐC: Oải quá rồi!



“Nghĩ lại đi em, thuở còn hàn vi, bao nhiêu lần mình đã đến nhà bạn bè ăn chơi nhảy múa? Chẳng lẽ, nay tậu được căn hộ xinh xắn này mình lại không “trả lễ” bạn bè? Mà, anh em bầu bạn đến chơi nhà thì tình thân lại thêm gắn bó, thân thiết, sau này có việc gì nhờ cậy cũng dễ. Em thấy anh nói có gì sai không?”. Cô vợ chớp chớp mắt rồi buông câu xuôi xị: “Anh nói chẳng gì sai nên em có than phiền gì đâu”. Không than phiền gì mà cứ mặt nặng mày nhẹ không vui, ai còn có cảm hứng mời bạn bè đến nhà?”. Cuối cùng, vâng lời chồng nên cô nàng bấm bụng “dọn mặt” thật tươi tỉnh để chợ búa, nấu nướng.

 

oai-qua-roi

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Người Việt đâu xấu xí


Lần nọ, một chị đang đi trên đường bỗng từ phía sau có người ngồi trên xe trờ tới, bảo: “Chị rớt cái gì đàng sau kìa”. Nói xong vụt chạy. Chị ngẫm nghĩ: “Ủa, mình có đánh rơi gì đâu?” nên phóng xe chạy tiếp. Không ngờ, ít phút sau, lại có người khác đuổi theo, nói câu tương tự. Lần này, chị chột dạ, biết đâu mình đánh rơi gì chăng? Chị quay đầu xe lại. Rồi chuyện gì xảy ra? Điều ai cũng biết, đó chỉ là một chiêu lừa gạt người cả tin. Nhưng, không ít người sập bẫy, bởi họ cứ tưởng ra đường gặp người tốt.

Thời buổi này, cáo già đội lốt nai tơ nhan nhản. Có gì nhẫn tâm hơn khi có người đánh mất giấy tờ, đăng thông tin trên báo, dán tờ rơi không quên lời khẩn cầu chu đáo “sẽ hậu tạ”, mong có người nhặt được sẽ trả lại mình. Lập tức có tin nhắn, điện thoại gọi đến, chưa kịp mừng, hóa ra chỉ là trò đùa của những kẻ rỗi hơi, cười trên nỗi đau của người khác. Cứ thế, dần dà người ta đâm ra cảnh giác với thế giới chung quanh. Ai cũng có cảm tưởng, dẫu có đốt đuốc thì cũng khó tìm ra được người tốt.

 

sungANH_NGOC_HO

Ảnh: Ngọc Hồ (Phụ Nữ Online).


May quá, lòng tốt vẫn còn đâu đó trên dòng đời xuôi ngược. Có những điều không gì to tát, do đó, ít ai quan tâm nhưng ngẫm ngợi lại, vẫn gợi lên bao điều ấm áp. Nếu có ai đó ngồi xâu chuỗi lại những sự việc tưởng chừng như “cổ tích”, sẽ thấy có không ít những người bình dị đã viết lên những trang đời thật đẹp.

Tôi đã gặp người đàn ông, tên cha sinh mẹ đẻ là Hà Tư Phước, ở thôn Ia Rok, xã Chư H’Drong (Pleiku, Gia Lai) nhưng mọi người gọi anh là “Phước khùng” bởi anh tự nguyện đem vài chục người bệnh tâm thần về nhà nuôi! Em Nguyễn Văn Nam, học sinh lớp 12T7 Trường THPT Đô Lương 1 đã cứu được bốn học sinh bị đuối nước. Khi đẩy được em thứ năm vào bờ thì Nam kiệt sức, bị dòng nước cuốn trôi.

Cô gái Phan Thị Thu Hà, 18 tuổi, nhưng đã phải trải qua sáu năm chạy thận nhân tạo, chỉ còn chờ chết nếu không có một quả thận để thay. Bi kịch bệnh tật của Hà đã làm động lòng anh Vũ Quốc Tuấn ở xã Minh Phú, huyện Đoan Hùng (Phú Thọ), làm giữ xe tại bệnh viện. Anh có ý định hiến tặng một quả thận để cứu Hà. Việc hiến thận không đơn giản, anh phải qua 68 lần xét nghiệm, mệt mỏi và đau đớn, nhưng anh vẫn không ngại. Khi biết anh có ý định hiến thận cho Hà, có người đã đề nghị mua thận của anh với giá 50.000 USD nhưng anh từ chối: “Nếu ông có 50.000 USD thì ông có thể mua thận để ghép cho con, nhưng cô bé này không có quả thận của tôi thì sẽ chết”.

Những câu chuyện cảm động này còn nhiều. Trong một xã hội bình thường, có lẽ đó là những chuyện hiển nhiên, nhưng ở xứ ta, lập tức thành chuyện “lạ đời”. Có lẽ do lòng tốt, người tốt trong cộng đồng ngày càng hiếm hoi quá chăng? Không hẳn thế, bởi chúng ta không có thông tin đấy thôi. Những người làm việc thiện chỉ nghĩ đơn giản, đó là sự thôi thúc nội tâm, là một lẽ tự nhiên nên không có gì phải ầm ĩ.

Ai đó bảo người Việt xấu xí? Điều này không sai nhưng thật ra chỉ là một bộ phận nhỏ thoái hóa, lệch lạc.

Mỗi một ngày, gặp một thông tin thể hiện lòng nhân ái, tôi tin mỗi người sẽ thấy lòng vui hơn và càng tin, người Việt vẫn làm việc tốt một cách bình thường, bởi đó là điều vốn có từ trong máu thịt, trong tâm thức…

 

L.M.Q

(nguồn: Báo PN TP.HCM 2.4.2014/ http://phunuonline.com.vn/xa-hoi/doi-song/nguoi-viet-dau-xau-xi/a116840.html)

)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Tung chiêu “cấm vận”


Tại Hà Nội, trên phố nọ, có quán phở nọ, quanh năm suốt tháng, hầu như không ngày nào cũng đóng cửa. Bà chủ bảo: “Nếu quán đóng cửa vô tội vạ, tất nhiên ngày đó họ phải sang quán khác. Quán khác chưa chắc ngon bổ rẻ, chỗ ngồi thoáng mát hơn nhưng chỉ cần một yếu tố cỏn con nào đó cũng có thể họ quên luôn quán của mình”. Bí kíp kinh doanh là không tạo cơ hội cho khách hàng có cơ hội làm quen khẩu vị nơi khác. Từ chuyện này, có thể, “đá giò lái” qua chuyện vợ chồng chăng?

 

tungchieucamvan

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Giả - thật & lòng tin


“Ăn theo thuở, ở theo thời”. Chúng ta đang sống trong thời buổi của quá nhiều giá trị thật và ảo đang lẫn lộn. Có những chuyện, ban đầu tưởng thế này nhưng thời gian sau lại thấy quay ngoắt 180 độ.  Có lẽ sự việc ầm ĩ nhất trong thời gian này vẫn là vụ diễn viên chính của bộ phim Ván bài lật ngửa. Mà sự việc lật ngửa thật, chứ chẳng còn mơ hồ gì nữa. Ban đầu do ái mộ người nổi tiếng, công chúng không thể làm ngơ trước lời than van, lời cầu xin ấy nên họ chung tay giúp đỡ với tấm lòng “một miếng khi đói bằng một gói khi no”, “lá lành đùm lá rách” rất đỗi nhân văn. Tiếc thay, sau đó từ nhiều nguồn thông tin khác nhau, họ lại bẽ bàng nhận ra lòng thương người đã đặt nhầm chỗ.

Oái oăm thật.

 

gia-that-long-tin

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Thêm bát thêm đũa


Ngày từng ngày trôi qua nhẹ nhàng, trở về nhà là quay về tổ ấm. Vợ chồng con cái hàn huyên, cơm nước, tha hồ trò chuyện... Rồi tắt đèn đi ngủ. Ngày như mọi ngày. Mọi việc lại đâu vào đó. Từ thời khóa biểu đến sự phân công của các thành viên trong nhà cũng hợp lý ra phết. Ai việc gì ra việc đó, guồng máy gia đình vận hành tốt. Nói chung họ sống trong tâm thế cả nhà thương nhau “xa nhau thì nhớ, gặp nhau thì cười”. Vui vẻ quá. Đầm ấm quá.

 

them-bat-dua

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Một “ca” éo le

 

Trong đời sống vợ chồng, bất kỳ chuyện gì dù gió to sóng lớn đến cỡ nào cũng có thể giải quyết êm thắm, không gì phải ầm ĩ. Thế nhưng lại có một “ca” cực kỳ khó giải quyết. Người trong cuộc rơi vào tình huống éo le đó, có những lúc họ nhăn mày nhíu mặt tự nhủ: “Muốn kêu một tiếng cho to lắm/ Rằng ối ai ôi nó thế nào?”. Nó thế nào? Chuyện này có nên làm ra ngô ra khoai không? Nếu làm ra mọi chuyện, liệu tình cảm vợ chông có còn êm đềm như trước, hay chỉ mặt nặng mày nhẹ rồi có thể “tan đàn xẻ nghé” dễ như không! Khó quá.

 

motcaeole

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Lúc muộn phiền miệng lưỡi dễ chua cay

Chuyện cãi nhau của những đôi vợ chồng trẻ, không có một cẩm nang nào có thể liệt kê đầy đủ lý do. Có những nguyên cớ cực kỳ lảng xẹt mà người trong cuộc chẳng thể lường trước.

 

luc-muonphien

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC : Áo dài - Biểu tượng của VIỆT NAM

aodai-VN-LMQ


“Có phải em mang trên áo bay/ Hai phần gió thổi, một phần mây/ Hay là em gói mây trong áo/ Rồi thở cho làn áo trắng bay?”. Nếu chọn lấy câu thơ hay nhất viết về áo dài, tôi chọn lấy những câu thơ này, của Nguyên Sa. Bằng cái nhìn nồng nàn, tinh tế của một thi sĩ, ông đã thổi vào đó một tình cảm tha thiết mà ngay cả người ngoại quốc lần đầu tiên thấy áo dài, cũng kêu lên kinh ngạc. Nhà văn Võ Phiến có kể câu chuyện khi nữ sĩ Linh Bảo sang Hoa Kỳ, trí thức Mỹ đã chào bà một câu nghe thật ấm lòng: “Chời ơi! Áo dài!”. Một tiếng nói đặc giọng Sài Gòn nghe nơi đất khách, thử hỏi lòng ai không cảm động?

Tà áo dài đã từ bao đời nay đã “hớp hồn” viết bao tao nhân mặc khách. Mỗi người có một sự liên tưởng khác nhau và có cảm giác ai cũng “choáng ngợp” trước vẻ đẹp đơn sơ, trong trắng ấy.

Nói đầy đủ về lịch sử áo dài, phải là một công trình nghiên cứu công phu. Tôi dám quả quyết rằng, áo dài chính là sự cách tân từ kiểu áo dài năm thân truyền thống.

Ngày 11.2.1934, trên báo Phong Hóa có bài viết: “Vẻ đẹp riêng tặng các bà các cô”, tung ra kiểu “áo dài Le mur” của họa sĩ Cát Tường. À, lạ chưa?  Nhìn hình ảnh tư liệu, tôi nhận ra áo dài của thuở mới phôi thai là “cổ bánh bẻ”, “cổ viền” và phần tay áo là kiểu “đuôi tôm”, “quả tim”… Chắc chắn nhà văn Nhất Linh cũng góp phần không nhỏ tạo bởi các tranh minh họa do ông vẽ. Bấy giờ, tờ Phong Hóa rồi sau đó Ngày Nay do nhóm Tự lực văn đoàn chủ trương đang in số lượng in lớn nên áo dài “tân thời” được quảng bá rộng rãi.

Ngay từ khi ra đời, áo dài mặc nhiên đã trở thành trang phục đặc trưng của con cháu Hai Bà Trưng, Bà Triệu. Nhìn vào đó, các chính khách năm châu bốn biển nhận ra ngay một vẻ đẹp nữ tính Á Đông. Bằng chứng, tại hội nghị Paris từ những năm 1968 - 1973, dù  tranh luận, tranh cãi đến bạc tóc nhưng bà Nguyễn Thị Bình vẫn nền nã, đằm thắm trong chiếc áo dài. Tại nước Mỹ, người Mỹ ngạc nhiên đến sững sờ khi nhìn thấy nữ diễn viên Jane Fonda mặc áo dài hát nhạc phản chiến, xuống đường biểu tình phản đối cuộc chiến tranh Việt Nam.

Sau này, suốt một thời gian dài, do đời sống khó khăn, như một lẽ tự nhiên, tà áo dài biến mất trong sinh hoạt đời thường. Nếu có ai cắc cớ hỏi, vậy áo dài “sống” lại tự lúc nào? Không riêng gì tôi, cả thẩy đều có một “đáp án” chung: Từ khi đất nước bước vào thời kỳ Đổi mới. Sự trở lại này đã tạo một tiếng vang lớn trong dư luận thời ấy và đến nay vẫn còn âm vang.

Khi nhìn thấy người phụ nữ nền nã trong áo dài “Hai phần gió thổi, một phần mây”, trong tôi hiện lên hình ảnh của non sông gấm vóc Việt Nam nằm trên bờ biển Đông tạo dáng như chữ S. Dù luôn tự ý thức “giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh” nhưng nét hấp dẫn kín đáo vẫn thể hiện qua chiếc áo dài đầy nữ tính. Nét đẹp ấy đã trở thành biểu tượng của Việt Nam và mãi mãi trường tồn cùng Đất Nước.

 

L.M.Q
(nguồn: Báo PNCN 9.3.2014)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: “Chơi nổi” ?




Nhiều đấng mày râu thở ngắn than dài: “Trong một năm, người phụ nữ có biết bao ngày dành cho họ. Mới vừa Valentine, ngoắt một cái đã 8.3. Trong khi đó, đàn ông chẳng hề có ngày nào được xã hội “tuyên dương”. Bất công quá”. Lời than thân trách phận này có xác đáng không? Lại có nguồi đặt câu hỏi, phải chăng, ngoài những ngày kể trên, trong một năm các ngày còn lại đều… dành cho đàn ông!

Nghịch lý là ở chỗ đó.

CHOINOI3

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Thấy người đau giống mình đau

 

Tình cờ, tôi đọc được trên mạng xã hội nỗi lòng thầm kín của vị bác sĩ nọ. Ông đã nêu ra một vấn đề rất thật và cũng rất đời. Rằng tại sao các bác sĩ không nghĩ có lúc mình cũng trở thành người bệnh? Tôi hoàn toàn cảm thông khi đọc những dòng chân thật: “Khi chính mình phải đối diện với nó, chính mình trở thành bệnh nhân, tôi mới thực sự thấu hiểu và thông cảm với người bệnh. Những ngày đó thật đau đớn, căng thẳng, lo lắng, mặc cảm... Nằm trên giường bệnh, tôi suy nghĩ về chất lượng cuộc sống và cả về chất lượng cho chuyến du hành cuối cùng của cuộc đời. Thật xấu hổ tôi đã lo âu chỉ vì một viên sỏi bé tí... không là một cái gì so với hàng trăm ngàn bệnh nhân ở đây. Với tôi, bệnh viện là nhà, quanh tôi toàn là thầy, cô, bạn bè đồng nghiệp, gia đình... rất quen thuộc và thân thiện nhưng tôi vẫn lo lắng”. Trong khi đó, người bệnh bước vào bệnh viện lẻ loi hơn nhiều, họ chẳng được “gửi gắm” với bác sĩ nào, chỉ hoàn toàn tin cậy vào tấm lòng “thầy thuốc như mẹ hiền”. Nếu may mắn được chăm sóc bởi bác sĩ có tấm lòng “thương người như thể thương thân”, bằng không, tự an ủi “trời kêu ai nấy dạ”.

 

thyanguoidau-giong-minhdau

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 44 trong tổng số 54

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson