THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - NGÀY MAI CÒN LẠI MỘT MÌNH TÔI

Lê Minh Quốc - NGÀY MAI CÒN LẠI MỘT MÌNH TÔI

Mục lục
Lê Minh Quốc - NGÀY MAI CÒN LẠI MỘT MÌNH TÔI
THƠ TẶNG MỘT ĐÓA TƯỜNG VI
MỘT NGÀY EM ĐÃ ĐẾN
HỜ HỮNG RIÊNG AI
HƯ ẢO MONG MANH
DỰ BÁO THỜI TIẾT ĐƯỜNG NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU
LỤC BÁT VỀ LÁ ME
NHỮNG VẾT XƯỚC TÌNH CỜ
NẾU MỘT NGÀY
TÔI SẼ ĐI THẬT XA
HOÀI NIỆM HOA HUỆ
HƯƠNG TRONG TÂM TƯỞNG
ĐÀ LẠT
CHÚC EM NGỦ NGON
NGÀY MAI CÒN LẠI MỘT MÌNH TÔI
MAI XA ĐÀ NẴNG
LỜI CHÀO BUỔI SÁNG
TÌNH ĐẦU THƠ DẠI CỦA EM
LỜI NGUYỀN CỦA GIÓ
QUA SÔNG
CHIỀU CUỐI NĂM KỶ TỴ
NGÀY CHỦ NHẬT
ĐÊM SINH NHẬT
LỜI TÔI TỰ THÚ
NGỒI QUÁN
CHUYỆN TÌNH THỜI ĐẠI
KẺ HÁT RONG
VIẾT TỪ AN - LUNG - VENG
BÀI HÁT GIỮA SÂN TRƯỜNG
NHỮNG MÙA KHÔ TRONG TRÍ NHỚ
TRỞ LẠI NƠI ĐÓNG QUÂN
TỰ SỰ
Tất cả các trang

2

LỜI THƯA,

Tập thơ Ngày mai còn lại một mình tôi (NXB Trẻ) in xong và nộp lưu chiểu vào tháng 6.1990. Nhạc sĩ Từ Huy trình bày bìa, tranh của họa sĩ Nguyễn Trung. Bìa 4, in ca khúc Hoài niệm hoa huệ do nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên phổ thơ tôi.

Tập thơ báo hiệu điều gì sẽ đến chăng?

Nhạc sĩ Tô Thanh Tùng - tác giả ca khúc Giã từ trước năm 1975 “Tuổi đời chân đơn côi/ gót mòn đại lộ buồn/ Đèn đêm bóng mờ nhạt nhòa…” và sau này được biết đến với Sao em nỡ đành quên, Giăng câu, Tình cây và đất… sau khi phổ bài thơ Ngày mai còn lại một mình tôi thì anh… ly dị vợ!

Dư luận báo chí hồi đó cho rằng tập thơ này buồn bã quá.

Tôi lại thấy không hẳn như thế.

Khi đọc lại những bài thơ cũ, riêng tác giả luôn thấy hiện lên chân dung những hình bóng cũ. Vừa nhạt nhòa và vừa rõ nét.

Nay tôi post lại bài viết "Một nỗi niềm thơ" của nhà giá, nhà lý luận văn học Phùng Quý Nhâm đánh giá về tập thơ này (đã in báo Văn Nghệ TP.HCM số tháng 9.19990):

"Sài Gòn giữa chiều gió chuyển. Mưa nặng hạt gõ đều trên mặt đường phố. Sài Gòn trong bận rộn và luôn đổi thay. Tôi đọc thơ Lê Minh Quốc. Sao có một cảm giác buồn buồn từ một nỗi niềm thơ.

Tiêu đề của một bài thơ cũng là tựa cho cả tập thơ: Ngày mai còn lại một mình tôi. Thơ bao giờ cũng là những nghĩ suy đầy cảm xúc, những tâm tưởng của con người trước cuộc sống và đời người. Mà đời thì có vui, có buồn. Lắm khi nỗi buồn dâng ngập, chèn xen vào cả một đoạn đời. Nhưng rồi con người cố sống và phải sống, vượt lên trên những nỗi đau và bất hạnh để tìm lấy cái có ý nghĩa trong cuộc đời.
 

Âm hưởng chung của tập thơ này của Lê Minh Quốc còn ít niềm vui mà nặng cả một nỗi niềm buồn. Lê Minh Quốc qua những dòng thơ của mình muốn nói lên những hoài niệm và hoài vọng trong tình cảm của mình. Đọc thơ Lê Minh Quốc ta như bắt gặp một tâm hồn khát khao yêu thương, nương tựa. Nhưng rồi những khát khao ấy lại trở về trong cô quạnh, cách xa. Tâm hồn thơ của Lê Minh Quốc vẫn là những đợt sóng cuồng dâng vỗ vào đời nhưng với những âm vang buồn xen chút vị đắng cay. Một tâm hồn có cô quạnh, có nỗi đau, nhiều khi là một sự mất mát nhưng không hề tuyệt vọng. Đó là cái quí của một hồn thơ trẻ.
 

Có người cho rằng tập thơ này là tiếng lòng trắc ẩn, thách đố với tình yêu, với cuộc đời. Tôi không nghĩ như vậy. Đó là một trạng huống đối cực trong tâm hồn để vươn tới một cuộc sống trọn vẹn có ý nghĩa hơn.
 

Đọc thơ Lê Minh Quốc lần này, tôi hình dung một Lê Minh Quốc đang tìm cách thể hiện đột phá trong từng ý thơ, câu thơ hơn là ở từng bài thơ. Với tập thơ này ta gặp nhiều câu thơ hơn là ở từng bài thơ.
  
Thời gian nghệ thuật trong thơ Lê Minh Quốc có ngày, ít năm, tháng, có ban mai và cả chiều đêm…"

Đọc lại tập thơ nay, bây giờ, tôi lại thấy hiện lên những ngày tháng hoa niên có quá nhiều mộng mị và những ngày tháng rong chơi bất tận.

gió thổi lại những gì tôi đánh mất

quà tặng đầu đời sao chỉ toàn gai?

Kỷ niệm đã xa lắc xa lơ và còn nghe trong gió vọng về những tiếng khóc cười thơ dại…

5.2012

LÊ MINH QUỐC

 


Em đi xa như một cơn gió

tôi rùng mình

thở dài bằng một cơn ho

bằng ly cà phê đen có mùi vị tương tư tan trong đó

tôi ngồi một mình

thấy em mênh mang

đi hết khoảng thời gian trống rỗng

gió thổi hết những gì tôi mơ mộng

tóc trên đầu bạc trắng trước thời gian

còn em chạy ra ngoài lời hẹn hò

để tôi ngồi bất lực giữa hờn ghen

bất chấp ly cà phê đen

hàng triệu giọt cà phê đen

tôi uống cạn nhưng không hề mất ngủ

lúc yêu em - tôi trở nên bất tử

tôi vung gươm đâm vào ngực của mình


 

nỗi nhớ em tan ra như cơn gió

nỗi nhớ em là áo len màu đỏ

giữa mùa hạ này tôi thấy lạnh run

em tan ra như một nỗi buồn

là ly cà phê đen mỗi ngày tôi uống

trái tim tôi nhịp đập nguyên lành

em đi xa bỗng hoá thành vỡ vụn

lá thư tình xé lúc nửa khuya

giọt cà phê đầm đìa trên trang giấy

em đi xa - tôi rùng mình nhớ lại

thở dài bằng một cơn ho

bằng ly cà phê đen có mùi vị tương tư tan trong đó

thôi,

sáng nay ngoài vườn nhà tôi

đã nở một đoá hoa tường vi rất đỏ.

1989


MỘT NGÀY EM ĐÃ ĐẾN

vòm trời như hộp diêm

anh đi trong bóng tối

những bước đi rắn mối

từng đêm trở về nhà

thiếu không khí anh thở

thiếu trời xanh non tơ

thiếu hụt những giấc mơ

không đêm nào anh ngủ

một cơn ho lụ khụ

của ông lão láng giềng

anh cũng giật mình dậy

nhìn cuộc đời láo liên

căn phòng như hộp diêm

bốn bức tường xám xịt

nhện về giăng tơ đầy

khói thuốc đông đặc lại

ám vàng những ngón tay

anh xé toạc tờ lịch

thầm mong hết một ngày

một ngày em đã đến

thắp sáng lại trái tim

căn phòng anh mở cửa

trời xanh đã ùa vào

anh hôn vào ngọn lửa

từ môi em ngọt ngào

anh hết những xanh xao

trang giấy thôi vàng úa

một ngày sống cho nhau

bằng tình em kì diệu

anh thắp lại sao trời

từng đêm ngôi sao sáng

hôn em đến rã rời

anh cạo râu sạch sẽ

ngồi trong phòng làm thơ

có cỏ hoa mơ mộng

có em chạy lên đồi

có em nằm bên suối

giao hoan với đất trời

và anh thèm được sống

cõng em chạy quanh đời

1989


 

HỜ HỮNG RIÊNG AI

những ngày đạp xe vật vờ trên đường phố

này em, tôi còn lại trái tim

dễ thương như một viên kẹo nhỏ

riêng tặng em- sao em cứ lặng im?

tôi buồn bã xuống chợ đời rao bán

ai thất tình mua lấy trái tim không?

em đi qua lắc đầu cười mai mỉa

ném cho tôi một triệu đóa hoa hồng

tôi gánh hoa trở về nhà gìn giữ

nhưng hoa kia ngả ngớn úa lâu rồi

cánh hoa tàn và mùi hương đã rụng

chính là em lúc vĩnh viễn xa tôi

từ đó tôi cầm trái tim đi lơ láo

xộc xệch lời rao, ngớ ngẩn lời mời

chợ đã vắng người, đời xao xác gió

tôi vô tình run rẩy trái tim rơi…

trái tim rơi tan tành trăm mảnh vụn

tôi bước đi ngã quỵ giữa cuộc đời

thiên hạ bước qua, em bước qua hờ hững

tôi trở về hoài niệm mối tình tôi

1988


 

HƯ ẢO MONG MANH

anh cầm một đóa cúc xanh

thả xuống dòng thơ mới viết

chợt thấy thấp thoáng em về

rụt rè nói lời từ biệt

ơi con chim xưa nhí nhảnh

hót ân ái giữa đời anh

sáng nay sao em im lặng

có còn thương đóa cúc xanh?

có còn ngồi trong quán vắng

thở dài như tiếng dương cầm

thơ anh gieo mần cay đắng

khi đời toàn kẻ vô tâm

giờ này em đã ngủ chưa?

xin nhớ khép lại cửa sổ

những cơn giông bão về khuya

xin đừng làm em hoảng sợ

giờ này em đã nằm mơ

xin có anh trong mộng mị

ngoài đời không gặp được nhau

nên chiêm bao còn phiền lụy

nhưng chi còn đóa cúc xanh

trên bàn tay đang héo hắt

anh cầm hư ảo mong manh

từ biệt tình yêu xa lắc

1989


 

DỰ BÁO THỜI TIẾT ĐƯỜNG NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU

tôi dự báo sẽ có một chiều giông bão

em giận em yêu như mỗi ngày thay áo

cơn giận màu vàng của hoa cúc hoa ngâu

cơn yêu màu rượu vang rực rỡ mối tình đầu

cơn ghen màu đen tính tình ngang ngược

xin biết ơn trái tim tôi bạc nhược

cứ thì thầm năn nỉ than van

xin biết ơn chiếc xe đạp cà tàng

rong ruổi theo em chưa hề xẹp lốp

chiếc xe đạp như một vần thơ

chuyên chở tôi đi tỏ tình khó nhọc

tôi dự báo em sẽ thản nhiên xây cao tường ngục

giam tôi một ngày trong âm sắc buồn tênh

trong ngôn ngữ bập bềnh

lửng lơ điều cay nghiệt

em tài hoa như một người làm xiếc

lúc vui lúc buồn lúc giận lúc thương

tâm trí đổi thay qua mỗi cung đường

sung sướng với niềm vui đang đánh mất

Tôi dự báo em như cây kiếm sắt

sẽ chặt vỡ tan niềm yêu dấu ban đầu

tình yêu còn dài hay như điếu thuốc

sắp lụn tàn cháy bỏng trên môi?

và lúc nào em sẽ xa tôi

làm sao tôi biết trước

tôi dự báo gió Sài Gòn sẽ còn thổi ngược

về phía tôi những cay đắng vì em

trên mặt đường khô khốc

tôi nghẹt thở như đang leo ngược dốc

tôi dựa báo đêm nay tôi ngủ sẽ nằm mơ

chính vì em đã xé những bài thơ

viết tặng riêng em trong tình yêu thứ nhất

em dửng dưng mà tôi đau buốt

trái tim tôi tím bầm

khi chứa đầy lời em giận dỗi

trái tim buồn như triệu vết gai đâm

1986


 

LỤC BÁT VỀ LÁ ME

Và anh nói đến lá me

Trong thơ lục bát gửi về cho em

Chia tay dưới  mặt trời đêm

Ngọn đèn thành phố vàng trên nụ cười

Thơ tôi đi giữa bao người

Tôi cầm lẫn lộn trong mười ngón tay

Chiều đi nắng rụng qua vai

Tiếng ve đậm đặc rơi dài trên lưng

Thì thầm khúc hát hành quân

Quả tim bối rối ngập ngừng không em?

Gió bay thổi tóc bay lên

Lá me xanh sợi tóc mềm sóng đôi

Lá me xanh bẽn lẽn rơi

Đầy thơ lục bát một thời yêu nhau

Sài Gòn mưa đến ào ào

Lá me rơi lại ngọt ngào như thơ

Tình yêu trúc trắc đợi chờ

Câu thơ trục trặc bến bờ lòng anh

Hàng me vòm lá cứ xanh

Ngọn đèn còn sáng trong anh nụ cười

Thơ tôi đi giữa bao người

Anh cầm lẫn lộn trong mười ngón tay

1985


 

NHỮNG VẾT XƯỚC TÌNH CỜ

(tặng Trân)

I/

cô gái ngồi trong nắng

hát vu vơ hoa vàng

chiều về hương rụng trắng

bóng mây trời lang thang

cô gái ngồi học bài

dưới chân - con mèo nhỏ

dưới chân - ngọn cỏ mềm

vân vê đôi guốc đỏ

cô gái ngồi - hoa ngâu

buổi chiều thơm lộng gió

buổi chiều ai đi qua

sẽ một lần dừng lại

sẽ một lần ngây dại

cô gái ngồi đâu hay…

II/

buổi chiều ai bước đến

tình cờ như mưa bay

cô gái thôi ngồi đó

thềm nhà rêu bám đầy

ngẩn ngơ vòm mây trắng

vẫn còn bay qua đây

vô tư con mèo nhỏ

nằm ngủ dưới ghế mây

hững hờ hoa ngâu rụng

hương tàn buồi chiều phai

có lẽ cô gái ốm

để buổi chiều dài thêm

để ai đó đứng lại

lòng trống rỗng buồn tênh

để ai sờ lên ngực

thấy trái tim ngủ quên

cũng hằn dăm vết xước

cô gái đâu biết được

chiều qua như tình cờ

1987


 

NẾU MỘT NGÀY

(Tặng Thanh Châu)

Nếu một ngày kia anh không đến đón em về

chắc lá vàng sẽ rụng đầy cuối phố

cụm phong lan treo bên cửa sổ

hương sẽ bay lên theo âm điệu nôn nao

Nếu một ngày kia em sốt xanh xao

nằm co ro một mình trên gác vắng

anh không đến thì trên bàn chùm hoa cúc trắng

cũng cô đơn và héo lúc bình minh

nếu một ngày kia anh lại vô tình

quên lãng cốc rượu mừng sinh nhật

ngày em chào đời sau này anh gặp mặt

mà cơn say ám ảnh đến bây giờ

nếu một ngày kia anh còn làm thơ

em đọc cũng chỉ thấy ngàn lần tẻ nhạt

đơn giản thôi vì anh đang đánh mất

cảm xúc ban đầu tươi rói sự hồn nhiên

bi kịch tình yêu chính là sự lãng quên

cay đắng vô cùng bởi còn gặp mặt

nhưng thờ ơ không nhìn vào đôi mắt

thì nỗi buồn này gấp triệu nỗi chia xa

ta hãy nhủ nhau nếu làm bạn đến già

từng lúc yêu em chẳng bao giờ có "nếu"

em vẫn đáng yêu một đời hiền dịu

khi em còn giữ mãi bóng hình anh

1986


 

TÔI SẼ ĐI THẬT XA

(tặng Hoàng)

Ngày mai tôi sẽ đi thật xa, tôi đi lên núi tìm em rồi ngủ bên dòng suối

Có lẽ đêm ấy trong giấc mơ tôi sẽ thấy quê nhà, tôi thấy em trở thành cô dâu và tôi được dự phần trong tiệc cưới

Nếu điều ấy xảy ra trong cuộc đời

Dù một phút hoặc một giây nhưng sợ không kịp nữa rồi

Ngón tay nhỏ nhắn kia đâu phải dành tôi đeo nhẫn cưới

Chuyện ái tình như nước cuốn hoa trôi

Ngày mai tôi sẽ chạy lang thang lên đồi - nằm ngủ với cỏ với hoa dịu dàng trên mặt đất

Đêm ấy tôi sẽ mơ thấy em đặt giữa ngực tôi một cành hồng đã phai mùi hương chỉ còn lại nỗi buồn hiu hắt

Tôi vẫn nghe đâu đây lời em hát

Chuyện ái tình như nước cuốn hoa trôi

Nhưng có một điều làm tôi kinh ngạc:

Chưa kịp hôn nhau sao đã cách xa rồi?

Sao phải cách xa nhau hỡi người tình bé bỏng của tôi ơi

Sợi tóc thời con gái của em vẫn còn nằm trong trang nhật kí

Là sợi dây thiêng liêng cột lại bao điều phiền luỵ

Làm sao tôi có thể bỏ đi thật xa?

1990


 

HOÀI NIỆM HOA HUỆ

cánh hoa thơm như nụ hôn

trên tóc em ngày thơ ấu

hương bay dịu dàng huyền ảo

trong vườn nhà em… tương tư

cánh hoa thơm hoài mùa thu

trở về xao xuyến nắng hạ

chuỗi hoa như ngọc trên lá

trắng muốt khoảng trời tháng giêng

tà áo thơ ngây của em

gió thổi điên cuồng năm tháng

chỉ còn hương hoa huệ trắng

vỗ về trên tóc trên môi

như tặng phẩm của cuộc đời

tôi dâng em giọt nước mắt

của cánh huệ buồn trầm mặc

trong chiều hai đứa xa nhau

hoa huệ trắng mối tình đầu

hương bay một đời tinh khiết

mỗi chữ, mỗi dòng tôi viết

đều đẫm hương huệ và em

1987


 

HƯƠNG TRONG TÂM TƯỞNG

này cốc rượu thơm màu nước biển

uống đi em ngày ấy xa rồi

thơ còn nguyên vẹn trong tâm tưởng

mơ về dáng cũ với hoa khôi

tôi như đứa trẻ ba mươi tuổi

hái đóa nguyệt vàng bến sông xưa

nằm dài trên biển xem tiểu thuyết

thèm nghe vọng lại chút âm thừa

cốc rượu này em ngọt lịm không?

uống tràn bờ môi sao đắng ngắt

xa rồi nên nhớ bàn tay em

ném cốc rỗng không rơi xuống đất

như ném tâm tình qua cửa sổ

mơ về dáng cũ với hoa khôi

con ngựa hí vang trên đỉnh núi

phụ tình em đã phụ tình tôi

thơ viết nửa đêm buồn muốn khóc

ngọn đèn lụn bấc nhớ hoang mang

tôi nắm hít thở trong đêm tối

tay hái non cao đóa nguyệt vàng

1989


 

ĐÀ LẠT

đi lên núi gặp trời mưa

tự nhiên ta lại nhớ biển

từng giọt cà phê rơi đen

Đà Lạt đêm nay cúp điện

lên núi mong được trú ẩn

như cây thông đứng giữa trời

nhưng tâm tưởng đầy trần tục

làm sao tìm được thảnh thơi?

lên núi thèm được hôn ai

chập chờn giữa trời sương khói

nhảy xuống hồ kia tắm chơi

lạnh run một ngày biếng nói

lên núi buồn như ốm đói

nằm đọc tiểu thuyết một mình

kiều nữ nằm trong dòng chữ

sao không cùng ta động tình?

1987


 

CHÚC EM NGỦ NGON

đêm nay em ngủ có lạnh không?

xin cẩn thận đắp thêm chăn ấm

ngày rất ngắn đêm rất dài và anh sợ lắm

ngọn gió nào ùa vào căn phòng

mang theo lạnh buốt của mùa đông

làm em nửa đêm tỉnh giấc

anh hôn một triệu lần lên đôi mắt

chúc em ngủ ngon

dêm nay anh chúc em ngủ ngon

khi khép cửa

mọi muộn phiền rớt lại phía sau

cơn mưa trên đường phố sẽ tan mau

cơn gió hắt hiu trở nên ngoan ngoãn

sẽ mang nắng về trên từng nụ hoa ngâu

đêm nay anh rất sợ

em nằm cô đơn nhưng mộng dữ quay về

chúc em ngủ ngon

ngày hẹn hò xuôi ngược

đường ta đi cây lá ngủ yên rồi

đêm ta về chỉ kịp chạm vào môi

lời từ giã

chứ không thể hôn nhau đắm đuối

chứ không thể nằm bên nhau mỗi tối

anh tắm trong hoan lạc mưa nguồn

mắt em buồn hơn một vạt trăng suông

anh chìm đắm ở trong đôi mắt ấy

chúc em ngủ ngon

và có lẽ suốt đời em chỉ thấy

đồi cỏ xanh và bướm trắng bay về

một ngôi nhà ô cửa sổ sơn xanh

anh ngồi làm thơ

những bài thơ anh xếp đầy dưới gối

để cho em được nằm giấc từng ngày

mỗi giấc mơ tinh khiết nắng ban mai

1989


 

NGÀY MAI CÒN LẠI MỘT MÌNH TÔI

Không có anh trên cõi đời này nữa đâu. Anh tồn tại như một thể xác không hồn, như cây mai đến mùa xuân thôi nở hoa rực rỡ. Anh sẽ đi lơ ngơ láo ngáo. Bất chấp giữa dòng đời đầy bất trắc điêu ngoa - anh cũng sẽ không tự vệ, không cảnh giác gì đâu. Bất chấp âm mưu của đêm đen kia sẽ xô hàng triệu cơn giông bão xuống đầu. Bất chấp... Vâng, anh bất chấp tất cả - khi cuộc đời này còn có nghĩa gì đâu.

Không có anh trên cõi đời  này nữa đâu. Anh làm thơ tình - bằng cách đi vay mượn chất liệu của kẻ khác, để làm niềm khổ đau, nỗi bất hạnh của mình. Anh trở thành một kẻ cùng đinh: Nghèo khó sự mơ mộng. Hà tiện mọi niềm vui. Và cuối cùng anh chỉ còn lại một tâm hồn trống rỗng. Dưới chân anh ngọn cỏ thôi xanh. Trên đầu anh mây cũng thôi xanh. Anh tồn tại như một người sắp chết.

Anh tồn tại như một người đã chết. Ly cà phê đen không còn nguyền rủa mỗi đêm. Trang tiểu thuyết của Dostoievsky chỉ còn lại “Tội ác”. Sự “Trừng phạt” này chẳng cứu rỗi anh đâu. Và tội nghiệp mỗi giấc chiêm bao - không còn vỗ về những cánh bướm, không còn những giọt sương buổi sáng, không còn gì ru anh ngủ hằng đêm. Ngày sẽ ngắn lại. Đêm sẽ dài thêm. Anh nhắm mắt nhưng không hề được ngủ.

Anh sẽ đi giữa thành phố này như một người mất trí. Ở ngã tư ngọn đèn đường màu đỏ anh cũng bước qua. Vực thẳm kia đầy rắn độc và hoa - anh cũng bước qua. Anh bước qua chính cuộc đời anh. Một thể xác xanh xao. Một linh hồn mệt mỏi. Một tiếng chim líu lo cũng xíu giục anh phạm tội.

Đó chính là lúc vắng em, anh vĩnh viễn mất em...

1989


 

MAI XA ĐÀ NẴNG

(tặng Tân và Tiến)

chỉ còn lại đêm nay nghe gà gáy vọng qua sông

sao thấy buồn như nghe thơ cổ điển?

xin em cứ nhìn tôi cười lúng liếng

rướn tay chèo theo ngọn gió đầu năm

sông Hàn muôn đời lấp lánh tiếng chim ngân

tôi chưa dám nhảy xuống sông giặt áo

có phải không gian mênh mang màu huyền ảo

nên tôi tần ngần như tỉnh như say?

tiếng em cười rúc rích núp sau vai

sông lao xao nhịp chèo mạnh khỏe

tôi nhảy tắm giữa vầng trăng vàng chóe

uống ngụm nước sông mát rượi trong lòng

chợt nghe tiếng gà vọng lại thong dong

tôi xao xuyến ngày mai xa Đà Nẵng

xin giữ lại vầng trăng tĩnh lặng

soi bóng đò về trên sông nước tuổi thơ

xin được lỡ lời buột miệng nói bâng quơ:

chỉ một điều riêng tôi biết trước

xa Đà Nẵng thì tôi còn sống được

nhưng một đời chỉ sống nửa trái tim

1989


 

LỜI CHÀO BUỔI SÁNG

tất bật từng ngày xuôi ngược với bon chen

gió bụi Sài Gòn hít đầy hai lá phổi

ăn vội ngủ vội yêu cũng vội

kinh nghiệm cuộc đời thiên hạ dạy nhau

chẳng có gì đâu

ngoài cái lưỡi

đêm nay ta muốn cắn lưỡi của mình

để khỏi thốt ra những điều giả dối

đêm nay ta thấy mình chết đuối

trong nồi cơm nguội… những ngày qua

ngớ ngẫn cho một kẻ yêu hoa

chiêm ngưỡng hoa - tài tình qua cái lưỡi

khi ngón tay áp út của tôi đeo nhẫn cưới

mọi người chúc mừng cất tiếng cười vang

đó là lúc tình yêu đang giăng lưới

tôi giật mình thấy trơ trọi hoang mang

tôi một mình xuôi ngược với bon chen

như tốt đen qua sông, như người đi lạc hướng

tôi vũ trang lời chào buổi sáng

bằng chiếc lưỡi rắn

khi vui lưỡi dài

khi buồn lưỡi ngắn

lưỡi buông lời thô tục cũng thành quen

xin em đừng tin lúc tôi nói yêu em

ôi những ngày lang thang ngựa sắt

giữa thành đô méo mặt theo tiền

là tôi đặt trái tim lên đầu lưỡi

ngụy trang ái tình bằng lắt léo đảo điên

tất bật từng ngày xuôi ngược với bon chen

trời sinh mỗi người bao nhiê cái lưỡi?

1989


 

TÌNH ĐẦU THƠ DẠI CỦA EM

lúc tôi yêu em

em như con cừu non bé bỏng

đại dương kia đã một lần dậy sóng

vòm trời kia giông tố đến rã rời

ngọn gió này đang xoáy trong tôi

con đường kia ngã nhào trong bóng tối

từ tôi đến em là một lời gian dối

suốt đời còn dan díu với nhau

tôi đạp xe đi rong ruổi

đi ngang qua con đường nhà em

bàn tay tôi cầm lấy trái tim em

môi tôi hằn vết nụ hôn em

tình yêu có ré lên hoảng sợ

những giọng cười thất thanh

như ai ném ly pha lê xuống nền nhà vụn vỡ?

miệng lưỡi tôi chua ngoa

lúc yêu em khẩu phật tâm xà

đóa cúc nào hé nở trong chớp mắt

tôi vô tâm ngắt lấy giấu trong nhà

hỡi con cừu non xin đừng run rẩy

con sói kia có bộ mặt hiền từ

tôi cấu xé dữ dằn nhưng bạt nhược

đó là điều không ai biết được

ai sẽ còn cdan díu cùng ai?

tôi yêu em với hoan lạc lâu dài

hay tất cả tan ra trong khoảnh khắc?

tôi soi gương thấy em chìm sâu dáy mắt

đang hát lời thở than

chiều nay ven sông tơi bời hoa rụng

ôi mối tình đầu thơ dại của em

tôi hoảng hồn đã một lần rẻ rúng…

1989


 

LỜI NGUYỀN CỦA GIÓ

gió thổi ù ù trên những vòm cây

tôi đi như một người say

buổi chiều sao buồn quá vậy?

gió chiều thơm một chút mưa ngâu

còn hoa huệ thơm như một người bạn gái

đã bỏ tôi đi xa lắc một tinh cầu

gió thổi về lồng lộng đến ngàn sau

nhắc nhở tôi kỉ niệm nào xa lắc

em đã bỏ bùa mê trong bài thơ tôi viết

nỗi buồn chảy vào hoen ố cả giấc mơ

gió chia rẽ những tâm hồn li biệt

gió lay bông sậy bỏ buồn cho ai?

gió thổi ù ù trên những vòm cây

gió đẩy tôi đi làm một gã ăn mày

tôi thổn thức van xin hoa huệ trắng

hãy rộng lòng thơm ngát buổi sớm mai

hãy bao dung như một người bạn gái

chấp nhận yêu tôi là một sự lưu đày

gió thổi hết mọi điều sâu kín nhất

tôi trơ trẽn cùng gương mặt thật

không thành diễn viên với bộ mặt bi hài

gió thổi lại những gì tôi đánh mất

quà tặng đầu đời sao chỉ toàn gai?

1989


 

QUA SÔNG

thôi nắng chiều vật vờ trên sông lạnh

em qua sông có quay lại nữa không?

tôi cất giữ tiếng chim trong ngực

bài thơ xưa sẽ chấm cuối dòng

nhưng nụ tình xanh tôi chưa kịp hái

em qua sông ngày nắng mới thơm tho

sao hồn tôi bỗng nhiên dậy sóng

vỗ bên đời một âm điệu buồn xo?

1987


 

CHIỀU CUỐI NĂM KỶ TỴ

những chiếc lá vàng rụng xuống vỉa hè chiều cuối năm

một mình tôi ngồi trong quán cóc

ngồi lẫn chìm giữa tiếng dương cầm

nỗi nhớ quê mơ hồ trong khói thuốc

tôi đã ngồi như một gã câm

ngẫm nghĩ lại tháng ngày xuôi ngược

sau tình yêu chỉ còn lại ăn năn

trước tình yêu chỉ nhận được dăm lời từ khướt

ôi thi sĩ ví von tóc em thơm như cỏ mượt

xin em trải ngoài hiên đời

để tôi nằm uống hết giọt sương rơi

chúa đã phán “hãy gõ cửa thì cửa sẽ mở’

tôi siêng năng chờ đợi đến hụt hơi

sao chỉ gặp những điều trắc trở?

tình yêu đến muôn đời là lầm lỡ

tôi chỉ còn buổi chiều cuối năm

nghe giữa đời mình bão cuốn

người tình bạc bẽo đã xa xăm

ba mươi năm tôi như một gã câm

khi em đến tôi bật lên tiêng nói

trái tim mù lòa bỗng nhiên tươi rói

một lời em gian dối

cũng vỗ về an ủi đời tôi

một giọt nước mắt em chưa kịp lăn xuống môi

cũng đủ sức làm tôi chết ngất

chiều nay tôi ngồi bơ vơ trong quán cóc

chiếc lá nào sẽ rụng vào lãng quên

khi mà tôi chưa kịp nhớ tên em?

1989


 

NGÀY CHỦ NHẬT

ngày chủ nhật là ngày tẻ nhạt nhất trên đời

tôi làm gì để thời gian trôi tuột?

ai cần thêm ngày nghỉ cuối tuần

tôi xin tặng - không đắn đo một chút

căn phòng trọ nằm khèo mà đốt thuốc

khói thuốc bay đậm đặc cả thời gian

tôi cô độc tâm hồn tôi ngập lụt

kim đồng hồ treo ngược đỉnh bi quan

tại sao tôi không được là con nhện

để giăng tơ từng sợi ngắn dài

rồi đu bay trên võng tôi giăng lưới

may ra cũng giết hết một ngày

tôi kháo khát được hồn lìa khỏi xác

nằm mê man cho hết chủ nhật này

khi ta ngủ không gian thu hẹp lại

căn phòng tôi nhỏ bé tựa quan tài

chủ nhật của tôi hay chủ nhật của ai?

tôi xin tặng - không đắn đo một chút

ước chi tôi được biến mất trên đời

ôi bóng đêm còn ở xa hun hút…

1988


 

ĐÊM SINH NHẬT

không có hoa lay-ơn thắp đỏ căn phòng

và ngọn nến chúc mừng ngày đẹp nhất

người  tình cũ sao không về họp mặt

tôi thèm tiếng cười khỏa lấp thời gian

ngồi một mình nói chuyện với bức tranh

con nhện giăng tơ trên đầu tôi nhớ ngẩn

hỡi La Joconde nhếch môi bí ẩn

chính tôi cười chứ có phải ai đâu

những ngày vui vội vã qua mau

người tình cũ sao không về họp mặt?

căn phòng trọ tận hưởng tuần trăng mật

đâu đây còn sót lại chút hương thừa

sinh nhật ba mươi như trái chín lỡ mùa

đầy nếp nhăn trên chân dung phàm tục

chiếc gương soi không còn niềm háo hức

tôi loay hoay tìm kiếm lại nụ cười

đâu đây còn sót lại tuổi hai mươi

người tình cũ với mối tình lãng mạn

là ông Bụt hiện ra giúp kẻ hoạn nạn

quán cơm bình dân đói dạ lúc không tiền

tôi ngồi một mình tôi buồn bã soi gương

tôi chỉ thấy tôi trong đêm sinh nhật

quà tặng hiện ra là sợi tóc bạc

đang rùng mình rụng xuống giữa bình minh

1989


 

LỜI TÔI TỰ THÚ

những bước chân mải mê đi giữa cuộc đời

tôi tìm hương hoa lại gặp trái độc

tôi tìm ân tình thì rơi vào lừa lọc

chiều hôm qua ai đã bủa vây

những bước chân về chập chùng hương tóc?

em bủa vây anh bằng tiếng khóc

bằng hờ hững vòng tay

bẳng hờn ghen vô cớ

ám ảnh tâm linh tháng ngày hoảng sợ

mười năm đi qua còn đau nhói vô cùng

tình yêu rớt trên giọt rượu lạnh lùng

anh uống cạn cuối ngày ly biệt

không lẽ nhìn nhau như mọi người dưng?

lẽ nào em quyến rũ mùa xuân

xa lánh anh lúc vừa mười sáu tuổi?

lẽ nào anh thành người chết đuối

trong vòng tay hờ hững của hôm qua?

những bước chân rong chơi khi trở về nhà

không ai mở cửa

tôi nằm ngoài mái hiên

tìm triết lý nhân sinh trong lời chó sủa

âm thanh ấy như một lời nguyền rủa

buộc tôi vào đời phải biết làm thơ

chống chọi lại cuộc tình bội bạc

đối xử với nhau là những nghi ngờ

tôi trở thành một người thất trận

em bủa vây tôi bằng men rượu đắng

xin mời nâng cốc cùng tôi

tưởng nhớ em một lần chiến thắng

mối tình đầu tội nghiệp đã xa xôi…

thôi đành đi giữa cuộc đời

như một kẻ mộng du

đi qua mùa hạ

đi hết mùa thu

anh đi hết vòng tay em hờ hững

một đời còn ray rứt cái tương tư

ôi khốn khổ một cuộc tình lận đận

nhưng đêm sắp xa xin đừng nói giả từ

1989


 

NGỒI QUÁN

(tặng Đoàn Vị Thượng)

tình cờ vào quán gặp nhau

mỗi gương mặt tóc và râu đuề huề

buồn như lính kiểng xa quê

một ngày mệt mỏi đổ về ly bia

tâm tình bạn muốn xẻ chia

sao lại ngớ ngẩn ai chìa tay xin?

bọt bèo khanh tướng nổi chìm

công hầu lận đận lại tìm về nhau

tấm lòng trải hết thương đau

trên trang giấy trắng đã nhầu phấn son

ngồi quán - phố xa trốn trơn

tiếng cười ngỗ ngáo còn ơn nghĩa đời

lập lờ đạo đức trên môi

men say đầy ắp tình đời trống trơ

bạn bè dăm gã làm thơ

giọng cười lếu láo ơ hờ ca ngâm

tưởng mình hóa đá trăm năm

ly bia sủi bọt chưa cầm vội buông

tưởng mình sắp hóa dế giun

thôi đành gõ đũa hát cuồng ca chơi

thôi đành ngồi uống bia hơi

đêm chậm rãi đến ngày rời rạc đi

đứng lên sợ lỡ xuân thì

lỡ lời tiếng bấc tiếng chì lỡ say

quờ bàn tay gặp bàn tay

cũng là mười ngón khô gầy xanh xao

rượi buồn liếc trước ngó sau

chiều chiều ngồi quán nhìn nhau bồn chồn

sờ ngực chạm trái tim non

ôi hay, nó đập vẫn còn trẻ trung

ly bia sủi bọt rưng rưng

nghiêng ly, tôi uống tận cùng, trời ơi

chiều chiều ngồi uống bia hơi

đôi điều tâm sự nghĩ ngơi nghi ngờ

bạn ngồi ngâm ngợi ngẩn ngơ

từng dòng chữ chết vật vờ trôi xuôi

làm sao tìm được ngày vui

lẽ nào bước tới bước lui một mình?

thầm chia sớt bóng với hình

thờ ơ ngóng chuyện tự tình của ai

nghe xong rồi bỏ ngoài tai

bạn bè ngồi quán mặt mày buồn tênh

còn chi để nhớ và quên

thầm an ủi bạn đứng lên lại ngồi

lang thang từ độ vào đời

thơ ai đem bán ai mời ai mua?

thôi đừng lên giọng phân bua

ly bia sắp cạn chào thua một ngày

1989


 

CHUYỆN TÌNH THỜI ĐẠI

thưa mẹ,

không phải Tây Thi đẹp nhất trần gian

người đàn bà ấy có một ai biết mặt?

con mọt xanh xao giữa trang sách ố vàng

hình bóng cũ vùi sâu dưới đất

và con đã lãng quên

khuya nay con về trăng sáng vây quanh

bỗng sửng sốt khi gặp em Thị Nở

nhan sắc ấy đã làm con hoảng sợ

con bàng hoàng như ngưỡng mộ vầng trăng

khuya nay em đã hóa thiên thần

bằng giấc ngủ với dáng nằm ềnh ệch

ông trời bất công ông trời thiên lệch

sao Thị Nở kia lại gặp Chí Phèo

sao kẻ cùng đinh hôn lễ với người nghèo?

tàu lá chuối hứng tình giẫy lên đành đạch

nếu là Tần Thủy Hoàng thì ta sẽ chôn học trò và đốt sách

một lũ gàn nho học vẹt chữ thánh hiền

đâu bằng ta nhìn thế sự đảo điên

ngứa mồm chưởi cả làng Vũ Đại

mặc ai nói ta say mặc ai cười ta dại

khi có tình yêu ta thèm sống với đời

môi Thị Nở màu thịt trâu xám ngoách

nhưng chỉ riêng em mới độ lượng nụ cười

dâng hiến cho ta bằng tiết trinh thứ nhất

là lần đầu tiên ta nói tiếng con Người

thưa mẹ,

nếu con nổi khùng cầm dao rạch mặt

thì đó cũng chính là gương mặt thật

thằng Chí Phèo

sống giữa cuộc đời đầy sói với hùm beo

đâu khí trời để thở?

đâu đất cắm dùi để con nằm ngủ?

đâu thầy giáo làng dạy con học chữ?

đêm tối đen hun hút mặt trời mù

may mắn thay vẫn còn em Thị Nở

khuya nay con nằm gặm nhấm nỗi tương tư

vâng, ngày mai sẽ không còn trắc trở

tổ ấm lứa đôi đâu phải một nhà tù

suy nghĩ vậy nên lần đầu con biết

mắt chảy dòng máu đỏ khóc hu hu...

1989


 

KẺ HÁT RONG

cũng đành ngửa mặt lên trời đón nhận mưa rơi

ngày chạy long rong mấy ngã đời bụi bặm

đêm ta mơ một mái nhà êm ấm

để ngã lưng nằm ca vọng cổ chơi

để đứng hôn em cho tình ái sinh sôi

những vần thơ không ốm đau què quặt

ta mơ mái nhà - một mơ ước nhỏ nhoi

được thảnh thơi thở tan bao mệt nhọc

ta ngụ cư ngay giữa đất Sài Gòn

làm kẻ hát rong ngủ bên đời thơ mộng

có mái nhà lơ lửng mái trăng non

mưa ướt sủng từng ngày nằm lạnh cóng

là những ngày làm thơ kiếm sống

túi rỗng không mong trả hết nợ nần

chân bước đi lửng lơ trên mặt đất

cõi người ta thêm một gã tâm thần

là những ngày ta nằm như mèo ốm

trong căn phòng đầy sách vở và thơ

thèm ăn trời xanh, thèm nhai nắng mới

để trái tim được rửa sạch bụi mờ

cũng đành mỗi đêm lại sợ hãi mỗi đêm

cắn răng hỏi về đâu nằm ngủ?

bài thơ chào đời đã gặp mái hiên

là bất lực của bao nhiêu ngôn ngũ

1989


 

VIẾT TỪ AN - LUNG - VENG

(tặng bạn bè HT.5A 2106 Pleiku)

bềnh bồng sợi tóc em bay

tuổi hồng gửi với cỏ cây lạc loài

trăng rơi trong mắt ngậm ngùi

thân gầy guộc đã chôn vùi đất hoang

thắp cho em nén hương tàn

gió chiều hiu hắt hồn oan chưa về

thấy em cười vọng trăng khuya

đêm dài ma quái như chia nỗi lòng

quan tài che nổi gió đông

hay mưa gió xuống lạnh lòng em tôi?

hình hài còn gửi trăm nơi

ngủ đi em để rong chơi thiên đường

mộ em trăm hoa hướng dương

của giọt nắng rụng còn vương mắt người

vô tình sao thấy đắng môi

khóc em không nước mắt rơi đầm đìa

em nằm không có mộ bia

chỉ trơ trọi mảnh trăng khuya tội tình

trở về lòng đất vô minh

đêm mưa gió hãy hiện hình dương gian

thắp cho em nén hương tàn

chợt nghe tiếng súng bàng hoàng gọi tên...

29.12.1980


 

BÀI HÁT GIỮA SÂN TRƯỜNG

đêm đông đặc lại như giọt cà phê đen

tôi nghe đàn ghi-ta dìu cơn đói đến

đêm rối bời giăng đầy màn nhện

một đêm dài bằng một trăm năm

đêm đói lòng ngồi co chân đụng cằm

tôi nằm trên giường sắt hai tầng

thấy chuột chạy vòng quanh mấy phía

cơn đói bám dai như con đỉa

tôi  ngủ chập chờn giữa mấy cơn mơ

đêm đói lòng ngồi chồm hổm làm thơ

thơ viết về cánh đồng lúa vàng và củ khoai, củ sắn

tôi khát thèm nên thơ cay đắng

đừng bạc như vôi hỡi trang viết dối lòng

đêm đói ùa về đứng mưốn quỵ chân

ngày ăn rồi vỗ bụng ngỡ chưa ăn

cơm tập thể còn nhiều cát sạn

nhưng đến với nhau không riêng tư mua bán

trang giáo trình chan chứa lộc mùa xuân

đêm đói như điên nên ngủ như khùng

đêm đói như vịt  nên ngủ như gà, như trẻ nhỏ

làm sao bắt cơn đói cho vào rọ

thả trôi sông - trôi ra khỏi lòng  mình?

đêm không ngủ đánh nhau với cơn đói

tôi hiên ngang vỗ ngực tôi và nói:

người sinh viên ăn chẳng cầu no

giuờng đã giăng mùng xin hãy gáy ò o...

đêm đói quỵ chân bước đi muốn xỉu

dìu  người  yêu đi duới bóng trăng khuya

em đỏng đảnh đòi tôi bồng với bế

tôi sờ cằm thấy rụng  mấy sợi ria

đêm  đói  ù tai nhưng  thích nghe em hát

lời hát em tuy không bằng... chén cơm chiều

tôi muốn ăn nhưng lại ưa âm nhạc

khi đói cũng cần trang điểm tình yêu

đêm đói run môi hoa mày chóng mặt

tôi đi trong phòng nghiêng ngã điệu valse

thấy mảnh trăng gầy về trong mắt

cứ ngỡ đó là... củ khoai lang

đêm đói mặc quần vào là tụt xuống

bụng lép vô với ba mươi sáu xương sườn

tôi ung dung đưa tay hứng nuớc uống

bụng phình to đời lại lên hương

những  đêm đói ở trong ký túc xá

buổi chiều ăn xong chẳng muốn đứng lên

cơn đói ùa về như nước lũ

tôi như chiếc lá vật vờ trong nước cuốn lênh đênh

ừ vậy mà những sinh viên rất trẻ

đêm đêm đến giảng đuờng tự học rất ngoan

nụ cười mong manh và hiền như lá

đến với cuộc dời tiếng hát âm vang

đêm đói đi qua chiều dài kỷ niệm

ngày mai ơi nắng mới bình minh

như trang vở thơm hoài dòng mực tím

cơn đói đi qua còn để lại ân tình

1983 -1987


 

NHỮNG MÙA KHÔ TRONG TRÍ NHỚ

(Tặng Lâm, Chiến, Bảo)

nhà dã chiến lợp lá tranh Danrek

gió nóng ran hơi thở của rừng

gió hầm hập đi qua vùng nhiệt đới

lửa cháy rừng hun hút phía sau lưng

chúng tôi đón mùa xuân

rủ nhau đi tắm suối

nước cạn rồi

gió thổi xoáy tung lên cát bụi

nước ở đâu để được uống phập phồng?

mồ hôi chảy ròng ròng

một ngàn lần

quý giá...

ngửa mặt lên trời hiếm hoi chiếc lá

cây khộp khẳng khiu trơ trọi giữa trời

đi đánh giặc đã quen rồi cơn khát

uống từng nắp bi-đông cầm hơi

nhưng nếu cần thì chúng tôi sẽ hát

vài làn điệu dân ca

để đỡ nhớ quê nhà

có tiếng chim gù trên lùm tre óng ả

mùa khô nào sau cánh rừng Ka-đạ

chúng tôi đào một hố giếng con con

cạnh vũng nước trâu đầm

múc từng mũ nước

đồng đội tắm tóc chưa kịp ướt

đã có lệnh hành quân

chúng tôi đi thương nhớ dòng sông

sông nước bập bềnh duềnh trong lời hát

chính ủy trung đoàn sau mùa khô tóc bạc

lính binh nhì, binh nhất mọc thêm râu

đi qua trảng cỏ

nắng đen da cháy khét tóc trên đầu

thèm một bóng mát

một gốc cây, ụ mối - nghỉ giải lao

đồng đội tôi có người hoa mắt

lá khộp rơi quắt quéo trên lưng

dốc ngược bi-đông cạn nước

đau đáu nhìn trời giọng nói cứ rưng rưng

mệnh lệnh phía sau truyền lên đứt quãng...

đi đánh giặc chẳng bao giờ thiếu đạn

ruột tượng gạo đựng đầy

nhưng thiếu nước để nửa đêm mê sảng

thấy trong mơ chết đuối giữa sông dài

đi qua mùa khô vừa hết tuổi con trai

chúng tôi thật sự trở thành người lính

chúng tôi sống những tháng năm không hề yên tĩnh

trái tim còn nóng ran hơi thở của rừng

1986


 

TRỞ LẠI NƠI ĐÓNG QUÂN

tượng Bay-on bốn mặt

đau đáu nhìn hư không

thành quách chừ đổ vỡ

ta nghe vó ngựa lồng

những thớt voi chiến trận

ầm ầm mấy tầng không

ta nằm trong ác mộng

nghe cung oán Ăng-co

những gương mặt buồn xo

vẫn ngời lên nhan sắc

hỡi Bay-on bốn mặt

sao không mở mắt nhìn?

những nàng tiên đang khóc

bằng điệu múa lặng im

trời chiều gây giông bão

các em có lạnh run

ta ngã trên thềm đá

thấy trời đau vật vã

vọng từ mấy trăm năm

đây chỗ Phật đang nằm

ai chai tay chạm trổ

đây từ bi hỷ xả

tượng Phật kia cụt đầu

nhang khói bay về đâu

cỏ mọc lan thềm cũ

những lời tôi nguyện cầu

thấy hiện lên quỷ dữ

thấy hiện lên thiên thần

ai giam cầm cung nữ

trong tường đá rêu xanh

vọng lại từ xa xăm

tiếng khóc cười nức nở

sấm sét đùng đùng nổ

rách ngang dọc vòm trời

nàng tiên căng da thịt

đứng múa giữa mưa rơi

ai đập đầu vào đá

đi về trong luân hồi

những nàng tiên mệt lả

có bao giờ nghỉ ngơi

tiếng gươm khua rát mặt

vó ngựa hý vang trời

từ trong ngôi đền cũ

nghe cung oán Ăng co

ôi tự do tự do

đang rền trong vách đá

1989


 

TỰ SỰ

tôi tuổi Kỷ Hợi không phải cầm tinh con heo

tôi sinh ra ăn mày để cầm theo bị gậy

đứng giữa ngã tư đường xin cuộc đời nhìn lại

tấm thẻ Nhân Dân trong túi áo của tôi

ngày rong chơi và đêm cũng rong chơi

căn phòng trọ từng ngày hãm hiếp tôi

lúc hai mươi lăm giờ (nếu chính xác là 25 giờ 1 phút)

người ta dò xét nhau hộ khẩu ở đâu rồi?

mấy năm tôi cư ngụ ở núi đồi

hộ khẩu của tôi là kẻ thù trước mặt

là những địa danh với nỗi buồn hiu hắt

tôi sống: hành quân rồi chết cũng: hành quân

tôi hành quân đi hết tuổi thanh xuân

trở về quên mang theo tờ hộ khẩu

ôi hậu khổ buồn tênh như giọt máu

đêm từng đêm lại ám ảnh viễn vông

chim có tổ cá có sông

còn tôi thì lạc chợ lông bông

tôi ăn mày cuộc đời một tờ hậu khổ

có hộ khẩu đời như trúng số

mấy năm tôi vất vưởng giữa núi đồi

hộ khẩu là cánh võng dài bên khẩu súng

là tấm lòng trước người yêu còn ngượng ngùng lúng túng

tôi sống và yêu trọn vẹn trái tim mình

tuổi Kỷ Hơi chính là tuổi cầm tinh

bị gậy ăn mày chờ xin hộ khẩu

tôi chỉ có Chứng Minh Nhân Dân trong túi áo

không hộ khẩu thì có gọi Công Dân?

1990

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson