THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN - *Sáng thứ bảy

Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN - *Sáng thứ bảy

Mục lục
Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN
TRÌNH BÀY
CHƯƠNG 1 : NGHỀ ĐI RONG
CHƯƠNG 2: NHỊP ĐIỆU HÀNG NGÀY
*Sáng thứ hai
*Sáng thứ ba
*Sáng thứ tư
*Sáng thứ năm
*Sáng thứ sáu
*Sáng thứ bảy
*Sáng chủ nhật
CHƯƠNG 3: VÒNG QUAY CỦA KIM ĐỒNG HỒ
CHƯƠNG 4: HOA TRÁI CÒN XANH
Nhật ký 1
Nhật ký 2
Nhật ký 3
Nhật ký 4
Nhật ký 5
Nhật ký 6
Nhật ký 7
Nhật ký 8
Nhật ký 9
Nhật ký 10
Nhật ký 11
Nhật ký 12
Nhật ký 13
*Từng ngày tập thở
Trang 28
CHƯƠNG 5: TRÁI TIM BẮT ĐẦU TƯƠI TỐT
CHƯƠNG CUỐI: TÁI BÚT
Tất cả các trang

 

*Sáng thứ bảy

những buổi trưa đi về

quắt queo như xác mắm

giọt từng giọt mồ hôi

rơi xèo trên đất bỏng

chói chang trời đứng bóng

áo đỏ vút qua đường

nắng rực lên như lửa

lạnh buốt óc nhói xương

có những ngày chói gắt

nắng nhức mắt

tim đau thắt

mồ hôi rơi đầm đìa trên gương mặt

tôi lại hỏi thầm tuổi trẻ của tôi đâu?

tuổi trẻ của tôi gửi lại cánh rừng sâu

gửi lại bụi bặm hành quân ở ngã ba biên giới

gửi lại những xác thân chết đói

gửi lại trong nụ cười thiên thu dưới nấm mồ vô danh còn phiêu bồng đầu cây ngọn cỏ

có đôi lần

trôi trong tiếng động cơ gầm rú của ngược xuôi xe cộ thị thành

chìm giữa động lực động từ của âm thanh đinh tai nhức óc

tôi tìm được tuổi trẻ của tôi

tuổi 18

súng vác trên vai

gạo đè trên vai

dây ba lô siết chặt trên vai

tôi hào hứng hô nhịp “một - hai”

đi về phía hoàng hôn trúng đạn

tuổi 18

lồng ngực còn đập nhịp hẹn hò lãng mạn

lá thư tình viết dở dang

chưa mất trinh bởi cô điếm ế dụ khị đêm mưa

môi thơm sữa yaourt

thịt da vẫn hương đồng cỏ dại

bắt gặp cái nhìn của người con gái

còn run lẩy bẩy

vẫn giật thót người lúc chạm hoa phượng cháy

xốn xang nghe ve hát nôn nao

tình đầu ngon như vầng trăng vừa mọc

tuổi 18 tôi đâu?

có đôi lần ngoảnh lại phía sau

vẫn thấy tôi thuở dép râu chân đất

sông Mê Kông có đôi lần đánh mất

bóng trăng non mơn mởn dậy thì

băng đạn AK cấn vào hông đau điếng

ngậm tình yêu trong miệng

nhịp quân đi

đi đến nơi voi khiếp sợ quay đầu trở lại

cọp rùng mình, chó chạy cong đuôi

gió đến nơi bỗng thét gào điên dại

trăng đến nơi xanh tái

nhịp quân đi

tuổi trẻ của tôi đi

chân buốt rát

nắng chói gắt

cây khộp khẳng khiu lá khô xào xạc

tôi mơ chìm xuống một dòng sông

nước biếc xanh

mơ rời khỏi cuộc chiến tranh

vẫn còn nguyên vẹn

giấc mơ ngày ngày bị bắn lén

đạn DKZ, B. 40 khạc lửa dập dồn

hoa trái đầu mùa ép vội chín non

tôi vội lớn để kịp cầm khẩu súng

tháp Bayon bốn mặt

nhìn tuổi trẻ cô đơn

nhịp quân đi

trảng cỏ vẫn mông mênh

như con cá thở ngáp

nằm trên thớt giẫy lên đành đạch

đôi giày rách

cổ họng rách

nước bọt khô ran

không cất tiếng kêu bi thương

đạn đã lên nòng

nắng vẫn chói chang ngút ngàn lửa cháy

tuổi 18 muôn trùng thơ dại

đi về đâu?

có đôi lần ngoảnh lại phía sau

vẫn thấy tôi trọc đầu sốt rét

có đôi lần ngước nhìn phía trước

chẳng rõ mình sẽ bước đến đâu?

ngơ ngác nhìn thời gian đục ngầu

lặng lẽ trôi dưới dòng nước đen

cỏ dại hoa hèn

không dám bon chen

xa lánh những ca từ nhạc trẻ

tôi ca cải lương cho đỡ buồn:

“biên cương lá rơi Thu Hà em ơi, đường dài mịt mù anh không đến nơi...”

gió xoáy bụi cuối trời

buồn như mất sổ gạo

buồn như bị tinh giảm biên chế

có phải nắng buồn hơn mưa

và mưa vui hơn nắng?

nắng bủa vây phận người nỗi bơ vơ rét cóng

mưa độ lượng rửa sạch muộn phiền

nắng đem đến mặc cảm lạnh run

mưa vỗ về sẻ chia ấm áp

như một người thấp khớp

tôi đi như chiếc lá rơi nghiêng

giữa ngã bảy phồn hoa ngã ba đô hội

lặng câm giọng con người

dù tay trong tay mắt nhìn vào mắt

trên môi hào phóng nụ cười

vẫn xa lạ

thông tin trao nhau chỉ là ký hiệu

sắp xếp ngẫu nhiên không theo điệu theo vần

hình dung mặt người qua từng con số

trò chuyện bằng check mail, tin nhắn

không cần ngữ điệu sắc huyền hỏi ngã nặng

không cần...

bỗng giật thót người bởi trong trẻo tiếng chim ngân

rớt từng giọt trên bê - tông cốt thép

mỗi mảng tường vô hồn như cái chết

lòe loẹt xanh đỏ tím vàng

thời thượng sắc màu đô thị

sắc màu tiếp thị

và em

tóc em, môi em, mắt em, nanh vuốt của em cũng xanh đỏ tím vàng

từng mảng linh hồn đóng băng

nụ cười em đóng băng

nhan sắc mannequin

nghẹt thở

nhịp điệu đời sống đã đôi lần nghẹt thở

kim đồng hồ lao nhanh

người lao nhanh

em cũng lao nhanh

rời khỏi cuộc tình từng hẹn biển thề non

chỉ tội nghiệp con kiến lang thang

tội nghiệp tôi làng nhàng

vẫn lắng nghe tiếng hót rớt ngang trời

sống đời phố với tâm hồn trật nhịp

tôi gọi thầm tuổi 18 tôi ơi!



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson