THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN - *Sáng thứ sáu

Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN - *Sáng thứ sáu

Mục lục
Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN
TRÌNH BÀY
CHƯƠNG 1 : NGHỀ ĐI RONG
CHƯƠNG 2: NHỊP ĐIỆU HÀNG NGÀY
*Sáng thứ hai
*Sáng thứ ba
*Sáng thứ tư
*Sáng thứ năm
*Sáng thứ sáu
*Sáng thứ bảy
*Sáng chủ nhật
CHƯƠNG 3: VÒNG QUAY CỦA KIM ĐỒNG HỒ
CHƯƠNG 4: HOA TRÁI CÒN XANH
Nhật ký 1
Nhật ký 2
Nhật ký 3
Nhật ký 4
Nhật ký 5
Nhật ký 6
Nhật ký 7
Nhật ký 8
Nhật ký 9
Nhật ký 10
Nhật ký 11
Nhật ký 12
Nhật ký 13
*Từng ngày tập thở
Trang 28
CHƯƠNG 5: TRÁI TIM BẮT ĐẦU TƯƠI TỐT
CHƯƠNG CUỐI: TÁI BÚT
Tất cả các trang

*Sáng thứ sáu

I.

Thơ đòi hỏi sự tinh khiết của ngôn ngữ

Có thể là sương hồng trên cánh sen

Hoặc giọt nước mắt nũng nịu môi em

Hoặc thế này hoặc thế kia tùy tôi chọn lựa

 

Có những lúc thơ thập thò trước cửa

Điệu bước qua vần đi lại hữu hình

Như trẻ nhỏ tôi lao ra mừng rỡ

Thơ đâu thơ? Tôi chỉ gặp lại mình

 

Có những lúc nhùng nhằng lăn xuống phố

Chợt gặp thơ hở rốn với quần jean

Không tà tà, tôi rú ga vọt tới

Chỉ gặp tôi ngơ ngác mắt tôi nhìn

 

Có những lúc râu ria ra rậm rạp

Lưỡi dao lam đồng lõa với gương soi

Chợt thấy thơ thập thò con mắt ngó

Nhẵn nhụi rồi tôi biết đó là tôi

 

Có những lúc thèm nghe ai đó nói

Để thấy chung quanh rợp bóng người

Bỗng náo động là thơ đang bước đến

Không ai đâu vẫn tôi khóc rồi cười

 

Có những lúc trời mưa như trút nước

Đang lao nhanh nghe thơ gọi phía sau

Vội dừng lại, ngoái lui thì bất chợt

Chỉ là tôi đang vấp té ngã nhào...

 

II.

 

Thơ đòi hỏi chỉ thơ chứ không gì khác

Dẫu có nhà thơ nổi tiếng ngoài thơ

Thiên hạ đồn ran nhưng chỉ trong chốc lát

Tin chó cán xe ai nhớ mãi bao giờ

 

Có những người vì thơ phải thay tên đổi họ

Sống như giun như dế hết một đời

Tay cầm bút nay đẽo cày vác cuốc

Trang giấy nhân tình nhão nhoẹt mồ hôi

 

Có những người qua thơ leo lên danh vọng

Lũ không thơ lại ầm ĩ hoan hô

Nhưng ai biết sau khi “xuống chó”

Thơ chẳng “lên voi” mà chìm nghỉm dưới mồ

 

Có những người lấy thơ làm trang sức

Che đậy tâm hồn lươn lẹo con buôn

Ngụy quân tử bước ra sân khấu

Diễn nửa chừng... quất mã truy phong

 

Có những người làm thơ như diễn thuyết

Thiên hạ nghe từng chữ uống từng lời

Tưởng là thơ nhưng hóa ra thuốc độc

Ngộ độc bây giờ chết dễ như chơi

 

Có những người... mà thôi... buồn lắm

Tôi yêu thơ, thơ chẳng đẻ ra tiền

Tôi mê tiền nhưng thơ đang bám riết

Đến bao giờ mới hết căn duyên?

 

III.

 

Trong vũ trụ có chín nghìn thế giới

Chẳng nơi nào trình diễn thơ đâu

Vậy thử hỏi từ nơi nào thơ đến

Có phải từ trong cái cõi bể dâu?

 

Đã đôi lúc chập chờn giấc ngủ

Tôi nghe thơ đang hát ở trong đầu

Tôi thấy ai chưa một lần chạm mặt

Lại ân cần kể lể chuyện chiêm bao

 

Đặng an ủi những tâm hồn lương thiện

Không gì hơn âm điệu của thi ca

Lý trí ơi! Đừng giở trò can thiệp

Bởi thơ là triết lý của bông hoa

 

Ẩn dụ ấy dùng dằng hương tinh khiết

Trong thiên nhiên hiện hữu chẳng vô tình

Tôi đôi lúc có đôi lần cảm nhận

Thánh thần là biến hóa của yêu tinh

 

Ẩn dụ ấy đớn đau như giọt máu

Máu trong thơ muôn thuở vẫn trong ngần

Tôi đôi lúc có đôi lần tuyệt vọng

Thơ vỗ về ấm áp cả châu thân

 

Ẩn dụ ấy trong veo như giọt lệ

Vạn lần hơn bốn biển với ba sông

Mỗi sinh linh là một giọt nước mắt

Thơ hơn thơ khi có cũng là không

 

IV.

 

Tại sao tôi tự vấn tôi trong ngày thứ sáu

Chẳng biết đâu. Bởi ngu dại? Bởi gì?

Trong sáu ngày tạo dựng nên thế giới

Tôi chỉ là con kiến nhỏ li ti

 

Con kiến đo từng ki lô mét

Bao giờ đo cho hết quả điạ cầu?

Giọt sương sớm hữu hình trong nháy mắt

Tiếng chuông nào vọng đến ngàn sau?

 

Tôi chẳng biết từ đâu tôi đã đến

Đến làm gì trong cái cõi người ta?

Nước và Lửa chính là Hình với Bóng

Tôi chênh vênh lọt thỏm xuống ta bà

 

Tôi chẳng biết về đâu. Chẳng biết

Lửng lơ làm hạt bụi giữa không gian

Trăng sao ấy đôi khi không tì vết

Nhưng giọt sương còn đọng giữa mây ngàn



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson