THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN - Nhật ký 13

Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN - Nhật ký 13

Mục lục
Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN
TRÌNH BÀY
CHƯƠNG 1 : NGHỀ ĐI RONG
CHƯƠNG 2: NHỊP ĐIỆU HÀNG NGÀY
*Sáng thứ hai
*Sáng thứ ba
*Sáng thứ tư
*Sáng thứ năm
*Sáng thứ sáu
*Sáng thứ bảy
*Sáng chủ nhật
CHƯƠNG 3: VÒNG QUAY CỦA KIM ĐỒNG HỒ
CHƯƠNG 4: HOA TRÁI CÒN XANH
Nhật ký 1
Nhật ký 2
Nhật ký 3
Nhật ký 4
Nhật ký 5
Nhật ký 6
Nhật ký 7
Nhật ký 8
Nhật ký 9
Nhật ký 10
Nhật ký 11
Nhật ký 12
Nhật ký 13
*Từng ngày tập thở
Trang 28
CHƯƠNG 5: TRÁI TIM BẮT ĐẦU TƯƠI TỐT
CHƯƠNG CUỐI: TÁI BÚT
Tất cả các trang

 

Nhật ký 13

 

Em choáng ngợp trong tôi từng giây từng phút

Kể cả lúc đang giấc mơ

Mỗi lúc tôi ăn, mỗi khi tôi ngủ

Nỗi nhớ em giông tố cũng dật dờ

Tôi vùi đầu vào những dòng thơ

Chỉ gặp nước mắt

Ngước mặt nhìn vòm xanh chót vót

Thấy cây trong vườn mỗi sáng cũng quanh hiu

Tiếng chim hót buồn như đang cảm cúm

Mặt trời lên sao nắng nhạt như chiều?

Tôi còn trẻ sao trở nên lẫm cẫm

Gọi tên em như một kẻ ngủ mê

Gọi tên em tiếng kinh cầu thành khẩn

Gọi tên em ngớ ngẩn lạc đường về

Tôi bước ra đường mang giày quên cả vớ

Thoáng thấy ai cũng ngỡ đó là em

Cũng ngỡ gặp một màu áo đỏ

Lửa ái tình cháy sáng một ngàn đêm

Tôi đi lại những con đường ngày nọ

Vẫn còn nghe thấp thoáng tiếng em cười

Bỗng sực tỉnh vì đâu mây trắng quá

Em tôi đâu xin hãy đến trong đời

Em tôi đâu trái tim tôi đau nhói

Gươm đao còn sáng lóa giữa đường đi

Ác quỷ có trong  đời đấy chứ

Là cơn say ngu muội giết xuân thì

Những cơn say ngốc nghếch

Đó chính là thuốc độc giết tình si

Tôi nghiến răng. Tôi ăn năn. Và tôi dằn vặt

Tôi nguyền rủa tôi đục khoét những đêm dài

Xin tha thứ phút bốc đồng trẻ dại

Tôi soi gương căm ghét cái mặt mày

Cái mặt tôi ngu đần như tội ác

Tôi soi gương tôi tự tát mặt mình

Những sớm mai thức dậy

Làm thế nào để nhìn được bình minh?

Làm thế nào để mỗi chiều lá biếc

Vẫn reo vui những đường phố Sài Gòn

Nắng đang lên tơ mềm như em vậy

Nhưng riêng tôi là chiếc bóng vô hồn

Những bài thơ bi thương như máu chảy

Có lúc nào em tha thứ cho tôi?

Bỗng nghe từ trời cao sóng vỗ

Tiếng của em nũng nịu gọi tên tôi

Sống có nghĩa là còn nuôi hy vọng

Hy vọng lửa thiêng vẫn giấu dưới tro tàn

Hy vọng giữa một ngày mùa đông rét mướt

Trong hồn tôi thức dậy đóa hoa vàng

Và em đến như một niềm Ân sủng

Thiên chúa của tôi là Sự sống ở đời

Như phép lạ bỗng người câm biết nói

Câu đầu tiên tôi lại gọi “Nàng ơi”!



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson