THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN - *Sáng chủ nhật

Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN - *Sáng chủ nhật

Mục lục
Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN
TRÌNH BÀY
CHƯƠNG 1 : NGHỀ ĐI RONG
CHƯƠNG 2: NHỊP ĐIỆU HÀNG NGÀY
*Sáng thứ hai
*Sáng thứ ba
*Sáng thứ tư
*Sáng thứ năm
*Sáng thứ sáu
*Sáng thứ bảy
*Sáng chủ nhật
CHƯƠNG 3: VÒNG QUAY CỦA KIM ĐỒNG HỒ
CHƯƠNG 4: HOA TRÁI CÒN XANH
Nhật ký 1
Nhật ký 2
Nhật ký 3
Nhật ký 4
Nhật ký 5
Nhật ký 6
Nhật ký 7
Nhật ký 8
Nhật ký 9
Nhật ký 10
Nhật ký 11
Nhật ký 12
Nhật ký 13
*Từng ngày tập thở
Trang 28
CHƯƠNG 5: TRÁI TIM BẮT ĐẦU TƯƠI TỐT
CHƯƠNG CUỐI: TÁI BÚT
Tất cả các trang

*Sáng chủ nhật

 

về nhà thôi Quốc ơi

chẳng còn chỗ nào để đến

đã giờ thứ 25

sương giăng đầy màn nhện

anh phải làm thế nào

phá vỡ những màn nhện?

X là một màn nhện

khiến anh đắm đuối hoài

Y là một màn nhện

giăng lưới đời anh phiền muộn

mối tình câm thuở mới hoa niên

đã chìm xuống biển xanh tuyệt vọng

anh gọi thầm sao kim

gương mặt nhiều tàn nhang

chưa một lần dám nói yêu em

vậy mà em xa khuất

chập chùng sóng vỗ ngoài khơi

cuộc đời ư?

làm sao ta hiểu hết

tại sao người kia nên vợ nên chồng

còn anh đây đang một số không

thất bại trong hôn nhân

đừng than thân trách phận

sương giăng đầy màn nhện

anh phải làm thế nào

phá vỡ từng màn nhện?

về nhà thôi Quốc ơi

mặc kệ chiếc xe chạy

bàn ghế chạy

thời gian chạy

chỉ còn gương mặt em đứng lại

không phai trong trí nhớ

ngày đổ vỡ

không gian đổ vỡ

chỉ riêng em

nguyên vẹn từng đêm

soi bóng xuống giấc mơ

anh phải làm thế nào

phá vỡ từng màn nhện?

gió đường dài khấp khểnh

gió cuốn về biển khơi

gió chạy trên môi

hơi thở em

liếm môi năm 17 tuổi

vẫn còn thèm

đường phố vòm xanh đã già nua

một mình anh đi

những chiếc lá khô vật vờ trước mắt

môi bỗng thèm tiếng hát

bay ngang trời hư ảo bóng ma trơi

tim đau nhói

đường xa vời vợi

đường xa

anh thấp thỏm trở về nhà

đóng kín cửa

vẫn còn nghe hơi thở

hơi thở dài hơn đường ray xe lửa

hơi thở dài hơn xếp hàng rồng rắn mua vé xe lửa

về nhà thôi Quốc ơi

không còn người tình cũ ngồi hong tóc trong khu vườn cũ

chỉ còn tiếng chim kêu rực rỡ

như tà áo lụa đỏ

vắt ngang qua thời gian

anh đi

linh hồn bay qua vườn trái chín

tiếng chim vô tình cứ kêu lên bịn rịn

đôi hài xanh

nét mày xanh

anh đi

không còn gặp người tình cũ ngồi chải tóc trong khu vườn cũ

chỉ nghe tiếng chim khàn khàn như cơn ho của trẻ con mất ngủ

chẳng bao giờ còn gặp chiếc lá non tơ

như đôi mắt ngọt ngào của nàng

như đôi môi quyến rũ của nàng

ngờ nghệch như trẻ nhỏ

đi qua khu vườn cũ

anh ngồi bệt xuống đất nhặt lấy âm thanh

của lũ chim kêu vang

rực rỡ như tà áo lụa đỏ

về nhà thôi Quốc ơi

tâm hồn trống rỗng không giận không hờn không buồn không nhớ

bóng đêm đổ nhào xuống thành phố

từng khối đen bủa vây ngã tư đường

anh lại trở về nhà

thắp một nén nhang thơm dưới khóm hoa

nhìn khói nhạt bay lên trời xanh

dỗ lòng yên tĩnh

biển động ngoài khơi xa

anh không hay biết

thế giới đang khủng bố chiến tranh

sụp đổ tan tành

chưa kịp sống đã lao vào cõi chết

loài người buồn vậy sao?

một ngày đi qua kỷ niệm nháo nhào

khiến anh nghẹt thở

thèm khí trời để thở

chuyện tình buồn cũng sợ

chuyện tình vui cũng sợ

ngoảnh lại thấy tuổi 40 sồng xộc rượt theo

màn nhện giăng như sương

sương dày như màn nhện

đường dài phố lạnh đêm mưa

ngày ngày dòng đời chảy xiết

chẳng lẽ anh phải bám vào trang viết

để tìm người con gái mắt buồn

thường vỗ về anh bằng câu hỏi trống trơn mỗi một chữ “sao”

thì ai biết làm sao

anh phải làm thế nào

phá vỡ từng màn nhện?

ngước mắt nhìn lên vòm cây

nén nhang ngún dần

đêm dài

bao giờ tươi thắm nắng ban mai?



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson