THƠ Tập thơ Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN

Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN

Mục lục
Lê Minh Quốc - HÀNH TRÌNH CỦA CON KIẾN
TRÌNH BÀY
CHƯƠNG 1 : NGHỀ ĐI RONG
CHƯƠNG 2: NHỊP ĐIỆU HÀNG NGÀY
*Sáng thứ hai
*Sáng thứ ba
*Sáng thứ tư
*Sáng thứ năm
*Sáng thứ sáu
*Sáng thứ bảy
*Sáng chủ nhật
CHƯƠNG 3: VÒNG QUAY CỦA KIM ĐỒNG HỒ
CHƯƠNG 4: HOA TRÁI CÒN XANH
Nhật ký 1
Nhật ký 2
Nhật ký 3
Nhật ký 4
Nhật ký 5
Nhật ký 6
Nhật ký 7
Nhật ký 8
Nhật ký 9
Nhật ký 10
Nhật ký 11
Nhật ký 12
Nhật ký 13
*Từng ngày tập thở
Trang 28
CHƯƠNG 5: TRÁI TIM BẮT ĐẦU TƯƠI TỐT
CHƯƠNG CUỐI: TÁI BÚT
Tất cả các trang

9LỜI THƯA,

Tập trường ca Hành trình của con kiến (NXB Trẻ) in xong và nộp lưu chiểu vào tháng 9.2006. Bìa là một phần bức tranh của họa sĩ Suối Hoa. Nhà văn Vũ Đình Giang trình bày bìa, họa sĩ Lan Huê trình bày phần nội dung.

Trong phần Lời Bạt là bài viết của nhà văn Trần Nhã Thụy:

“1.

Hình dung của tôi về Lê Minh Quốc từ những ngày chưa “giáp mặt” anh quả không sai. Đó là một gã đàn ông mạnh mẽ, ngang tàng nhưng thích bông phèng và dễ bị chìm đắm. Một người thường đút tay túi quần lững thững đi bộ, mắt ngước cao xanh. Khi đã chán đi bộ thì như vùng chạy. Chạy mãi miết, không còn nhìn thấy gì mà chỉ nghe hơi thở của chính mình. Hoặc đi bộ, hoặc là chạy chứ không có kiểu lật đật, vội vội vàng vàng. Đó chính là Lê Minh Quốc. Nhưng dù đi bộ hay chạy thì Lê Minh Quốc vẫn trên con đường đến với thơ, hay là tìm kiếm một thế giới khác. Thế giới của những giấc mơ mà chúng ta tồn tại bằng những hình ảnh hiện thực được “thông qua” nó. Trong bài thơ Những ngày làm thơ viết năm 1986, Lê Minh Quốc đã bộc lộ phần nào ý niệm về “công việc” làm thơ của mình: “Những người lính binh nhì binh nhất/ đã sống cùng tôi thời đi đánh giặc/ hồn thơ như hoa cẩm chướng đỏ tươi/ như ánh mặt trời sáng loà giữa ngực/ tôi làm thơ như…/ như cái gì chỉ có em mới biết/ tôi mộng du trên trang giấy một mình/ cái vắng teo không hiện lên chữ viết/ đêm mùa thu hoa cúc nở vô tình/ như đói thì ăn như mệt thì nằm/ tôi làm thơ như tôi đã sống…”(Trong tập Trong cõi chiêm bao – NXB Văn nghệ TP.HCM 1989)

“Tôi làm thơ như tôi đã sống” không phải là một quan niệm hay nhận định mà là một sự chọn lựa. Anh lựa chọn phần sống, lẽ sống cho anh trước rồi mới đến “công việc” làm thơ sau. Đó là một cái nhìn tỉnh táo và đúng đắn, bởi: “Các nhà thơ không sáng chế ra các bài thơ/ Bài thơ nằm đâu đó ở phía sau kia/ Lâu lắm rồi nó"vẫn ở đó/ Nhà thơ chỉ việc khám phá ra nó” (Jan Skacel). Với riêng Lê Minh Quốc thì việc “khám phá ra những bài thơ” đó kỳ thực đã luôn gây cho anh sự phấn kích và thích thú. Sự phấn khích nhiều khi gây ra những huyên náo, ồn ào, như trợn trạo, khuyếch trương. Nhưng bỏ qua cái “vỏ hình thức” đó là còn lại những tiếng thì thầm, là cái tình sâu đậm, là cái gì đó giăng mắc, khó “phá vây”. Lê Minh Quốc đã “khám phá” chính mình như thế này đây: “Bằng chất liệu bụi bặm, khói xe và son phấn/ tôi vẽ mặt tôi trên chiếc gương soi/ gương mặt thật của thằng kép hát/ đang múa mép, khua môi/ hãy nhép miệng cười/ âm thanh kêu như ngựa hí/ sự tiếu ngạo không đồng hành cùng đố kỵ/ thời buổi này quá đỗi nhiễu nhương…” (Tôi vẽ mặt tôi trong tập thơ cùng tên – NXB Văn hoá-thông tin 1994).

Sinh 1959 tại Đà Nẵng. Học hết phổ thông. Năm 1978 Lê Minh Quốc tham gia bộ đội ở chiến trường Campuchia. Chính thời gian ở chiến trường ác liệt này, mấp mé giữa sống và chết này, Lê Minh Quốc đã làm rất nhiều thơ. Làm thơ như là ghi nhật kí, như là ăn ngủ, hít thở mỗi ngày. Cũng trong thời gian này giữa Lê Minh Quốc và Đoàn Tuấn (Đoàn Minh Tuấn) nảy sinh một tình bạn đẹp đẽ và sâu đậm. Tình bạn đó còn bền chặt đến tận bây giờ. Họ đã từng in thơ chung, viết chung tập truyện, làm thơ tặng nhau, như là có một cái gì đó vừa gắn bó vừa thấu hiểu. Một tình bạn văn chương đẹp đẽ hiếm hoi trong cuộc sống ngày nay. Kết thúc bài thơ Đất nước và người lính Lê Minh Quốc viết: “Giữa khoảng trời xanh biên giới/ Chúng tôi: Lê Minh Quốc-Đoàn Tuấn-hai người lính yêu thơ/ Trăm nhớ ngàn thương nói bằng tiếng khóc/ Xin mỗi lần về lại quê hương…” (Trong tập Đất bên ngoài Tổ quốc NXB Văn học 1997).

2.

Nếu như Lê Minh Quốc đã từng có những tình bạn đẹp, bền lâu, thì tình yêu với anh lại có phần lận đận (?!). Hay nói cách khác, tình yêu đối với anh có khi là hữu thể, có khi là vô hình. Nắm bắt đó rồi để tuột trôi. Cũng có thể anh chưa tìm thấy một tình yêu đích thực để “giải toả” được những ám ảnh nghẹt thở của tâm linh mình (?!). Rõ ràng anh là người không thích cái trạng thái trung bình mà luôn đam mê đến cực điểm. Nhưng dù gì thì Lê Minh Quốc cũng là một người yêu mê đắm, yêu đến… bất chấp: “Yêu một người đàn bà có chồng thì buồn bã nhân đôi/ Anh đếch sợ. Cứ yêu như sắp chết/ Trái đất sắp nổ tung không còn ai biết/ Thì sao anh không dám yêu/ Thì sao anh không dám làm một cánh diều/ Được đứt dây giữa trời tơi bời gió thổi?” (Ngẫm nghĩ buổi sáng – Trong tập Tôi vẽ mặt tôi). Tuy nhiên, với mảng thơ tình, người đọc vẫn bắt gặp ở Lê Minh Quốc những tình cảm trong sáng, xúc động. Những ký ức về một tình yêu thơ dại tưởng nhoà trong nước mắt và thời gian: “dưới mái nhà của em/ tôi ngồi uống trà mỗi đêm/ để bắt đầu từ giã ra đi/ ngọn đèn khuya soi xuống những dòng thơ/ cũng gặp đầy bất trắc/ cũng gặp nhiều tai ương/ là em xưa mộng mị một làn hương…” (Dưới mái nhà của em – Trong tập Tôi vẽ mặt tôi).

Từ tập thơ Tôi vẽ mặt tôi (1994), Lê Minh Quốc được biết đến như một nhà thơ có cá tính sáng tạo, một giọng thơ có khả năng gây “động chạm” đến nhiều tầng nấc trong suy nghĩ và tình cảm của người đọc. Tất nhiên, không phải ai cũng hiểu và chấp nhận. Hơn ai hết, Lê Minh Quốc là người “ngộ” ra những nhọc nhằn, bất trắc của một người làm thơ. Biết và biết vượt qua chính mình lại càng khó hơn. Lê Minh Quốc vẫn lặng lẽ và bền bỉ với thơ. Nhưng có một thời gian dài, bạn đọc lại bị “sốc” bởi Lê Minh Quốc của những thể loại khác. Anh viết chuyện tình của các danh nhân Việt Nam, viết tiểu thuyết lịch sử, viết kịch bản phim tài liệu, biên soạn truyện cười và giải đáp kiến thức văn hoá phổ thông v.v...Lúc đó gặp Lê Minh Quốc, hỏi anh định bỏ thơ hay sao?. Vẫn giọng cười hào sảng, anh trả lời: “Làm sao bỏ được. Nhưng bây giờ thơ đang trong thời kỳ “lạm phát”, mà mình làm thơ không phải để “cạnh tranh” nên đành …cạnh tranh ở các mảng khác. Nùói thiệt cũng là để “kiếm xu” mà sống…”. Khi viết “bằng tay trái” ở các thể loại vừa kể trên, Lê Minh Quốc cũng tỏ ra là một người sắc sảo và vững vàng về chuyên môn. Nhiều mảng đề tài như lần đầu được anh “khai phá”, nên sách của anh rất được nhiều NXB đặt hàng. Nhưng nói gì thì nói, làm gì thì làm, cuối cùng vẫn thấy anh “quay về” với thơ. Kỳ thực là không phải quay về mà tiếp tục bước những bước chân mạnh mẽ và tạo dấu ấn hơn. Thơ Lê Minh Quốc trong “giai đoạn mới” bộc lộ rõ nét hơn cái khát khao dấn thân tìm kiếm một thế giới khác, cái thế giới mà anh chưa từng biết hay thế giới mà anh mong được sống (!).

Trong tập thơ Yêu em Đà Nẵng (NXB Trẻ 1999) Lê Minh Quốc một lần nữa đã thực sự chinh phục bạn đọc yêu thơ anh bằng sự “bày biện” và “chứng minh” những câu thơ như được chắt lọc và viết ra trong những giờ khắc thăng hoa nhất. Trong bài thơ Thay lời tựa, Lê Minh Quốc viết: “em chạy qua vườn bàn chân bé nhỏ/ trong vườn lảnh lót tiếng chim reo/ thưở ấy bình yên mà mỗi lần nhớ lại/ buồn và tiếc nuối/ ôi thời gian/ đã chuốc chén rượu say mê man/ tưởng mộng mị chưa qua đi/ làm sao giữ lại được?” (Trong tập Yêu em Đà Nẵng). Đà Nẵng là nơi anh sinh ra và lớn lên đến ngày ra đi. Từ đó mà ra đi nên từ đó những ý nghĩ và tình cảm cũng quay về. Anh yêu Đà Nẵng là yêu tuổi thơ anh là nhớ thời tuổi trẻ anh là không thể quên những tinh khôi vụng dại mối tình đầu. Thật xúc động khi đọc bài Giấc mơ tuổi nhỏ: “như một kẻ mộng du đi qua cuộc đời này/ tôi bắt đầu một ngày/ bằng cách đi tắm, rửa mặt, rửa tay/ để đón nhận tiếng chim reo gieo trên mái ngói/ trong một mùa nắng mới/ dẫn tôi về miền Trung”.

3.

Đi bộ và chạy và tìm kiếm một thế giới khác. Đó là cái nhìn của riêng tôi về thơ và người của Lê Minh Quốc - một người anh, người đã dũng cảm đi một chặng xa hơn tôi rất nhiều. Và giờ đây tôi thấy anh như đang lững thững đút tay túi quần dạo bộ. Anh đi tìm sự tĩnh lặng của ngày ẩn dưới vòm cây. Không còn thời đi tìm ảo giác mà đang sống bằng những cảm giác chân thật. Đọc một cuốn sách, tưới mấy chậu hoa, ngồi ăn cơm với người mẹ già, hay ngồi lai rai với bạn bè thì cũng là vui. Niềm vui đó là có thật: “đi vào trong giấc ngủ/ tìm kiếm một thế giới khác/ có tôi làm con ve sầu/ ngủ quên trên ban-công/ buổi sáng khi nàng vừa thức dậy/ tôi sẽ kêu vang/ như tiếng chuông nhà thờ trong sương mai/ gọi nàng dậy đi lễ…”. Niềm vui đó là có thật nhưng nỗi buồn thì vẫn tồn tại. Với riêng Lê Minh Quốc, có những nỗi buồn chẳng biết gọi tên nhưng cũng có những nỗi buồn cụ thể, ám ảnh đời người. Trong bài thơ Sợ quái gì trong tập thơ Tôi chạy theo thơ (NXB Trẻ 2003), anh viết: “nếu có một đứa con bằng xương bằng thịt/ của chính anh/ cuộc đời anh sẽ khác/ như người đi gieo hạt/ chờ đợi ngày mai gặt hái niềm vui/ như người giong buồm ra khơi/ sẽ đem về hạt muối/ cuộc đời anh nhân đôi/ đó là lần đầu tiên hái ngôi sao trên trời/ đặt tên Sự Sống…”. Đọc những dòng đó thấy như anh đang độc thoại với chính mình.

Nhưng dù thế nào thì cuộc sống vẫn tiếp nối. Lê Minh Quốc là người quảng đại nên tâm tính nhiều khi cũng vô ưu. Rất đàn ông mà cũng vô cùng hồn nhiên đó là hai đặc tính đúng cho cả người và thơ Lê Minh Quốc. Reo vui khi nhìn thấy một cảnh mưa trong nắng, lớn tiếng gọi vang hàng quán đòi “đáp ứng” món nước mắm “gin”, hay quàng vai bạn bè, “xuất khẩu thành thơ” cười ra nước mắt v.v…Ngẫm nghĩ những điều ấy, lại thấy thèm được đọc thơ anh như thèm một ly cà phê đen buổi sớm và nghe một tiếng ới gọi hào sảng của bạn bè…” (Trần Nhã Thụy - trích từ trang tr.84-88).

Ngay khi tập trường ca Hành trình của con kiến phát hành, tôi có tổ chức ra mắt một vài nơi. Ấn tượng nhất vẫn là nơi quán cà phê Dòng thời gian của anh Thành Đana. Hầu hết báo chí đều đưa tin cho sự kiện này. Người ngồi từ trong nhà đến kín sân.

Nhiều người tình cũ và mới lúc ấy cũng đến. Nhà báo Lưu Đình Triều nói đùa, những “con kiến” cũng đến ngồi xếp hàng tham dự… Một phần hồn của đời sống đã không giữ được.

Nhà thơ Đặng Nguyệt Anh có mua tập thơ với giá đặc biệt. Sự thân thiết bè bạn ấy làm sao có thể quên?

Còn nhớ sau đó, là cuộc lai rai với nhà văn Đoàn Thạch Biền và Nguyễn Đông Thức tại quán nhậu trên đường Cao Thắng. Quán bán thức ăn của người Bắc. Dường như đêm đó trời có mưa…

Những con kiến đã có một đời sống khác.

5.2012

LÊ MINH QUỐC


 

TRÌNH BÀY

Tôi có đồng hương. Nhưng tình đồng hương không bằng nghĩa đồng bào

Nghĩa đồng bào cùng đập nhịp trong tình yêu nhân loại

Có đối thoại nhưng vẫn thua độc thoại

Tôi mê tôi hơn hết thẩy mọi người

Đơn giản vì tôi là đóa hoa tươi

Chỉ riêng tôi mới cảm nhận được cô đơn thuần túy

Tột cùng hân hoan tận cùng phiền lụy

Tôi sẻ chia tôi trong mỗi sát - na

Mỗi con người là một cõi bao la

Là vũ trụ trong chín nghìn thế giới

Vậy trái đất? Trái đất ư? Trái đất trong tôi không phân chia biên giới

Muôn màu da chỉ nói tiếng oa oa

Khóc để chào đời rồi lại đi xa

Đi mất hút chẳng bao giờ trở lại

Tôi khôn ngoan nhưng vô vàn khờ dại

Chờ sớm mai lên để chạm mặt hoàng hôn

Thấy từ biển sâu mọc núi xanh non

Đợi đến già nua trở về tuổi trẻ

Với tôi của tôi, tôi vừa là cha lại vừa là mẹ

Vừa có vừa không đơn giản giữa cuộc đời

Vớ bở trời cho A, B, C, D... nhưng đó chỉ  trò chơi

Trời cho trò chơi. Vậy cứ sống nhẹ nhàng như đang chơi nghiêm túc

Và tình yêu? Tình yêu ư? Chẳng bao giờ biến mất

Nhân loại yêu nhau để trái đất hòa bình

Để mỗi ngày khi gặp lại bình minh

ATôi thèm sống. Sống cho hết mỗi tế bào mạch máu

Phúc cho tôi mỗi một ngày cầm trên tay hạt gạo

Sẻ chia cùng nhân loại những niềm đau...


 

Chương 1:

NGHỀ ĐI RONG

cọc cạch chiếc xe đạp trật sên

gió thổi ngược chiều

gồng người vượt dốc

thở hồng hộc

hì hục

mệt nhọc

mồ hôi đặc quánh từng giọt

đi săn tin

dù trở thành triệu phú

tôi cũng đi săn tin

tin chó cán xe mới là tin báo chí

tin xe cán chó cũng quý

miễn là tin

miễn có niềm tin

tôi tin trên trái đất

các màu da khác nhau

các ngôn ngữ khác nhau

điều gặp nhau

ở hiền gặp lành

ác giả ác báo

đều mê đọc báo

thử tưởng tượng một ngày không có báo

sáng ấy, ly cà phê dẫu có sữa có đường cũng nhạt hơn nước ốc

chẳng lẽ ngồi trầm ngâm thì thầm cùng khói thuốc

mơ màng nghe chim hót trên cao

mất thời giờ

vô ích

chẳng lẽ ngồi khua môi múa mép

thú thật “nghề buôn dưa lê” không hợp với tôi

tôi phải làm gì với một ngày như thế?

tôi chẳng làm gì

chỉ đối phó bằng cách ngủ dậy trễ

bừng con mắt dậy lao nhanh xuống phố

đi lớ ngớ

săn tin

tin không cần phải in

chẳng cần phải nhớ

tôi sẽ ghi đầy trong từng tập vở

tặng em

đây là tin diễn ra đêm qua lúc 25 giờ đêm:

có một người đàn ông cổ thắt caravate

nhưng chân không mang dép

lang thang đến đầu sông

đọc diễn văn ca ngợi mùa xuân

đại khái trong nội dung

có chim én bay, có mai vàng, hát bài chòi, hô lô tô, xổ số

có cỏ mượt ven đê, có người đi tảo mộ

có tất cả nhưng thiếu khí trời để thở

vậy tốt nhất hãy hóa thành ngọn gió

phiêu du qua cõi người...

đây là tin ghi nhận lúc giao thừa:

trong bệnh viện phụ sản

có đứa trẻ vừa mới chào đời

đã lắm lời

như nhà báo

nhà văn nói láo nhà báo nói thêm

vậy nhà nào chuyên môn nói xạo

trước nói sau quên

chỉ nói trong bóng đêm

trước ánh sáng lại câm như hến?

đây là tin dành riêng cho em:

rằng có thể thụ tinh trong ống nghiệm

rằng có thể từ hai dòng điện

mọi sự vật xoay chiều

rằng có thể sản sinh vô tính

“nhân bản” đầu tiên là cừu cái Dolly

vật chất - tư duy đang từng ngày thay đổi

chẳng hạn, nhân loại đang sợ bệnh béo phì

không sợ thiếu chỉ sợ dư thừa quá

chẳng sợ vu quy mà sợ phải dậy thì

vậy tin là gì?

em hỏi thế lại khiến tôi ngất ngứ

tôi chỉ biết từng dòng từng chữ

phải bám theo hiện thực của cuộc đời

nửa sự thật có khi là sự thật

sự thật chìm trong ký ức của con người

một sự thật có khi không sự thật

tưởng là người như đó chỉ đười ươi

dẫu thời gian xoay chiều theo hiện thực

tôi vẫn tin vận động của luân hồi

tôi vẫn yêu chẳng có gì để mất

sự thật cuộn tròn chót lưỡi đầu môi

nhịp điệu ngày ngày đi qua chóng vánh

không kịp một lần ngoảnh lại quay lui

mở mắt ra là chạy

săn tin

có những tin không cần phải in

nhưng phải viết

nhẫn nại chờ một mùa thuận hòa thời tiết

sẽ gieo...

dẫu thời sự từng ngày

dội vào tai khiến tâm hồn xáo trộn

thông tin bề bộn

lẫn lộn

với thơ

làm sao anh có thể viễn mơ

điềm tĩnh gieo cảm hứng xuống trang đời chờ ngày gặt hái?

anh là robot

anh là người máy

có những đêm khuya lắc khuya lơ

trôi giữa xô bồ phố xá Sài Gòn

anh lại mơ về cỏ mượt ven sông

thanh thản ngả lưng ngắm sao trời

bằng tình yêu đơn độc

bằng gió lạnh nứt môi

anh ru phù sa lắng lại

đặng tâm hồn trẻ dại

làm bạn với thơ

nhưng ngọn gió điên cuồng trong nháy mắt

lôi tuột anh xuống cơm áo gạo tiền

nhấn chìm anh về phía vũng bùn

ti tiện tranh giành lục tặc tam bành những ganh cùng ghét

sắc, hương, thanh, vị, xúc, pháp

hiện lên từng trang viết

khiến anh lại lao theo phóng sự điều tra

đi với Phật mặc áo hoa

đi với người ta, anh có gì ngoài cây bút bic?

cây bút ấy đã có lần bưng bít

những thông tin

bởi sự thật mơ hồ như cánh chim

lúc anh ra đời đã bay mất hút

cây bút ấy đã có lần hiền lành như Bụt

chẳng cứu ai mà chẳng hại ai

anh đóng cửa ngồi trong phòng giấy

rất khoan thai

như một công chức mẫn cán

cứ viết những điều thiên hạ bỏ ngoài tai

bỏ ngoài mắt

anh vẫn biết

nhưng cứ viết

ấy là Đời

nghề của anh là nghề biết viết

thế nào là biết?

thế nào là viết?

thế nào anh - anh biết viết những gì?

chẳng lẽ cứ mắt thấy tai nghe tất tần tật những gì

anh lại đem phơi bày trên trang viết?

chẳng lẽ mắt không thấy tai không nghe

vẫn viết?

chẳng biết

nhưng riêng anh, anh dặn lòng mình:

nhìn vào trang giấy trắng

thấy gương mặt cuộc đời

tham sân si ái ố

chứ nào phải chuyện chơi

có gan chơi như thật

là ám sát con người

bịa chuyện rồi thêm thắt

bao số phận chết tươi?

có gan chơi như thật

từ những chuyện đùa chơi

đưa vô danh dưới đất

vụt bay lên cõi trời?

có gan chơi như thật

mà thôi, cái cõi đời

nợ có vây có trả

máu ngàn đời vẫn tươi

hoa một ngày đã héo

người muôn năm vẫn người

làm sao anh dám viết

nửa thật với nửa chơi?

ngồi trước trang giấy trắng

là đối diện cuộc đời

là mỗi ngày đi chợ

mẹ tính toán từng hào

này tiêu hành ớt tỏi

này mớ cá bó rau

chi li từng xu lẻ

còn anh, anh tính sao?

chẳng lẽ lại cao hứng

cứ tô đen một màu

hoặc sơn son trét phấn

trên gương mặt khổ đau?

những số phận nát nhầu

đang chờ anh an ủi

nếu chẳng viết được gì

nghĩa là anh xua đuổi

cũng có thể viết gì

nhưng chỉ là hứa cuội

mây còn bay trên trời

thời gian như gió thổi

ngòi bút cạn mực rồi

có bao giờ tự hỏi?

có bao giờ tự hỏi

lòng anh chai sạn rồi?

đã có lúc thức dậy, bàn chân vừa chạm đất

anh tự hỏi

sáng hôm nay có nên đọc báo?

ừ, có nên đọc báo?

để khỏi chán đời

để tin yêu con người

anh xa lánh những bài báo bôi đen nhăng cuội

khiến tâm hồn chán nản

anh ngã quỵ như vừa trúng đạn

giữa dòng tin đen ngòm

tham nhũng hối lộ mãi dâm ma túy tự tử bể hụi giật nợ...

bia ôm lầu xanh bán trinh giết người...

dòng chữ dửng dưng như đang bỡn cợt

bao nhiêu phần trăm sự thật

sự thật của một phần trăm sự thật

như roi quất vào mặt

như dao đâm qua tròng mắt

anh chết ngất

từ những dòng tin

viết đúng theo bài bản của tin

nhưng lại thiếu niềm tin

vậy anh dặn anh để giữ sự bình yên

mỗi buổi sáng nên chọn báo mà đọc

như chọn một thói quen

để ảo tưởng về vòm trời xanh

chim vẫn hót tuyết vẫn rơi hoa vẫn nở

người vẫn sống vẫn yêu vẫn thở

nắng vẫn hồng

người vẫn người huýt sáo thong dong

ca ngợi rằng cuộc đời vẫn đẹp

vâng, cuộc đời vẫn đẹp

vậy buồn làm chi?

vậy em ơi, chớ buồn làm chi

anh vẫn sống bằng nghề viết báo

mặt đạo mạo

đi láo nháo

tìm sục sạo

ngày lại ngày

cày vẫn cày

mồ hôi chảy

đẫm trang giấy

bở hơi tai

qua ngày mai

lại đôn đáo

từng bài báo

kiếm cơm...

chẳng lẽ chỉ là nghề kiếm cơm?

em hỏi thế lại khiến tôi ngất ngứ

sực nhớ về một sứ mệnh thiêng liêng

đã có lúc tôi quên

như quên món đồ second hand

dù có thời gian tôi dũng cảm đeo trước ngực

xông vào chốn gió tanh mưa máu

làm phóng sự điều tra

như Don Quichotte tử chiến cùng cối xay gió

dù có thời gian tôi sử dụng như một vật trang sức

khoe mẻ lúc cầm bút

sứ mệnh ấy là gì?

nếu trái tim hóa đá chai lì

sứ mệnh ấy đội nón ra đi

nếu vô cảm trước những dòng nước mắt

sứ mệnh ấy đội nón ra đi

nếu dửng dưng trước nỗi đau người khác

sứ mệnh ấy đội nón ra đi

nếu cứ viết những điều không muốn viết

sứ mệnh ấy đội nón ra đi

nếu không viết những điều muốn viết

sứ mệnh ấy đội nón ra đi

tôi từng có khoảng thời gian trong trẻo

ước mơ sống như thần tượng Lucky Lucke

chàng hiệp sĩ cô đơn

“bắn súng nhanh hơn cái bóng của mình”

không cô độc - vì lòng giàu nghĩa hiệp

đức tính ấy khiến mọi người yêu thích

bất chấp màu da, biên giới, trẻ, già

ai buồn phiền hoặc chán chường mệt mõi

được gặp chàng thì toét miệng… ha ha!

chàng làm gì? làm tấu hài? làm kịch?

vạn lần không! chàng chỉ làm người

giúp mọi người bằng tấm lòng hào hiệp

rồi ra đi thăm thẳm phía chân trời

chưa ngày nào chàng thư thả nghĩ ngơi

rong ruổi đường xa cũng vì điều Thiện

chàng không chết vì biết sống quên mình

đơn giản vậy- chàng trở nên nổi tiếng

nếu cầm bút chỉ vì mê nổi tiếng

mê quan trường vênh váo hái ra danh

hái ra tiền

hái ra tình

nào ai biết sẽ có ngày sẽ hái

chính số phận của mình

số phận của tôi chính là cây bút

chẳng bao giờ tàn hơi kiệt sức

bỏ cuộc

đừng ảo tưởng

ai biết đâu ngày lại qua ngày

giữa gió bụi Sài Gòn

tâm hồn tôi mỏi mệt

trí não tôi ngờ nghệch

lương tâm tôi ngốc ngếch

ngòi bút dần rỉ sét

chỉ huếnh hoáng lăng xê

chỉ mơn trớn vuốt ve

từng dòng chữ viết ra

hoa mỹ nhưng rỗng tuếch

nếu viết bởi mê danh

đi dần về cái chết

nhắm mắt viết vì tiền

đó chính là cái chết

một ngày kia tôi chết

lúc bút khô mực rồi

nhưng ai biết tim tôi

vẫn phập phồng nhịp thở?


 

 Chương 2:

NHỊP ĐIỆU NGÀY NGÀY


 

*Sáng thứ hai

 

đã lâu không ngồi quán cóc ven đường

ngước mắt nhìn mây xanh trên vòm xanh

hát dăm lời ca

vỗ về trái tim đang đau

mỗi lần nhớ em lại nhói trái tim đau

một gương mặt ám ảnh

trong giấc mơ của nửa đêm tỉnh giấc

lòng buồn tênh cô độc bủa vây

từng miếng đêm lẫn khuất

dấu rêu

một buổi sớm mai chợt nghe tiếng kêu

Quốc

những tiếng kêu thản thốt

như vỗ về

tôi lắng nghe và đi về mây mù

sông chảy như ngàn đời vẫn sông

suối chảy như ngàn đời vẫn suối

cuộc đời không có nhiều niềm vui

tôi lao vào tình yêu

nhưng nhiều lần suýt chết

mỗi lần yêu là một lần suýt chết

trái tim tan hoang điêu tàn mỏi mệt

ngày quên thở

đói quên ăn

nhịp kim đồng hồ quên gõ nhịp

ngày ngừng trôi

tôi tàn nhẫn quất roi vào kim ngắn kim dài

giục nó chạy theo nhịp điệu 24 giờ

để giết hết thời gian trống rỗng

trong tôi không tiếng động

không một tiếng khóc cười

tôi nằm như con cá

mơ về sóng trùng khơi

mơ về sông với nước

thong thả xòe tay bơi

nhưng tâm tôi bất động

tiếc nuối ngày đang trôi

ngày trôi... tôi nằm lại

tìm kiếm những niềm vui

nhưng không ai chia sẻ

thời gian vụt cuối trời

không bàn tay đồng điệu

an ủi một đôi lời

trong giấc mơ mệt nhọc

chỉ một mình tôi trôi

dòng đời đang chảy xiết

cuốn về phía luân hồi

chợt lại nghe tiếng hát

đang động đậy trên môi

tôi đi xuống cõi con người

tìm lại tiếng chim reo còn sót trên vòm lá

tìm lại dấu chân em

còn hằn vết trên đường đời trăm ngã

tìm kiếm lại gương mặt em

chập chờn trong gió

tìm kiếm tuổi mười lăm tóc chưa rẽ đường ngôi

thuở trai tơ còn nuôi nhiều hy vọng

máu còn nóng

môi đỏ tươi

hai con mắt nhìn ngắm cuộc đời

vui như ngày hội

tôi chỉ gặp mơ hồ trong đêm tối

lũ mèo hoang khoái lạc động tình

vầng trăng treo rã rượi trên ngọn cây

thở hắt xuống một thứ ánh sáng nhợt nhạt

buồn thúi ruột

những quán xá đìu hiu đêm khuya

cơn say ngã nhào vào ly bia

tôi như con ruồi đâm đầu vào ly bia

tưởng không ngoi lên được

cơn say chìm xuống đáy chai rượu

tưởng chết mất xác

dưới chân cầu đục ngầu dòng nước lặng lẽ

ngóng về phía cuối ngày đợi mặt trời lên

mặt trời lên

say quắc cần câu

tôi ngầy ngật ngất ngư như cọng bún

vắt ngang qua ngã tư đường

có những lúc tôi thấy tôi là một tai ương

của chính tôi và tôi sỉ vã

tại sao tôi thế nọ?

tại sao tôi thế này?

tại sao tôi thế kia?

tại sao tôi thế khác?

tại sao đêm đã khuya?

tại sao khuya đã khuya?

mọi tấm lòng bạn bè đều khép kín

mọi ngã đường đều tắt đèn

mọi niềm vui khô cạn

vó ngựa điên cuồng còn đến được những đâu?

len lỏi khỏi mảng đêm dày đặc

trở về nhà

chùm chìa khóa vang lên khô khốc

ấm áp bình yên

con mèo đói xó nhà ngái ngủ

kêu meo meo meo

từng âm thanh trong veo

thân mật

tôi ngả lưng xuống giường và giấc mơ đè nặng hai con mắt

tôi mơ tôi thênh thang cõi địa đàng

nơi ấy tình yêu không đến

không có em, tôi tỉnh giấc hoang mang

ngồi một mình đợi sáng

đợi ngày vui thắm thiết cúc hoa vàng

đợi em đến dẫn tôi đi mua sắm

dẫn tôi đi làm

dẫn tôi đi học

nhưng chỉ chờ mỏi mắt

chờ lúc mặt trời lên đến chiều đã khuất

vẫn không em


*Sáng thứ ba

 

hắn như một thằng điên

trước lúc tiếng gà vút cong qua ngọn sao mai

đã thức giấc

hắn là kẻ thượng đế đã lập trình

để trở thành người máy

không thấy chân mây trẻ thơ đang chạy nhảy

tiếng cười giòn tan

ngọn cỏ xanh nhú lên từng mầm sống

hắn chẳng thấy

chẳng thấy cá quẫy dưới ao

gió thơm lưng đèo

nắng vàng trong chợ

chỉ thấy chung quanh rơi vãi 24 con chữ

nay phải sắp xếp lại theo thứ tự

từ A đến Z

chữ A âm vang tột cùng trong trời đất

không gì sánh nổi

kể cả sấm sét

“hãy đánh sét đến chết”

đó là bản chất chữ A

mọi sự vật đều mờ nhạt hết

trước chữ A

khi đứa trẻ chào đời

vũ trụ đứng yên trong một sát - na

để chào đón một thiên thần vừa mọc

một sự sống vừa mọc

một cái chết vừa mọc

một linh hồn vừa mọc

từ đây trong ba nghìn thế giới

có thêm một con người

hắn chỉ là một

là một giọt nước giữa đại dương

là một giọt nắng trong cõi vô thường

là một hạt cát của hằng hà sa mạc

là một nhưng lại một khác

trong cái cõi ta bà

hắn không có thời gian ngắm nhìn sự nũng nịu của mỗi bông hoa

sự dùng dằng của hương thơm mơn trớn và khêu gợi

hắn vẫn biết sự giả dối có thể an ủi vết thương

sự phản trắc có thể tạo nên chất men trong suy tư triết học

sự đua đòi có thể tạo nên model thời thượng

sự thành thật có thể tạo nên thất bại

sự mù quáng có thể tạo nên đức tin

sự ngây thơ có thể tạo nên thánh thiện

sự ngoại tình có thể tạo nên hạnh phúc

sự? dù sự gì đi nữa hắn cũng bịt tai nhắm mắt

lao đầu vào trang viết

hắn điên vì chữ

người kia điên vì tiền

kẻ nọ điên vì tình

đứa này điên vì danh vọng

bản chất của sự sống

là điên

điên không có nghĩa là mất trí

điên là mê điên

chơi như điên

làm như điên

ăn như điên

dục vọng như điên

tột cùng cơn điên sẽ làm nên sáng tạo

sẽ làm nên giông bão

là niềm vui hoan lạc giữa cuộc đời

một khi đã giẫm hai chân xuống trái đất

hắn ý thức từ đây phải sống ra người

có thể là Nguyễn Công Trứ

không công danh thà nát với cỏ cây

có thể là Cao Bá Quát

cúi đầu trước hoa mai

có thể là Nguyễn Du

đói lòng ăn hoa cúc

có thể qua sông như con tốt

dù quà tặng đầu đời chỉ gặp toàn gai

có thể thênh thang như ngọn gió

nhưng làm sao thoát khỏi kiếp lưu đày?

hắn trở thành thi sĩ

liệu có dám mỗi ngày chìm đáy vực sâu

đẩy tảng đá lên trên đỉnh núi

lại thả tay

rồi ngày sau cũng lao xuống vực sâu

đẩy tảng đá lên đỉnh núi

từng ngày

từng ngày giống hệt nhau...

từng ngày đi qua từng ngày lại chết

từng ngày yêu thương vì em nhan sắc

hắn mê điên đắm đuối với trần gian

chính tình yêu đã mở ra sự sống

vì có em nên nắng mới tơ vàng

hắn trở lại trẻ con, hắn hóa thành người lớn

vì có em nên biển mới âm vang

trong thiên nhiên bốn mùa đi và đến

vì có em nên sông suối mây ngàn

triệu năm sau vẫn hồn nhiên thơ dại

trong tình yêu nhân loại vẫn hồng hoang

từng ngày sống

từng ngày thơ

từng ngày hắn trở thành người máy

mỗi buổi sáng lại ngồi gõ phím

bắt đầu từ chữ A

đến tận cùng chữ Z

mê mệt

một lúc nào sức tàn lực kiệt

thở hụt hơi

thượng đế nhân từ mới đến vỗ vai:

này con người khờ khạo kia ơi!

Z là gì?

Z là zéro, Z là trống rỗng

vậy mà ngươi nhắm mắt lao vào bể dâu đánh đu cùng mơ mộng

đánh đổi cả cuộc đời để đạt đến zéro

ngốc nghếch sao

hắn vẫn cúi đầu xin làm tên ngốc nghếch

thượng đế ơi ngài đang ở trên cao

ngài biểu thị zéro bằng đường xoắn ốc

biến cách tiếng cười chính là tiếng khóc

vô tận đêm đen biểu đạt bóng ngày

vô tận khép cũng là vô tận mở

vô tận niềm vui là giọt lệ lăn dài

giọt nước này mặn hơn muối biển

là gia tài còn giữ được trên tay

một ngày kia ngủ yên dưới đất

giọt lệ vẫn đi trong vũ trụ ngày ngày


*Sáng thứ tư

 

thế kỷ này không còn chỗ cho thơ

những muộn phiền lo toan tất bật

thơ đi chỗ khác chơi

vần điệu du dương mật ngọt chết ruồi

ruồi chả chết chứ huống gì người

người hiện đại luôn luôn bận rộn

không bận rộn cũng làm ra bận rộn

đường phố ngược xuôi hấp tấp rú ga

chỗ nào có thể cho thơ

tìm nơi trú ẩn?

thì ra tâm hồn vẫn là nơi trú ẩn

rất an toàn

rất đàng hoàng

nhưng khổ nỗi thơ không sao đến được

cánh cửa lòng anh đã khép lại rồi

khi quỵ chân vấp té giữa gai đời

anh tha thiết xin một lời an ủi

xoa dịu vết thương

thơ lại đến bằng giai điệu du dương

nhưng rỗng tuếch

thơ lại đến lạnh lùng tân hình thức

vờ vịt viễn vông

chính lúc này gió thổi ngoài bờ sông

tiếng chim hót lại dịu dàng đến thế

vậy thơ ở đâu?

thơ đi chỗ khác chơi

cánh cửa lòng anh đã khép lại rồi

thao thức với những điều rất thật

tất bật

từng ngày đối mặt

tại sao thơ không thể sẻ chia?

tại sao nửa khuya

anh thức giấc chui vào internet

mở cửa ngắm sao trời

chứ không thể soi mặt vào những dòng thơ

tìm nơi trú ẩn?

nếu không hóa ra mưa không hữu hình thành nắng

không thành niềm vui thống khổ lẫn trong đời

dẫu bây giờ thế kỷ XX

thơ cũng đi chỗ khác chơi

chứ huống gì thế kỷ XXI

con người dần dần hóa thành robot

điện thoại cầm tay mất sóng một giây

một giây nghệch mặt

nghẽn mạch một giờ

tâm hồn tái nhợt

sợ vỡ mật

lúc tiếng chuông điện thoại

dồn dập

đổ ập

giữa khuya

tất bật sống, tất bật đi, từng ngày tất bật

chỉ một cú click chuột

từ đông đã sang tây

đường truyền đứt quãng

từ trên mây sa xuống cát lầy

đại khái thế...

tại sao thơ lại viễn mơ viễn mộng viễn du

đến giữa đời bằng cái nhìn viễn thị

ối dào cái trò chơi viễn vông

thơ lạc giữa đám đông

mất hút


*Sáng thứ năm

Bạn thân mến,

Buổi sáng, thức dậy, có bao giờ bạn thấy mình hóa thân vào nhân vật của Franz Kafka? Bạn hóa thành con sâu khổng lồ. Tôi đã có đôi lần như thế. Hơn cả thế, tôi vừa là sâu lại vừa là kiến, trôi giữa những bức tường bê - tông cốt sắt. Ngước mắt nhìn lên những tòa nhà cao ngất, con người li ti như cái kiến con sâu.

Đường phố thênh thang lửa dội xuống đầu. Là nắng. Nắng thế kỷ XXI đầy bụi bặm, đầy tị hiềm, đầy buồn vui nhưng cũng đầy cay đắng. Từng ngày đầy lên trong tâm trí của tôi là những nỗi hoang mang, những bẻ bàng, những bóng đèn vàng trở về nhà không một ai chờ đón.

Từng ngày đầy lên những dòng tin nhắn. Những tin nhắn dù lăng nhăng, dù lằng nhằng nhưng cũng có thể mua vui trong chốc lát.

Từng ngày đầy lên trong tôi tình em bội bạc. Từng ngày cô đơn đầy lên trong miệng, tôi thở ra thơ, tôi nói ra thơ, tôi ngủ mớ ra thơ, thơ cũng đầy lên những nhịp điệu thất thường.

Và tôi đã trở thành thi sĩ.

Thi sĩ? Đó là kẻ có sứ mạng tìm kiếm, khai thác những giấc mơ đã đến trong cuộc đời của chính hắn. Giấc mơ ấy chính là tâm trạng, tâm thế, tâm linh đang phiêu bồng, trôi dạt đâu đó phía chân mây cuối trời trong thời đại hắn đang sống. Sau đó hắn thể hiện bằng những con chữ được sắp xếp ngẫu hứng và ý thức. Trên hành trình đơn độc này không ai thành công và cũng chẳng ai thất bại. Bởi lẽ mỗi bài thơ viết ra đã mang dấu ấn của sự thất bại não nề của những giấc mơ không bao giờ đạt đến.

Bạn thân mến,

Nếu sớm mai bạn đi xuống phố thấy con ngựa đứng dưới ngọn đèn xanh vàng tím đỏ hí vang những lời ca nồng nàn tình ái thì hãy nhớ đến tôi.

Nếu buổi trưa bất ngờ có lần bạn thấy nỗi buồn chạy trên môi dịu dàng mơn trớn khiến bạn thấy yêu đời thì nỗi buồn ấy là tôi.

Nếu một ngày kia đi về trong chập choạng hoàng hôn bạn thấy rét buốt linh hồn thân xác không hồn thấy xó chợ nức nỡ cô hồn đang chờ bạn an ủi thì hãy nhớ đến tôi.

Nếu một ngày bạn thiếu khí trời để thở, thiếu trầm trọng niềm vui thì đừng quên tôi.

Nếu ngày nào xa rời mọi hoan hô xô bồ trong rạp xiếc, xa lánh những đóa hoa hồng kiêu hãnh, bạn quay lưng một mình và buốt đau bởi thiên hạ ném cái nhìn ghẻ lạnh... bạn hãy đến với tôi.

Nếu buổi chiều thấy nắng tơ vàng giăng trên vòm xanh khiến tâm hồn trẻ thơ như cậu học trò hiền lành lần thứ nhất rụt rè bước chân vào lớp học, lúc ấy bạn thèm ngồi một góc, một góc khuất nhỏ nhoi tâm sự cùng từng giọt cà phê đang rỏ xuống bàn tay để cho vơi phiền muộn thì bạn hãy quên tôi.

Bạn thân mến,

Nếu muốn chia sẻ cùng tôi thì bạn làm gì?

Hãy làm đám cưới.

Đám cưới? Thử định nghĩa thế nào là đám cưới. Là âm níu dương, là đất cuộn trời, là suối về sông, là mây níu gió, là ngọn đèn khuya từng con mắt ngó, ngóng đợi người về?

Đám cưới? Chỉ nên dùng mỗi một từ là “cưới”. Tôi sợ đám tang, đám bạn đám bè, đám du thủ du côn, đám đâm cha giết chú, đám con ranh con lộn, đám xó chợ đầu đường, đám lưu manh cơ hội, đám đầu cơ chính trị, đám gió chiều nào xuôi theo chiều ấy...

Hơn cả thế, “đám” còn đồng âm với “đắm”. Đắm tàu đắm bè đắm thuyền đắm chìm trong đam mê tửu sắc...

Trai gái yêu nhau dựng vợ gả chồng. Gái bỏ bùa mê thì trai mê cưới. Cưới một lần, chỉ một lần, vâng, tôi đã từng yêu nhưng lại có đôi lần cùng một, hai, ba người tình rủ nhau đám cưới.

Tưởng cưới nhau là sinh con đẻ cái.

Nhưng nhạt nhòa ly hôn.

Hằng đêm những ngôi sao bẽ bàng tìm về bên nhau kể lể chuyện tình buồn.

Chuyện tình nào không buồn?

Ngay cả lúc hôn nhau, hò hẹn cưới nhau thì bơ vơ đã úa ở trong hồn.

Có bao giờ ta hôn nhau, ta nói yêu nhau mà không thở dài não ruột?

Chẳng bao giờ...

Bạn thân mến,

Tôi sợ nhất lúc tàn tiệc cưới, sự hoài nghi từ cơn say lại ngất ngưỡng ùa về. Ngước nhìn lên sân khấu. Sân khấu đã kéo màn. Tiếng vỗ tay đã nhạt. Bàn ghế ngổn ngang đóa cúc vàng bẽ bàng tuềnh toàng rơi xuống đất. Son phấn đã phai, chỉ trơ ra gương mặt, nhìn nhau như lạ như quen. Chú rể cô dâu từ đây học tập cách ghen, dò xét nhau từng li từng tí, nghi ngờ nhau về sự thủy chung, điều tra nhau như Sherlock Holmes... Có vui không?

Vui lắm chứ.

Nhưng tôi cũng phải về thôi, chẳng còn gì nán lại.

Tôi lại về một mình lọng cà lọng cọng lạnh cóng lóng nga lóng ngóng buồn như trưa đứng bóng.

Về thôi.

Tôi trở về để lãng quên tôi.

Quên thế kỷ mọc lên quá nhiều tiện nghi đến nỗi nếu cúp điện thì người ta tưởng rằng chết mất. Mở truyền hình thấy quảng cáo ùa vào tai. Quảng cáo đập vào mắt. Có thể là nước ngọt nước hoa nước rửa chén nước lau nhà nước tạo ra mưa và bí hiểm hơn là mưa không tạo ra nước. Tôi hỏi có nước nào rửa sạch hoa sen? Bốn ngàn năm ngập ngụa dưới bùn đen, sen vẫn thơm một linh hồn trong sạch. Tôi vẫn tin dù thế giới đang trở cờ hội nhập, đóa sen hồng vẫn mọc ở trên tay.

Chính tình yêu sẽ mở ra sự sống.

Thế kỷ này có thể sống mà không cần mơ mộng. Không cần tỏ tình trước lúc chạm môi hôn. Không cần tân hôn mới có thể sông kia suối nọ về lại với mưa nguồn, mới có thể nhập vào nhau từ hai hóa một, mới có thể cảm nhận vực sâu trở thành núi cao chót vót... Không cần.

Bạn cần gì?

Chẳng lẽ cần thơ?


*Sáng thứ sáu

I.

Thơ đòi hỏi sự tinh khiết của ngôn ngữ

Có thể là sương hồng trên cánh sen

Hoặc giọt nước mắt nũng nịu môi em

Hoặc thế này hoặc thế kia tùy tôi chọn lựa

 

Có những lúc thơ thập thò trước cửa

Điệu bước qua vần đi lại hữu hình

Như trẻ nhỏ tôi lao ra mừng rỡ

Thơ đâu thơ? Tôi chỉ gặp lại mình

 

Có những lúc nhùng nhằng lăn xuống phố

Chợt gặp thơ hở rốn với quần jean

Không tà tà, tôi rú ga vọt tới

Chỉ gặp tôi ngơ ngác mắt tôi nhìn

 

Có những lúc râu ria ra rậm rạp

Lưỡi dao lam đồng lõa với gương soi

Chợt thấy thơ thập thò con mắt ngó

Nhẵn nhụi rồi tôi biết đó là tôi

 

Có những lúc thèm nghe ai đó nói

Để thấy chung quanh rợp bóng người

Bỗng náo động là thơ đang bước đến

Không ai đâu vẫn tôi khóc rồi cười

 

Có những lúc trời mưa như trút nước

Đang lao nhanh nghe thơ gọi phía sau

Vội dừng lại, ngoái lui thì bất chợt

Chỉ là tôi đang vấp té ngã nhào...

 

II.

 

Thơ đòi hỏi chỉ thơ chứ không gì khác

Dẫu có nhà thơ nổi tiếng ngoài thơ

Thiên hạ đồn ran nhưng chỉ trong chốc lát

Tin chó cán xe ai nhớ mãi bao giờ

 

Có những người vì thơ phải thay tên đổi họ

Sống như giun như dế hết một đời

Tay cầm bút nay đẽo cày vác cuốc

Trang giấy nhân tình nhão nhoẹt mồ hôi

 

Có những người qua thơ leo lên danh vọng

Lũ không thơ lại ầm ĩ hoan hô

Nhưng ai biết sau khi “xuống chó”

Thơ chẳng “lên voi” mà chìm nghỉm dưới mồ

 

Có những người lấy thơ làm trang sức

Che đậy tâm hồn lươn lẹo con buôn

Ngụy quân tử bước ra sân khấu

Diễn nửa chừng... quất mã truy phong

 

Có những người làm thơ như diễn thuyết

Thiên hạ nghe từng chữ uống từng lời

Tưởng là thơ nhưng hóa ra thuốc độc

Ngộ độc bây giờ chết dễ như chơi

 

Có những người... mà thôi... buồn lắm

Tôi yêu thơ, thơ chẳng đẻ ra tiền

Tôi mê tiền nhưng thơ đang bám riết

Đến bao giờ mới hết căn duyên?

 

III.

 

Trong vũ trụ có chín nghìn thế giới

Chẳng nơi nào trình diễn thơ đâu

Vậy thử hỏi từ nơi nào thơ đến

Có phải từ trong cái cõi bể dâu?

 

Đã đôi lúc chập chờn giấc ngủ

Tôi nghe thơ đang hát ở trong đầu

Tôi thấy ai chưa một lần chạm mặt

Lại ân cần kể lể chuyện chiêm bao

 

Đặng an ủi những tâm hồn lương thiện

Không gì hơn âm điệu của thi ca

Lý trí ơi! Đừng giở trò can thiệp

Bởi thơ là triết lý của bông hoa

 

Ẩn dụ ấy dùng dằng hương tinh khiết

Trong thiên nhiên hiện hữu chẳng vô tình

Tôi đôi lúc có đôi lần cảm nhận

Thánh thần là biến hóa của yêu tinh

 

Ẩn dụ ấy đớn đau như giọt máu

Máu trong thơ muôn thuở vẫn trong ngần

Tôi đôi lúc có đôi lần tuyệt vọng

Thơ vỗ về ấm áp cả châu thân

 

Ẩn dụ ấy trong veo như giọt lệ

Vạn lần hơn bốn biển với ba sông

Mỗi sinh linh là một giọt nước mắt

Thơ hơn thơ khi có cũng là không

 

IV.

 

Tại sao tôi tự vấn tôi trong ngày thứ sáu

Chẳng biết đâu. Bởi ngu dại? Bởi gì?

Trong sáu ngày tạo dựng nên thế giới

Tôi chỉ là con kiến nhỏ li ti

 

Con kiến đo từng ki lô mét

Bao giờ đo cho hết quả điạ cầu?

Giọt sương sớm hữu hình trong nháy mắt

Tiếng chuông nào vọng đến ngàn sau?

 

Tôi chẳng biết từ đâu tôi đã đến

Đến làm gì trong cái cõi người ta?

Nước và Lửa chính là Hình với Bóng

Tôi chênh vênh lọt thỏm xuống ta bà

 

Tôi chẳng biết về đâu. Chẳng biết

Lửng lơ làm hạt bụi giữa không gian

Trăng sao ấy đôi khi không tì vết

Nhưng giọt sương còn đọng giữa mây ngàn


 

*Sáng thứ bảy

những buổi trưa đi về

quắt queo như xác mắm

giọt từng giọt mồ hôi

rơi xèo trên đất bỏng

chói chang trời đứng bóng

áo đỏ vút qua đường

nắng rực lên như lửa

lạnh buốt óc nhói xương

có những ngày chói gắt

nắng nhức mắt

tim đau thắt

mồ hôi rơi đầm đìa trên gương mặt

tôi lại hỏi thầm tuổi trẻ của tôi đâu?

tuổi trẻ của tôi gửi lại cánh rừng sâu

gửi lại bụi bặm hành quân ở ngã ba biên giới

gửi lại những xác thân chết đói

gửi lại trong nụ cười thiên thu dưới nấm mồ vô danh còn phiêu bồng đầu cây ngọn cỏ

có đôi lần

trôi trong tiếng động cơ gầm rú của ngược xuôi xe cộ thị thành

chìm giữa động lực động từ của âm thanh đinh tai nhức óc

tôi tìm được tuổi trẻ của tôi

tuổi 18

súng vác trên vai

gạo đè trên vai

dây ba lô siết chặt trên vai

tôi hào hứng hô nhịp “một - hai”

đi về phía hoàng hôn trúng đạn

tuổi 18

lồng ngực còn đập nhịp hẹn hò lãng mạn

lá thư tình viết dở dang

chưa mất trinh bởi cô điếm ế dụ khị đêm mưa

môi thơm sữa yaourt

thịt da vẫn hương đồng cỏ dại

bắt gặp cái nhìn của người con gái

còn run lẩy bẩy

vẫn giật thót người lúc chạm hoa phượng cháy

xốn xang nghe ve hát nôn nao

tình đầu ngon như vầng trăng vừa mọc

tuổi 18 tôi đâu?

có đôi lần ngoảnh lại phía sau

vẫn thấy tôi thuở dép râu chân đất

sông Mê Kông có đôi lần đánh mất

bóng trăng non mơn mởn dậy thì

băng đạn AK cấn vào hông đau điếng

ngậm tình yêu trong miệng

nhịp quân đi

đi đến nơi voi khiếp sợ quay đầu trở lại

cọp rùng mình, chó chạy cong đuôi

gió đến nơi bỗng thét gào điên dại

trăng đến nơi xanh tái

nhịp quân đi

tuổi trẻ của tôi đi

chân buốt rát

nắng chói gắt

cây khộp khẳng khiu lá khô xào xạc

tôi mơ chìm xuống một dòng sông

nước biếc xanh

mơ rời khỏi cuộc chiến tranh

vẫn còn nguyên vẹn

giấc mơ ngày ngày bị bắn lén

đạn DKZ, B. 40 khạc lửa dập dồn

hoa trái đầu mùa ép vội chín non

tôi vội lớn để kịp cầm khẩu súng

tháp Bayon bốn mặt

nhìn tuổi trẻ cô đơn

nhịp quân đi

trảng cỏ vẫn mông mênh

như con cá thở ngáp

nằm trên thớt giẫy lên đành đạch

đôi giày rách

cổ họng rách

nước bọt khô ran

không cất tiếng kêu bi thương

đạn đã lên nòng

nắng vẫn chói chang ngút ngàn lửa cháy

tuổi 18 muôn trùng thơ dại

đi về đâu?

có đôi lần ngoảnh lại phía sau

vẫn thấy tôi trọc đầu sốt rét

có đôi lần ngước nhìn phía trước

chẳng rõ mình sẽ bước đến đâu?

ngơ ngác nhìn thời gian đục ngầu

lặng lẽ trôi dưới dòng nước đen

cỏ dại hoa hèn

không dám bon chen

xa lánh những ca từ nhạc trẻ

tôi ca cải lương cho đỡ buồn:

“biên cương lá rơi Thu Hà em ơi, đường dài mịt mù anh không đến nơi...”

gió xoáy bụi cuối trời

buồn như mất sổ gạo

buồn như bị tinh giảm biên chế

có phải nắng buồn hơn mưa

và mưa vui hơn nắng?

nắng bủa vây phận người nỗi bơ vơ rét cóng

mưa độ lượng rửa sạch muộn phiền

nắng đem đến mặc cảm lạnh run

mưa vỗ về sẻ chia ấm áp

như một người thấp khớp

tôi đi như chiếc lá rơi nghiêng

giữa ngã bảy phồn hoa ngã ba đô hội

lặng câm giọng con người

dù tay trong tay mắt nhìn vào mắt

trên môi hào phóng nụ cười

vẫn xa lạ

thông tin trao nhau chỉ là ký hiệu

sắp xếp ngẫu nhiên không theo điệu theo vần

hình dung mặt người qua từng con số

trò chuyện bằng check mail, tin nhắn

không cần ngữ điệu sắc huyền hỏi ngã nặng

không cần...

bỗng giật thót người bởi trong trẻo tiếng chim ngân

rớt từng giọt trên bê - tông cốt thép

mỗi mảng tường vô hồn như cái chết

lòe loẹt xanh đỏ tím vàng

thời thượng sắc màu đô thị

sắc màu tiếp thị

và em

tóc em, môi em, mắt em, nanh vuốt của em cũng xanh đỏ tím vàng

từng mảng linh hồn đóng băng

nụ cười em đóng băng

nhan sắc mannequin

nghẹt thở

nhịp điệu đời sống đã đôi lần nghẹt thở

kim đồng hồ lao nhanh

người lao nhanh

em cũng lao nhanh

rời khỏi cuộc tình từng hẹn biển thề non

chỉ tội nghiệp con kiến lang thang

tội nghiệp tôi làng nhàng

vẫn lắng nghe tiếng hót rớt ngang trời

sống đời phố với tâm hồn trật nhịp

tôi gọi thầm tuổi 18 tôi ơi!


*Sáng chủ nhật

 

về nhà thôi Quốc ơi

chẳng còn chỗ nào để đến

đã giờ thứ 25

sương giăng đầy màn nhện

anh phải làm thế nào

phá vỡ những màn nhện?

X là một màn nhện

khiến anh đắm đuối hoài

Y là một màn nhện

giăng lưới đời anh phiền muộn

mối tình câm thuở mới hoa niên

đã chìm xuống biển xanh tuyệt vọng

anh gọi thầm sao kim

gương mặt nhiều tàn nhang

chưa một lần dám nói yêu em

vậy mà em xa khuất

chập chùng sóng vỗ ngoài khơi

cuộc đời ư?

làm sao ta hiểu hết

tại sao người kia nên vợ nên chồng

còn anh đây đang một số không

thất bại trong hôn nhân

đừng than thân trách phận

sương giăng đầy màn nhện

anh phải làm thế nào

phá vỡ từng màn nhện?

về nhà thôi Quốc ơi

mặc kệ chiếc xe chạy

bàn ghế chạy

thời gian chạy

chỉ còn gương mặt em đứng lại

không phai trong trí nhớ

ngày đổ vỡ

không gian đổ vỡ

chỉ riêng em

nguyên vẹn từng đêm

soi bóng xuống giấc mơ

anh phải làm thế nào

phá vỡ từng màn nhện?

gió đường dài khấp khểnh

gió cuốn về biển khơi

gió chạy trên môi

hơi thở em

liếm môi năm 17 tuổi

vẫn còn thèm

đường phố vòm xanh đã già nua

một mình anh đi

những chiếc lá khô vật vờ trước mắt

môi bỗng thèm tiếng hát

bay ngang trời hư ảo bóng ma trơi

tim đau nhói

đường xa vời vợi

đường xa

anh thấp thỏm trở về nhà

đóng kín cửa

vẫn còn nghe hơi thở

hơi thở dài hơn đường ray xe lửa

hơi thở dài hơn xếp hàng rồng rắn mua vé xe lửa

về nhà thôi Quốc ơi

không còn người tình cũ ngồi hong tóc trong khu vườn cũ

chỉ còn tiếng chim kêu rực rỡ

như tà áo lụa đỏ

vắt ngang qua thời gian

anh đi

linh hồn bay qua vườn trái chín

tiếng chim vô tình cứ kêu lên bịn rịn

đôi hài xanh

nét mày xanh

anh đi

không còn gặp người tình cũ ngồi chải tóc trong khu vườn cũ

chỉ nghe tiếng chim khàn khàn như cơn ho của trẻ con mất ngủ

chẳng bao giờ còn gặp chiếc lá non tơ

như đôi mắt ngọt ngào của nàng

như đôi môi quyến rũ của nàng

ngờ nghệch như trẻ nhỏ

đi qua khu vườn cũ

anh ngồi bệt xuống đất nhặt lấy âm thanh

của lũ chim kêu vang

rực rỡ như tà áo lụa đỏ

về nhà thôi Quốc ơi

tâm hồn trống rỗng không giận không hờn không buồn không nhớ

bóng đêm đổ nhào xuống thành phố

từng khối đen bủa vây ngã tư đường

anh lại trở về nhà

thắp một nén nhang thơm dưới khóm hoa

nhìn khói nhạt bay lên trời xanh

dỗ lòng yên tĩnh

biển động ngoài khơi xa

anh không hay biết

thế giới đang khủng bố chiến tranh

sụp đổ tan tành

chưa kịp sống đã lao vào cõi chết

loài người buồn vậy sao?

một ngày đi qua kỷ niệm nháo nhào

khiến anh nghẹt thở

thèm khí trời để thở

chuyện tình buồn cũng sợ

chuyện tình vui cũng sợ

ngoảnh lại thấy tuổi 40 sồng xộc rượt theo

màn nhện giăng như sương

sương dày như màn nhện

đường dài phố lạnh đêm mưa

ngày ngày dòng đời chảy xiết

chẳng lẽ anh phải bám vào trang viết

để tìm người con gái mắt buồn

thường vỗ về anh bằng câu hỏi trống trơn mỗi một chữ “sao”

thì ai biết làm sao

anh phải làm thế nào

phá vỡ từng màn nhện?

ngước mắt nhìn lên vòm cây

nén nhang ngún dần

đêm dài

bao giờ tươi thắm nắng ban mai?


 

Chương 3:

VÒNG QUAY CỦA KIM ĐỒNG HỒ

 

năm ba mươi tuổi lần đầu tiên trong đời

đặt bút ký vào đơn ly dị

tôi đã bắn vào sọ tôi

bằng chữ ký

thôi nhé em từ đây phiền lụy

sẽ chia đôi trên hai nẻo đường dài

thôi nhé em đem theo một nửa

trong tâm linh yêu quý một hình hài

chia đôi nhé những giận hờn trong trẻo

em mang đi ly biệt phía chân trời

gió điên cuồng thổi qua trí nhớ

những nỗi đau êm ái của một thời

chia đôi hết - tôi mang theo chữ ký

như dao chém trong đời

một vết sẹo từ đây vĩnh viễn

ám ảnh tôi như máu thịt con người

trong tình yêu con người

không gì khó hơn một chồng một vợ

một duyên một nợ

từ buổi tóc xanh cho đến thuở bạc đầu

vẫn tương kính như tân

cây hôn nhân

từng ngày bén rễ

xum xuê hoa quả

không gì dễ dàng bằng tình chung lang chạ

đa tình đa thê đa thiếp đa chồng

đa yêu đa em hẹn hò hồi hộp

tôi đang mơ một mái gia đình

từng đêm không chớp biển mưa nguồn

được ăn một mâm nằm chung một gối

được thấy cuộc đời mỗi ngày một mới

tất bật lo toan cơm áo gạo tiền

đang bù khú với bạn bè bồ bịch

vợ nhắn tin như điên

điện thoại léo nhéo như điên

mấy giờ rồi có nhớ?

phải về nhà ngay không chần chừ một giây không từ từ một phút

hạnh phúc

là sáng chủ nhật phóng xe xuống phố

chở vợ vào siêu thị mua sắm

đưa con đi bộ ở công viên

sau cơm chiều nằm thong dong đọc báo

vợ ngồi xem truyền hình

con lật trang vở học

trong giấc mơ phiêu lãng nắng bình minh

vó ngựa lang thang

chồn chân mỏi gối

có những đêm mở mắt nhìn bóng tối

quờ tay chạm tay mình

tôi dỗ tôi hãy ngủ

mười ngón tay đàn ông đang thở

tôi dỗ tôi ném âu lo xuống sông

thả muộn phiền lên trời

mỗi sớm mai lên thắp đuốc tìm người

người ở đâu

hỡi người em định mệnh

bao giờ sẽ đến?

đêm

tôi xóa nốt ruồi đen

nằm trên sóng mũi...

em yêu dấu,

ngày vui qua nhanh ngày buồn vội tới

ta yêu nhau chưa kịp làm đám cưới

sông Hàn biếc xanh còn bóng em

tiếng ve sôi giữa trưa hè yên tĩnh

còn nhắc tên em

quán nhạc chiều cuối năm

gió lạnh tím môi

tô cháo khuya con cá bống kho tiêu

ngon nhức răng

nhớ lại vẫn còn thèm

đêm giao thừa ngã tư chợ Cồn

môi hôn

dịu dàng hoàng cúc thơm

về chung một bóng

ngọc lan vườn nhà ai

rụng xuống ngôi sao rét cóng

chén chè ngọt lịm Hội An

vệt rêu chùa Cầu

ngày ngày vẫn xanh

rất mong manh

làm sao giữ lại?

cây nhạc ngựa từ ngày em thơ dại

vẫn thì thầm phố nhỏ đường quen

không còn em

bụi cũ xoáy vào hố mắt

em ơi đừng khóc

có những điều cần nhớ

vẫn phải quên

quên những dòng nhật ký

quên những câu thơ dự báo chuyện tình buồn

quên những dòng chữ cô độc lạnh lùng

quên mùa hè năm 1990, tôi viết:

“ngày mai, tôi sẽ bỏ đi thật xa,

tôi đi lên núi tìm em rồi ngủ quên bên dòng suối

có lẽ đêm ấy, trong giấc mơ tôi sẽ thấy quê nhà,

tôi thấy em trở thành cô dâu và tôi được dự phần trong tiệc cưới

nếu điều ấy xẩy ra trong đời,

dù một phút một giây, nhưng sợ không kịp nữa rồi

ngón tay nhỏ nhắn kia đâu dành tôi đeo nhẫn cưới

chuyện ái tình như nước cuốn hoa trôi

ngày mai, tôi sẽ chạy lang thang trên đồi

nằm ngủ với cỏ hoa dịu dàng trên mặt đất

đêm ấy, tôi mơ thấy em đặt giữa ngực tôi một cánh hồng đã phai mùi hương

chỉ còn lại nỗi buồn hiu hắt

tôi vẫn nghe đâu đây lời em hát

chuyện ái tình như nước cuốn hoa trôi

nhưng có một điều làm tôi kinh ngạc:

chưa kịp hôn nhau sao đã cách xa rồi?

sao phải xa nhau hỡi người tình bé bỏng của tôi ơi!

sợi tóc thời con gái của em vẫn còn nằm trong trang nhật ký

là sợi dây thiêng liêng cột lại bao điều phiền lụy

làm sao tôi có thể bỏ đi thật xa?”

tôi đi xa hay em bỏ đi xa?

tại sao ta xa nhau mà họa mi vẫn hót?

giọt mưa khuya đường về tóc ướt

đâu ngõ nhỏ ngày tết

kỷ niệm xa lăn lắc

nhưng hoàng cúc vẫn thơm nhan sắc

ngày xưa

em yêu dấu,

có khi đi sau nhưng lại đến trước

đã cùng tôi mặn muối cay gừng

giông tố bão bùng

nước xoáy

đêm 25.12 gió từ sông Sài Gòn

hát lời ca thiện tâm

môi ngon

và lửa

lửa đam mê của màu đen rực rỡ

khiêu vũ trên ngực tôi

điệu blue đen

bông hoa thánh thiện màu đen

thơm như rượu champane

ngọt như lời hứa hẹn

trong ngày vui và em đã đến

trong ngày vui và em đã đi

tình ơi

tinh khôi

vẫn rơi

chia đôi

trên môi

tả tơi

thì thôi

hát lời

lả lơi

xa xôi

nắng ngời

gọi mời

sông trôi

sóng nhồi

núi đồi

son môi

ru hời

về nơi

xa vời

ngày tôi

thôi nôi

mặt trời

sinh sôi

đắp bồi

tình ơi

từng ngày nhớ

từng mùa quên

tôi ngủ vùi trong cánh rừng lửa cháy

thức dậy tìm thấy dưới tro tàn

một cánh hoa cô độc

tìm thấy trên ngực

một vết thương đã mọc

tìm thấy trên đường về

một giọt nước mắt

em ơi đừng khóc

có những điều cần nhớ

vẫn phải quên

nghiến răng để mà quên

quên những dòng nhật ký

quên những câu thơ dự báo chuyện tình buồn

quên những dòng chữ cô độc lạnh lùng

quên mùa thu năm 1994, tôi viết:

“buổi sáng mở cửa bước vào dòng đời

tôi thèm thả chân xuống cõi rong chơi

ghé thăm nhà tình nhân

ngồi ngoài hiên uống ly trà nóng

an ủi nàng đôi câu:

“chúc em mau lành bệnh”

để từng ngày còn được hôn nhau

đời sống có quá nhiều phiền muộn

sao lại giận hờn giấu diếm nụ cười?

tôi sẽ già như ông lão tuổi chín mươi

đi giữa phố phường chông chênh như bước trên hàm răng thú dữ

quên đường về

đời sống mệt nhoài như một cơn mê

sao lại còn đay nghiến?

tôi sẽ như cậu bé Pinocchio

thằng người gỗ trẻ thơ

suốt một ngày ngồi nguyện cầu và đọc kinh sám hối

lá thư nàng thơm như những đồng tiền mới

reo vang cõi trần gian

những âm tê hát u xê

ấm áp chạy ùa vào ngực”

đêm đã khuya

một bông hoa đầu tiên vừa mọc

tiến gà gáy xé toạc bóng đêm

mặt trời đã lên

em có cầu mong cho tôi từng ngày vòm xanh trái ngọt?


 

Chương 4:

HOA TRÁI CÒN XANH


*Đêm trong con mắt


Nhật ký 1

Không nghe được giọng nói em

Ngày dài cho đến hết đêm còn dài

Phơi tình trên ngọn nắng mai

Trong anh rét mướt ngày dài như đêm

Không nghe được giọng nói em

Ngày ngắn như thể hết đêm lại ngày

Anh bồng nỗi nhớ trên tay

Treo lên giữa cái ngắn dài ngày đêm

Không nghe được giọng nói em

Trong anh đêm lại dài thêm ban ngày

Nửa khuya chập choạng nắng mai

Mặt trời giữa ngọ cũng đầy bóng đêm


 

Nhật ký 2

gió Đà Lạt

những ngọn đồi choàng dậy trong đêm giáng sinh

cùng cầm tay đi dạo

bươm bướm bay dập dìu lạnh cóng

em như sâu cuộn tròn trong anh

hơi thở ngọt

sương tím

tình xanh

đêm giáng sinh

sinh nhật của em

cũng là sinh nhật anh

anh đã có một ngày đầu thai kiếp khác

ngày gặp em


 

Nhật ký 3

mẹ ơi sao mẹ lại bỏ con đi

đường xa quá

tâm hồn đang rét mướt

chẳng lẽ con khóc

chẳng ai dỗ dành

con lang thang trong vô tận

những ngả đường vàng vọt màu sốt rét

tại sao con không chết ngay lúc này

ngay bây giờ

nàng đã bóp trái tim con từng giây từng giây

tại sao con không mất trí trong lúc này

sống thì phải nhớ

nỗi nhớ bây giờ là nỗi buồn đã mọc rêu

bám vào đâu cũng trượt ngã

con ngã giữa dòng đời lúc bốn mươi sáu tuổi

từng ngày nước đục ngầu cuốn xiết

mẹ ơi con chưa muốn chết

con còn quá yêu đời

còn yêu nàng dẫu nàng đã ngàn lần xa lánh

dù thế nào cũng nuôi hy vọng

một đóm sáng lẻ loi

đêm tối quá

con đi về đâu trong giấc ngủ có quá nhiều phiền muộn

làm sao trở lại thời thơ ấu

thuở chưa gặp nàng

sống từng ngày hồn nhiên như cỏ mọc

ngày ấy giọt nước mắt chưa lăn khỏi mí mắt

ngày ấy

từng ngày xa xôi

thời gian điên cuồng quất những ngọn roi

tím bầm hai con mắt

đêm đen

đau buốt ngực

tà áo của nàng vẫn thơm trong ký ức

vỗ về từng vết thương

con đã có những ngày chìm trong nỗi buồn

rơi xuống vực sâu

nghẹt thở

nàng đã lấy của con hơi thở

đã lấy nụ cười

đã lấy sự sống

đã lấy mơ mộng

dù thế nào cũng nuôi hy vọng

từng đêm mưa lạnh cóng

con vẫn nuôi lửa ấm

trên tay


 

Nhật ký 4

buổi sáng,

nắng đã lên

anh nằm dài trên giường và tự nhủ

ngủ đi

còn gì buồn hơn khi đi giữa dòng đời

bằng một cơn mê mộng mị mụ mẫm mù mờ

chi bằng dỗ dành giấc ngủ

để lãng quên

lãng quên như thuốc độc

lãng quên như thuốc mê

lãng quên như cơn đau

ai dìu anh ra khỏi cơn đau?

giấu kín trong tâm hồn một điều bi thảm

ai chia sẻ?

anh đi đứng vô hồn

không nói không ăn không cười không nhớ

từng mảnh tâm hồn đang vỡ

dưới gót sen kiêu sa

anh thấy quanh anh những hình nộm

những tâm hồn gỗ đá

những người máy

những computer

sống chán phèo

chán nản

địa ngục ở nơi nào?

sao anh không một lần đi đến đó?

nơi ấy không có em

không có vết dao đâm vào trong ký ức bằng tiếng cười giễu cợt

bằng lời đay nghiến

những bông hoa đã tự tử trong khuya

những oan hồn đang khiêu vũ trên chiếc bánh sinh nhật

bủa vây anh

những màn nhện giăng kín đường anh đi

sông dài đã hóa biển dâu

còn đâu em ngọt ngào?

thôi đừng nhớ nữa

ngủ đi

ngủ để quên lãng một chuyện tình dang dở như trang nhật ký dang dở

dang dở ngày mưa tóc anh chưa kịp ướt

dang dở ngày nắng đẹp môi anh chưa kịp hát

đôi khi anh tự hỏi

tại sao anh lại có mặt ở trần gian muôn mặt cay đắng này

dù vậy vẫn phải cứ chấp nhận

chấp nhận một cuộc chơi quá sức chịu đựng

nhưng vẫn chịu đựng

ấy là đời

ấy là sống

từng ngày chết

từng ngày vui

từng ngày mơ hồ nắng reo ngoài đường phố

từng ngày đi không biết đi đâu và về không biết về đâu?

sao anh không là một ngọn cỏ mọc trên nấm mộ vô danh

để từng ngày bình yên?


 

Nhật ký 5

thoát khỏi ánh sáng của một ngày đang đến

tôi dại dột lao vào bóng đen

đó là tự sát

nhưng biết làm thế nào

trái tim tôi mong manh như tơ liễu tháng giêng

làm sao chịu đựng nổi niềm đau quá lớn

tình yêu không là canh bạc

sao tôi nhẵn tay

không còn vốn liếng

những bài thơ yêu đời đã tắt lịm phía chân trời

những niềm vui đã vỗ cánh bay về trời

những hy vọng tắt ngúm

khúc hoan ca đã khô trên môi

giấc ngủ chập chờn mộng dữ

tôi bơ vơ như đứa trẻ lạc đường

người đã dẫn tôi đi về phía đêm đen

đêm đã mở ra những bất trắc cay nghiệt

trái tim tôi nhu mì như một bông hoa mọc trên đồi

bàn chân nào giẫm nát?

tình yêu tôi tinh khiết như giọt lệ trẻ thơ

ai đã tước đoạt?

đêm nay ngoài khơi thuyền buồm nào đã giong

đi về nơi bão tố

từng ngày tôi phải ra khơi

đối mặt cùng tai ương

có gì bảo hiểm không?

chẳng có gì ngoài một tâm hồn ngây ngô thi sĩ

có ai bảo vệ không?

chẳng có gì ngoài một hồn thơ yêu em yêu em yêu em

yêu như ngày mai sẽ chết

yêu như ngày mai nổ tung trái đất

yêu như cơn khát

yêu như mê điên

tôi ngước mặt lên trời nhìn từng ngôi sao và uống đầy trong mắt

mắt tăm tối mù lòa

mùa đã sang và những cơn mưa phùn đã đến

sao niềm vui vẫn không đến?


 

Nhật ký 6

bây giờ tôi lại sợ căn phòng của tôi

gió thổi rông rênh ngày tháng

tôi nằm như con chó ốm

trời ơi nơi này em đã đến

em nằm chỗ này

em khóc chỗ kia

có sợi tóc rối

còn nằm trên gối

sợi tóc vuốt ve khờ dại cuộc tình đầu

giờ em nơi đâu?

từng ngôi sao

vẫn mọc

từng đêm tôi dỗ dành mệt  nhọc

lời sám hối

chạy trên môi khô cằn

tình ơi yêu dấu một vết răng

trên ngực tôi em đã cắn

niềm hạnh phúc vô biên

nghiến răng

tôi chúc tôi ngủ ngon


 

Nhật ký 7

trên vòm xanh từng ngôi sao khiêu vũ dìu niềm vui bay lên

vậy mà tôi không em

vẫn không em

tôi lại gõ lóc ca lóc cóc

gõ bàn phím như đang leo dốc

lên dốc để tuột dốc

tuột rồi lên

cái trò chơi của phận người ngắn ngủi

quá đỗi chênh vênh

vẫn không em

tôi lại đợi bóng đêm

đợi màn nhện giăng trên trần nhà để nhớ cánh rừng nào cỏ mọc quạnh hiu

đồng đội tôi chết lúc hoàng hôn bị cắt tiết

lúc bình minh xám xịt

lời tử biệt

máu trên môi đỏ rực một màu son

tôi đợi cõi đời vui khi sống vô tâm

không óc không tim không phèo không phổi

không hơi thở lặng im không tiếng nói

tôi đợi ai?

tôi đợi kim đồng hồ nhích dần từng phút từng giây

và nghĩ đến từng ngày đang leo dốc

tôi nhìn ai?

tôi nhìn thằng ngốc

tuổi 40 nhưng trong tâm hồn vẫn còn giữ cảm xúc hồn nhiên như đứa trẻ

cần có vợ vừa là người tình vừa là chị vừa là bạn vừa là em lại vừa là mẹ

để an ủi?

để chia sẻ?

không, hơn cả thế

đó là sự chịu đựng

tôi chịu đựng tôi đã quá đủ rồi

tôi thất thường tính nết

ngay cả tôi cũng chẳng hiểu tôi là ai

thằng ngốc đó làm sao ai hiểu hết?

từng ngày tẻ nhạt

sự tẻ nhạt cũng giống một vết thương

sưng tấy trái tim

giọng nói của em là gai nhọn

đau buốt tim


 

Nhật ký 8

đi qua mộng mị từng đêm

không nói không cười không vui không nhớ

chỉ cảm nhận từng ngôi sao hoảng sợ

sắp lạc về phía mây mù

yêu nhau mùa thu xa nhau mùa thu

tôi sinh giờ thìn vào lúc đầu thu

thân phận bọt bèo như lá

rụng xuống dưới tay người

đôi khi nằm mơ nghe được một giọng cười

một giọng nói trong trẻo

vậy là vui

chẳng lẽ mùa sang hoa lá đã xanh chồi

tôi vẫn cứ ngủ vùi

vỗ về vết thương?

buổi sáng

từng cánh chim bay về nắng đẹp

từng bàn chân khép nép

từng môi ngoan chờ đợi

từng phút giây lặng lẽ ngó trời

từng ngày dài chẳng lẽ tuột ngoài tay

tôi cứ ngồi im lặng

dỗ dành vết thương

cúi mặt xuống tìm nơi trú ẩn

tôi thầm hỏi, bao giờ tình yêu là một cõi thiên đường

tôi thầm hỏi, trái tim tôi mỏng mảnh

như một giọt sương

bao giờ người sẽ đến

bao giờ người dìu tôi đi ra khỏi nỗi buồn

trái đất hoang vu như cái linh hồn


 

Nhật ký 9

khi tôi nhắn tin, em lại bảo tôi “khùng”

sao lại tàn nhẫn đến thế?

tâm hồn tôi vỗ từng nhịp sóng

hát mãi về người tình xa

người tình đang xa?

hay người đã xa?

tôi chẳng biết vẫn mơ hồ hy vọng

ừ hy vọng để sống

để còn yêu trái đất nhỏ nhoi này

trái đất nhỏ nhoi

còn em thì quá lớn

từ nay đừng tin nhắn

đừng nhớ số điện thoại

nhớ là dại dột

khổ tôi chưa?

lạy trời, trời đổ xuống cơn mưa

tẩy sạch tâm hồn tôi nhớ về một người có tên Nỗi Nhớ


 

Nhật ký 10

đang đi trên cánh đồng hiu quạnh

bất ngờ đổ xuống một cơn mưa

tôi trú ẩn nơi nào cho khỏi ướt?

những sợi mưa giăng mờ mịt lối về

những sợi mưa như roi

quất vào hồn đau ngất

những giọt mưa như môi

hôn tình đau rét mướt

có những lúc tôi nằm nhắm mắt

muốn lãng quên

nhưng trong cõi chiêm bao em lại quay về

vẫn sen hồng áo trắng tuổi mười lăm

vẫn ngọt ngào từng dấu răng

hằn vết trong trí nhớ

tôi rã rời ngồi dậy và tập thở

thở thật sâu và hãy thở thật sâu

để quên cơn mưa Quảng Ngãi

ngày viếng mộ đầu xuân

tiếng cười em rúc rích núp sau lưng

hương tóc em núi đồi Thiên Ấn

ngoài trời đang đổ xuống cơn mưa

tôi trốn vào đâu cũng gặp mưa

em là một cơn mưa bất tận

cuốn tôi trôi hoan lạc ở địa đàng

cuốn tôi lênh đênh trên ngày trên tháng

những tháng ngày rỗng không

những tháng ngày đôi khi tôi tự hỏi

tại sao phải thở phải ăn phải ngao du ngao ngán

như một kẻ mất hồn?

tôi không còn ý thức về thời gian

mặt trời lên cũng giống lúc hoàng hôn

chót vót núi cao thì có khác gì sông

sông chảy sông trôi thì khác gì là suối

trái tim cô đơn có khác gì viên cuội

tôi có khác gì một kẻ mộng du

đi qua cuộc đời này bất tận một cơn mưa

mưa là em

em là mưa hay là ngôi sao vậy?

tôi chỉ biết trên bàn tay tôi có một dòng máu chảy

vẽ lên gương mặt năm em mười bảy

lần đầu tiên yêu và gọi tên tôi

tôi đặt từng con chữ lên môi

và đánh vần tên của một người

ngoài trời vẫn còn mưa

tâm hồn tôi khô cằn như đá sỏi

bao giờ lại nghe tiếng chuông điện thoại

bao giờ?


 

Nhật ký 11

 

trên mái nhà của anh những bóng chim hiền lành thường hót ca ngợi nắng mai

sáng nay đã bay đi đâu?

bởi giông bão đã đến

em đến như một tình cờ

từng ngày đời sống của anh xáo trộn

ai đã xáo tung từng mẫu tự a, b, c, d... ném vung vãi trên cánh đồng thời gian?

làm sao anh có thể bình tâm ngồi sắp xếp lại

ai xáo tung giấc mơ anh

gối chăn xô lệch

lần đầu tiên trong đời

anh thấy mình đi gần về phía bóng đêm

nơi ấy không có tiếng cười

chỉ đầy những tiếng thở dài mỏi mệt

nhắm mắt anh thấy con ngựa già lang thang trên sườn non

ngọn lau trắng như tóc

hắt hiu trong gió

tiếng hát nào vang vọng từ cõi địa đàng

ai dẫn anh đi về nơi ấy

hoa hồng bao giờ đã úa

nắng lúc nào đã phai

hương tóc em còn sót lại trên tay

vuốt mặt sượng sần nỗi đau

cúi xuống nhìn xuống dòng sông

sông đã chảy

ngước mắt nhìn lên trời

vẫn ngôi sao thơ dại

đứng bơ vơ rét cóng phía chân mây

ai đã đem cơn bão đến

từng ngày xáo trộn

từng ngày tôi điên cuồng chạy trốn

làm sao thoát khỏi nỗi ám ảnh nhọc nhằn

đường phố không một bóng người

bao giờ tôi hóa thành hạt bụi

về trời?


 

Nhật ký 12

 

Những giọt mưa rơi xuống đất với vận tốc như thế nào?

Có thể bảo nó rơi chậm thôi. Đừng rơi nhanh

Ai làm được điều đó?

Chắc không ai làm được, ngoài thượng đế

Khi yêu em, anh ồn ào như sóng, ồ ạt như mưa

Điên cuồng thương

Quay quắt nhớ

Lúc tĩnh tâm nhất anh bảo, này trái tim ngu dại kia, hãy yêu chừng mực, vừa đủ, chứ đừng nên dạt dào như thế

Nó dỗi hờn đáp, tớ đang yêu, tớ đang nhớ, tớ đang mê, vết thương từng ngày sưng tấy...

Biết làm sao?

Biết làm sao khi mưa cứ đổ xuống lòng anh những cơn đau bất tận?

Anh bảo, thôi ngưng mưa. Mưa vẫn mưa

Anh bảo nắng lên. Nắng vẫn trốn biệt một nơi xa khuất

Yêu chừng mực là một cách khôn ngoan?

Trong tình yêu làm gì có chừng mực

Anh bảo gió ngừng thổi. Gió vẫn chạy trên môi anh để hát lên những hy vọng mơ hồ

Anh bảo anh im lặng như phiến đá. Nhưng trên đá, rêu đã mọc

Anh bảo anh bình thản như cỏ. Nhưng cỏ đã thơm những dấu chân em

Anh bảo anh hãy giữ sự thanh thản trong tâm hồn, nhưng khổ nỗi, ngoài khơi xa bão giông và từng ngày anh chông chênh đi về như gỗ đá

Anh bảo, này trái tim tội nghiệp kia ơi!

Sao mày không là gỗ đá?

Nghe anh nói những lời tàn nhẫn như thế kia, bỗng nghe đâu đó trên vòm trời vọng về những tiếng kêu bi thương. Như thú hoang trúng đạn. Trái tim nằm yên để đi vào cõi chết

Vậy phải làm sao?

Một ngày kia, có đứa trẻ đi vào trong rừng sâu tìm được viên đá cuội. Đặt vào trong ngực

Ngực phập phồng những nhịp đập khỏe mạnh và phơi phới yêu đời

Lúc ấy gió đã lên và nắng đã xanh. Tình yêu quay về. Từng ngày sống

Từng ngày đi qua, viên đá cuội đã thay thế trái tim của nó


 

Nhật ký 13

 

Em choáng ngợp trong tôi từng giây từng phút

Kể cả lúc đang giấc mơ

Mỗi lúc tôi ăn, mỗi khi tôi ngủ

Nỗi nhớ em giông tố cũng dật dờ

Tôi vùi đầu vào những dòng thơ

Chỉ gặp nước mắt

Ngước mặt nhìn vòm xanh chót vót

Thấy cây trong vườn mỗi sáng cũng quanh hiu

Tiếng chim hót buồn như đang cảm cúm

Mặt trời lên sao nắng nhạt như chiều?

Tôi còn trẻ sao trở nên lẫm cẫm

Gọi tên em như một kẻ ngủ mê

Gọi tên em tiếng kinh cầu thành khẩn

Gọi tên em ngớ ngẩn lạc đường về

Tôi bước ra đường mang giày quên cả vớ

Thoáng thấy ai cũng ngỡ đó là em

Cũng ngỡ gặp một màu áo đỏ

Lửa ái tình cháy sáng một ngàn đêm

Tôi đi lại những con đường ngày nọ

Vẫn còn nghe thấp thoáng tiếng em cười

Bỗng sực tỉnh vì đâu mây trắng quá

Em tôi đâu xin hãy đến trong đời

Em tôi đâu trái tim tôi đau nhói

Gươm đao còn sáng lóa giữa đường đi

Ác quỷ có trong  đời đấy chứ

Là cơn say ngu muội giết xuân thì

Những cơn say ngốc nghếch

Đó chính là thuốc độc giết tình si

Tôi nghiến răng. Tôi ăn năn. Và tôi dằn vặt

Tôi nguyền rủa tôi đục khoét những đêm dài

Xin tha thứ phút bốc đồng trẻ dại

Tôi soi gương căm ghét cái mặt mày

Cái mặt tôi ngu đần như tội ác

Tôi soi gương tôi tự tát mặt mình

Những sớm mai thức dậy

Làm thế nào để nhìn được bình minh?

Làm thế nào để mỗi chiều lá biếc

Vẫn reo vui những đường phố Sài Gòn

Nắng đang lên tơ mềm như em vậy

Nhưng riêng tôi là chiếc bóng vô hồn

Những bài thơ bi thương như máu chảy

Có lúc nào em tha thứ cho tôi?

Bỗng nghe từ trời cao sóng vỗ

Tiếng của em nũng nịu gọi tên tôi

Sống có nghĩa là còn nuôi hy vọng

Hy vọng lửa thiêng vẫn giấu dưới tro tàn

Hy vọng giữa một ngày mùa đông rét mướt

Trong hồn tôi thức dậy đóa hoa vàng

Và em đến như một niềm Ân sủng

Thiên chúa của tôi là Sự sống ở đời

Như phép lạ bỗng người câm biết nói

Câu đầu tiên tôi lại gọi “Nàng ơi”!


 

*Từng ngày tập thở

 

nhảy xuống suối tẩy rửa linh hồn

ngày đi không ngoái lại

những đam mê dục vọng rã rời

tôi gào lên những tiếng kêu bi thương

như chó sói tru trên đồi hoang

đêm dài điệu ru đơn

không có gì an ủi tâm hồn ngoài những câu thơ trong sạch

một dòng nhẹ tênh

sao không đưa tôi bay về cõi địa đàng

nơi ấy không cỏ cây không thay lòng phản trắc

nhắm mắt đi đến một chân trời mới

thắp lại ngọn lửa sáng tạo

thổi bùng lên cơn bão

chuông đồng hồ gõ nhịp nửa khuya

tôi nghe trong gió

ngân vang tiếng gõ móng của ngựa đi hoang

chân mây mù lòa

đầu vú nõn hồng như búp sen

tôi sẽ cắn

môi mặn

dòng thi ca chầm chậm

chảy về dòng sông tuổi thơ

bãi bờ xa tít tắp

một dòng nước xanh biếc niềm vui

một dòng đời kim khí điện máy

nhịp nhàng trôi

môi tôi thôi nôi

đêm dài điệu ru đôi

lạnh buốt từ trong xương

gương mặt em thánh thiện như vạt cỏ non

ngập chìm trong trí nhớ

từng ngày tôi tập thở

lắng nghe tình yêu vỗ cánh quay về

từng ngày tôi cắm đầu xuống đất

vẽ một khuôn mặt có hai con mắt

trắng dã

vẽ thêm một vệt râu đen

đặt tên Thi sĩ

trời sắp bão giông gió gào ngoài khung cửa

cây cối ngã nghiêng

tôi đứng yên như tượng đá

chờ mưa tẩy rửa khuôn mặt nhọ nhem

chờ người có bàn tay Lãng Quên

thắp lại niềm vui

trong tâm hồn cằn khô sỏi đá

vệt rêu xám của ái tình nghiệt ngã

tôi vấp chân té chúi xuống dòng đời

gió hun hút chân mây chập chờn

không còn nhan sắc nào ám ảnh giấc mơ

linh hồn lẻ loi một chốn đi về

đêm dài điệu ru đôi

tôi săm soi nhìn tôi

mơ hồ một bóng

hãy cười lên để còn nuôi hy vọng

nuôi lá trên cây xanh nõn mỗi ngày

nuôi niềm vui như giữ lại trong tay

giọt nước mắt vớt lên từ cô độc

xoa dịu vết vết thương

xoa dịu gối chăn che lại vết răng em cắn

nỗi niềm bơ vơ rơm rạ ngoài đồng

cúi xuống dòng sông

nước trong veo sao lòng tôi buồn bã

giữa tiếng cười loài người sao nghe xa lạ

mưa gió thênh thang đay nghiến đến bao giờ?

chờ tình yêu vỗ cánh bay về

từng ngày tôi tập thở


Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó. " />

 

*Send mail Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.

Khi người con gái nhiều lần từ chối lời mời và dịu dàng “hẹn một dịp khác”. Thì phải hiểu chẳng bao giờ có dịp nào khác. Không phải từ chối lời mời, mà họ chối bỏ chính người mời. Nhưng chẳng lẽ sổ sàng nói “không”, vì lịch thiệp, vì đoan trang, vì tiết hạnh khả phong... họ ỡm ờ mây đang reo trên trời, gió dưới nước đang xanh và cứ thế hẹn một ngày sẽ đến.

Ngày sẽ đến là ngày không đến.

Trong tình yêu chẳng có ngày mai. Hoặc hôm nay, hoặc “không” hoặc “có”.

Đứng trước em, tôi chỉ là trẻ nhỏ. Đứa trẻ ngu ngơ không biết đường vòng. Núi sừng sững ngăn đường. Tôi ngu dốt lao đầu vào đá. Sông thăm thẳm ngăn đường. Tôi khờ khạo chúi mũi xuống sông. Nhưng tôi ơi, núi và sông muôn đời vẫn vậy. Chỉ có tôi ngu dại. Chết như không...

Những gì cho đi là những gì còn lại.

Em cho tôi niềm vui của tuổi dậy thì để nhận về vàng hoa trong nắng. Đã phai. Để nhận về đầy ắp ở trong tay tiếng ly vỡ dưới nền nhà bởi cơn say điên rồ không ý thức. Tiếng ly vỡ, tiếng kêu thất thanh. Tình yêu vỡ một triệu lời xin lỗi. Tình yêu vỡ phía chân mây ngút ngàn bão nổi. Gió thổi. Em vô tội. Đã lánh xa tôi dù chỉ một giây nhưng ngày lại dài ra thăm thẳm. Biển không em. Tôi không em. Tâm hồn dậy sóng, một tôi tuyệt vọng. Nhớ không nguôi.

Buổi sáng mặt trời lên. Chim chóc hót ríu ran nhủ rằng em thôi giận. Đường phố bình yên nằm nghe vòm xanh trò chuyện với tình nhân. Tôi trò chuyện với em. Những câu chuyện không đầu không cuối, dù nghe nhiều lần nhưng lần nào cũng mới. Bởi đang yêu.

Thế kỷ XXI, dẫu nhận được tín hiệu ngoài trái đất, lên sao Hỏa động phòng hoa chúc thì nhân loại vẫn khờ khạo lúc đang yêu. Yêu là yêu. Không cần chuẩn bị, không có hoài nghi. Không có chỗ cho so đo tính toán, không là nơi lý trí độc quyền. Tôi yêu em. Đơn giản bởi là em. Em là một trong tôi không có gì sánh nổi. Thoáng thấy ai cũng tưởng em. Nghe ai nhắc đến tên em, suốt ngày lại nhớ. Đêm ngủ mớ. Gọi tên...

Trong tâm hồn tôi có đôi lần giọt sương rớt xuống, lấp lánh gương mặt em.

Có những buổi chiều gió mới vừa lên, vườn nhà ai những bông hoa vừa chớm nụ, tà áo em lộng lẫy phía chân trời, tôi lại nhớ có một đêm trên vòm trời từng ngôi sao hân hoan khiêu vũ, lúc ấy, quán trà khuya nã nớt giọng em xanh. Tiếng cười nói hồn nhiên lần tỏ tình thứ nhất...

Em hỏi, làm sao nhớ lần tỏ tình thứ nhất? Đã quá nhiều cuộc tình. Nhưng tình cuối cùng là tình thứ nhất.

Năm 20 tuổi, tôi nghĩ mỗi cuộc tình là một sân ga, có gặp gỡ, chia lìa và nước mắt.

Năm 30 tuổi, tôi nghĩ mỗi cuộc tình là một chuyến phiêu lưu có gối chăn, ngoại tình và tiếng khóc.

Ồ nắng lên xanh, họa mi chưa ngưng tiếng hót.

Tôi vẫn còn săn đuổi tình yêu.

Tuổi 45, tôi ngừng săn đuổi. Không phải vì chân đã mỏi. Máu đã khô. Giọng đã khàn. Mà chính lúc này em đã tới. Em đã tới không hề báo trước. Không tin nhắn. Không điện thoại. Không người mai mối. Em tới tự nhiên như buổi sáng mặt trời lên, buổi chiều hoàng hôn sẩm tối và trong sâu thẳm tâm linh tôi vọng lên tiếng nói: Yêu em.

Nói yêu em tự nhiên như đói thì ăn như mệt thì nằm như đang sống thì từng ngày hít thở.

Vì lẽ đó khiến em hoảng sợ.

Biết làm sao?

Trong tình yêu tôi chỉ là đứa trẻ. Đứa trẻ ngu ngơ không biết đường vòng. Không biết ba hoa vòng vo tam quốc. Không biết uốn lưỡi bảy lần tán tỉnh lăng nhăng như một kép hát rẻ tiền.

Em hỏi, vậy là sao? Chẳng ai biết tại sao. Tôi, sinh ra đời đến hết đời vẫn ngây ngô như thế.

Tại làm sao?

Khi em dịu dàng từ chối lời mời bằng câu nói “hẹn một dịp khác”. Tôi ngây thơ đợi chờ “một dịp khác”. Đợi chờ nhịp đi 24 tiếng đồng hồ. Từ lúc kim giây dần dần đi về kim phút. Từ lúc nào đến lúc nào sẽ là “dịp khác”? Dẫu không biết. Vẫn chờ.

Kỳ diệu thay bí ẩn của giấc mơ, như một giấc mơ cuối cùng em đã đến.

Niềm vui đã quét sạch trong tôi những màn nhện. Tâm hồn tôi trong sạch đến diệu kỳ. Em đã đến. Không bao giờ còn có cuộc chia ly.

Em yêu nhé, anh van em một lần thôi rằng em thôi giận. Cơn giận xanh như rượu vang, hồng như rượu chát, đen như rượu thuốc, trắng như rượu đế đã làm anh mê sảng tháng ngày dài... Anh tỉnh dậy thấy em đã đến. Ân sủng của em trong trẻo mỗi sớm mai. Đơn giản như sự thật, là cuộc tình cuối cùng anh cầm được trên tay.


 

Chương 5:

TRÁI TIM BẮT ĐẦU TƯƠI TỐT

làm sao có thể trút hết đại dương

vào trong một tâm hồn chật hẹp

làm sao giữ được tình yêu bão táp

nếu lo sợ vô hình

làm sao chạm đến bình minh

nếu không dám đi về bóng tối

làm sao lên đến đỉnh núi

nếu không lao xuống vực sâu

làm sao anh có thể cứu được anh giữa đại dương giông tố

nếu không bấu víu vào nỗi nhớ?

gương mặt của nỗi nhớ

là em

may mà con có em

tâm hồn của tôi biết hướng về điều thiện

mọi tính toán điêu ngoa ti tiện

bỏ tôi đi

mọi già nua của cảm xúc chai lì

bỏ tôi đi

mọi cô độc

cũng bỏ tôi đi

trong tâm hồn bắt đầu mọc lên tiếng cười phóng khoáng

mọc lên niềm yêu đời

mọc lên hương sen

mọc lên vầng trăng

mọc lên cỏ nhú

mọc lên khoan dung

mọc lên tha thứ

mọc lên giấc ngủ

không còn mộng dữ

từng đêm ùa về

may mà còn có em

ngày đáng sống đến từng giây từng phút

đêm không còn bóng đen rét mướt

trái tim tôi vừa mới lên dây

đập từng nhịp khỏe khoắn

hào hứng như cánh diều

bay giữa trời cao rộng

nếu ném nó lên cây

quả đang xanh hóa ngọt

nếu đặt nó lên môi

môi bật ra tiếng hát

nếu thả nó xuống sông

sông bỗng thành rượu ngọt

trái tim của tôi ơi

đã bắt đầu tươi tốt

từng ngày sống

từng ngày yêu

nhìn lên trời thấy dòng sông xanh ngắt

nhìn xuống sông thấy thong thả mây bay

nhìn vào mắt em

không thấy sự dối lừa phản trắc

nhìn bàn tay em

thấy dịu dàng như bàn tay của mẹ

nhẫn nại như bàn tay của mẹ

chở che anh đi hết tháng năm dài

anh đi lên rừng, anh đi xuống biển

đẵn gỗ chặt cây dựng nhà

mái lợp bởi sợi tình óng ả

sá gì bốn mùa mưa nắng đi qua

anh cuốc đất vồng khoai, xẻ đồi trồng sắn

làm giàn tre nuôi bí với bầu

bầu thương bí đu đưa như trẻ nhỏ

ngày qua ngày gió thổi lớn lên mau

trước sân nhà leo giàn hoa tím

anh tưới cây lúc đợi cơm chiều

thương em ngoan tảo tần như dáng mẹ

sợi khói bay cay mắt bởi tình yêu

từ đây, anh biết mùi đái dầm con trẻ

đem lại cho ta một hạnh phúc diệu kỳ

thiên thần trong nôi giống anh như đúc

sẽ dìu anh và sẽ dẫn anh đi...

đi về phía nỗi buồn đang chạy trốn

sự sống của Đời mỗi ngày một lớn

là thịt xương anh hiện hữu một hình hài

bóng dáng của anh từng ngày trỗi dậy

anh bồng linh hồn bé bỏng ở trên tay

gieo hạt Đời nay đã mọc thành cây

vòm lá xum xuê từng ngày lộc biếc

anh thấy anh tồn tại phía tương lai

tự ý thức chẳng gì phải tiếc

trang thơ vẫn còn sau khi đã chết

thân xác kết thành một khối tình si

mầm sống thiên thần dần dần lớn dậy

cũng là anh, anh lại bước chân đi...

anh đi lên rừng, anh đi xuống biển

đi và đi cho hết trái đất này

anh biết rằng một ngàn năm nữa

vẫn kiếp người quanh quẩn sự đầu thai

anh lại đến cùng lời chào đấy nhé

linh hồn kia vừa nhập đến xác này

gieo hạt Đời trong bốn mùa siêu thoát

anh trở về tri ngộ bữa hôm nay

ồ thân xác mới vừa hội ngộ

vũ trụ xanh như sự sống con người

chào thế kỷ lại hồi sinh tươi trẻ

anh phập phồng lồng ngực tuổi hai mươi

thiên thần trong nôi giống anh như đúc

là thịt xương anh hiện hữu một con người

từ nay, anh biết em vẫn mới và em vẫn lạ

em thành vợ rồi em làm mẹ

anh vẫn yêu đắm đuối

như trai tơ

từng đêm làm thơ

lót dưới gối em nằm

những vần thơ cỏ mượt

ngủ ngon nhé em yêu

bằng bước chân của một người làm xiếc

anh leo vào trong giấc mơ em

hồi hộp và chông chênh

cứ sợ trượt chân ngã

và âu lo có thể làm tan vỡ

giấc mơ em

đi khẽ thôi chớ động đậy ngọc lan

làn hương dậy sẽ làm em mở mắt

bước khẽ thôi tôi ơi thầm nhắc

đừng chạm vào vòm xanh

lá xào xạc cũng làm em tỉnh giấc

leo vào trong mộng mị của em

tôi chỉ xin làm một người canh gác

đẩy đi những điều ác

đón mọi điều thiện về

để em ngủ trong mơ

bồng bềnh âm nhạc...


 

Chương cuối:

TÁI BÚT

sau những trò múa may quay cuồng trên sân khấu

vẽ nhọ bôi hề

thọc gậy bánh xe

ba que xỏ lá

đá cá lăn dưa

xập xí xập ngầu

xỏ xiên ba rọi

ném đá giấu tay

trở cờ lật lọng

miệng như bôi mỡ

lưỡi như thoa dầu

sau tận cùng phía sau

sau những lần quỵ ngã

anh ôm trái tim bầm dập tơi tả

quay về tìm phép lạ

là em

may mà còn có em

dịu dàng như hương sen

da diết như hoa cúc

em xoa dịu vết thương

đang sưng tấy trái tim

bằng tấm lòng nhẫn nhục

em băng bó nỗi buồn

bằng tình yêu không một lần ngờ vực

sớm mai lên nghe chim hót bình yên

từng ngày anh bình phục

may mà còn có em

hơn cả thế, may còn có mẹ

không gì vui hơn quay về còn có mẹ

chỉ ánh mắt bao dung, chỉ cái nhìn lặng lẽ

đã đẩy lùi mọi tai ương

ra khỏi cửa

mỗi miếng anh ăn, mỗi ngày anh thở

mỗi lúc anh nằm, mỗi giấc anh mơ

vẫn được mẹ chăm sóc

vẫn được em dỗ dành

trên đường anh đi gai nhọn rải dưới chân

trên đường anh đi tị hiềm đang phục kích

trên đường anh đi phản bội đang giăng bẫy

mẹ không ngủ và em mất ngủ

vẫn dõi theo thắc thỏm lo âu

trong mắt sâu chứa hàng triệu đêm sâu

vì anh, mẹ thao thức

vì anh, em bạc tóc

vậy anh sợ gì bão táp

sợ gì chân trời giông tố cuồng điên

sợ gì đêm đen ngược xuôi đơn độc

sợ gì đường đi lượn lờ rắn độc

chẳng sợ gì...

anh chỉ sợ anh một ngày kia như gỗ đá vô tri

trở thành người phản trắc

trên đường đi gặp quá nhiều nhan sắc

anh Don Jouan

anh dại gái

lãng quên em

lãng quên mắt quầng thâm

đã yêu anh mà khóc

lãng quên xuân thì mùa mùa lộc biếc

hiến dâng cho anh nghĩa vợ tình chồng

lãng quên những đêm mẹ ngồi tựa cửa

xao xác gió lùa bào mỏng cả đêm đông

anh mê muội lao theo trò phù phiếm

ầm ĩ phấn son

mặt nạ hóa trang

ỏng à ỏng ẹo

theo đóm ăn tàn

xúng xang xúng xính

võng giá nghênh ngang

đánh trống thổi kèn

khua chiêng gõ mõ

lên voi xuống chó

soát vé kéo màn

đánh trống bỏ dùi

nhắc tuồng ngọng nghịu

bằng linh cảm của một người góa phụ

mẹ lo sợ anh hư đốn giữa bùn lầy

mẹ lo lắng anh trở thành ai khác

cái tên đặt thuở lọt lòng không giữ được trên tay

bất chấp nỗi lo của mẹ

nhạo báng thủy chung của em

anh hóa thành con rối

quay cuồng trên sân khấu...

chẳng lẽ anh sẽ có những ngày nửa chuột nửa dơi

treo đầu dê bán thịt chó

nửa nạc nửa mỡ

tâm thế nhố nhăng hèn kém tầm thường

lãng quên đi những tâm hồn cao thượng

đã dạy anh biết sống hãy yêu thương

anh sợ anh trở thành ai khác

không mẹ không em nên đi đứng lạc đường

anh dằn vặt, anh tự vấn

anh tự kiểm, tự phê bình thành khẩn

anh soi gương tự tát mặt mình

mẹ ơi! mỗi sớm mai chạm mặt với bình minh

con lại xòe hai bàn tay trắng

nhìn xuống hai bàn tay trắng

tự nhủ hương của hoa

kết tinh từ cay đắng

không gì vững bền hơn sự cần lao

được làm người lương thiện

không gì thơm tho hơn hoa hồng trong miệng

là ngôn từ chia sẻ yêu thương

là tiếng nói dịu dàng

những miếng ngon vật lạ trên đời

con đã nếm chân trời góc biển

vẫn không ngon hơn một củ khoai lùi

mẹ bóc vỏ mớm cho con ngày thơ ấu

những miếng ăn từ bàn tay mẹ nấu

còn có cả tấm lòng

cả gió rét mùa đông

mẹ tất tả giật gấu vá vai kiếm từng xu ngoài chợ

một đồng lãi gánh mười đồng nợ

ăn mắm mút dòi

dè sẻn chắt chiu

ngay cả lúc cơm sôi

còn có cả giọt mồ hôi

của mẹ

ngay cả khói chiều

bếp lửa reo cũng ấm êm hạnh phúc

làm sao có thể quên?

sống để dạ chết mang theo

làm sao có thể quên một điều giản dị:

“thượng đế nhân từ không có mặt ở khắp mọi nơi

ngài đã sinh ra các bà mẹ”

mẹ là hiện thân của từng giọt lệ

đã vì con mà khóc

vui cũng khóc

buồn phiền cũng khóc

đã vì con gạt đi nước mắt

lao ra giông tố cuộc đời

xòe cánh tay mỏng manh như nắng lụa

chở che con bóng mát dưới vòm trời

may mắn cho ai còn có mẹ

vẫn có em suốt cuộc hành trình

vẫn có những linh hồn thánh thiện

dõi theo ta như sao sáng trên trời

trời sinh em để cho tôi

chiếc xương sườn thất lạc thuở khai thiên

đã tìm được vào ngày lập địa

tôi nhập vào em

máu liền máu

xương liền xương

ngàn năm yêu nhau hòa điệu âm dương

đừng giận tôi bởi tôi thường dại dột

lơ tơ mơ trẻ dạ non người

sau những cuộc vui ngổn ngang mùi dục vọng

mùi nước hoa rẻ tiền lợm giọng

mùi lang chạ ma ri sến

mùi đam mê như giẻ rách nát nhầu

mùi trở cờ đầu cơ chính trị

sau tận cùng phía sau

thoi thóp sau những mùi bội bạc

sau những ngày trôi sông lạc chợ

tôi mệt mỏi quay về

thần xác tèm nhèm

thiếu máu xanh xao bạc nhược

thèm hít thở một mùa trong sạch

vẫn mẹ vẫn em ngóng đợi từng ngày

dịu dàng năm ngón tay

ân cần từng giọng nói

tẩy rửa vết nhọ lọ lem

trên gương mặt héo khô như lá úa

từng ngày tôi bình phục

từng ngày tôi lớn khôn

từng ngày tôi trẻ dại

suốt đời tôi trẻ dại

có mẹ có em nên tôi tồn tại

tâm linh tôi bát ngát hát lời ca

hành trình của con kiến

sống và yêu hữu ích ở trên đời

vẫn có những linh hồn thánh thiện

dõi theo ta như sao sáng trên trời...

 

(Phú Nhuận, những đêm ngóng sao trời

2004 - 2005)

LÊ MINH QUỐC

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson