THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút LÊ MINH QUỐC: VỪA VỪA PHẢI PHẢI THÔI

LÊ MINH QUỐC: VỪA VỪA PHẢI PHẢI THÔI

 

VUA-VAU-PHAI-PHAI-THOI

 


Ngay nọ, người bạn của tôi kể lại mẩu chuyện, ngẫm lại thât buồn cười. Rằng, hôm ấy do cơ quan tổ chức tiệc tùng liên hoan, ban đầu còn nghĩ đến giờ về đón con nhưng rồi do vui quá nên quên béng. Đến lúc sực nhớ, hắn ta vội vàng gọi điện thoại cầu cứu cô vợ, may quá, do sốt ruột nên nàng đã đón bé nhóc về nhà rồi. Vậy, yên tâm. Vẫn ngồi lai rai cùng đồng nghiệp thêm môt chút nữa. Một chút rồi một chút, đến lúc mọi người cao hứng rủ rê karaoke, hắn ta cao hứng gật đầu cái rụp.

Lẽ ra, phải gọi điện thoại/ nhắn tin cho vợ, khổ nỗi do ngật ngừ men say nên quên béng. Và lúc tan cuộc vui, hắn mở điện thoại đã thấy vài “cuộc gọi nhở” chà, lúc trong quán âm thanh âm ĩ quá nên chẳng nghe gì sất. Thôi kệ. Mọi việc về đến nhà hẳn hay.

Khi đẩy cửa vào nhà, nhìn thấy mâm cơm lạnh tanh, hắn cảm thấy áy náy, bèn hạ giọng xin lỗi vợ. Mọi việc sẽ thế nào? Nếu cô nàng mắng cho một vài câu, dù nặng nề đến cỡ nào cũng được. Nhưng không, chỉ là sự im lặng, không nói không rằng. Hỏi thế nào nàng cũng chẳng thèm hé răng. Biết lỗi, hắn lẳng lặng tìm chỗ ngủ, nghĩ rằng, ngày mai sẽ tìm cách “đền bù” gì đó.

Qua ngày sau, lúc đi làm về, hắn mua tặng ngay cho vợ món quà đã hứa nhưng bấy lâu do lu bu quá nên quên béng. Cử chỉ này đáng khen quá lắm. Sẽ là cái cớ ngon lành để xin lỗi vợ thêm lần nữa. Một khi biết lỗi, người đàn ông nào cũng thường nghĩ rằng, nếu khôn khéo có “cử chỉ đẹp” ắt cô nàng sẽ “hạ hỏa”. Mọi việc sẽ trở lại vui vẻ, chan hòa “tình thương mến thương” như trước.

Nào ngờ, không chỉ chẳng thèm đoái hoài đến món quà mà người vợ còn câm như thóc. Chẳng mở miệng, dù một câu ngọt nhạt, thậm chí nhiều câu chì chiết cũng cam lòng. Thế mà nàng vẫn im lặng. Có thể nói, trong các cuộc “chiến tranh lạnh”, sự im ỉm ấy mới đích thị “vũ khí” đáng sợ nhất. Bởi lẽ, suốt một ngày làm việc ở cơ quan, ai cũng có nhu cầu trở về nhà được trò chuyện, tâm tình cùng vợ con. Ối dào, nhiều vấn đề cần trao đổi; hoặc chỉ cần nghe giọng nói của nhau đã thấy tin cậy, ấm áp. Vậy mà, cô nàng vẫn cứ “quăng cục lơ”. Thử hỏi, không khí trong nhà nặng nề đến cỡ nào?

Cuối cùng, chịu hết xiết, hắn ta liều “nắn gân” bằng câu nói “chốt hạ” chắc như đinh đóng cột: “Em cứ ngặm tăm, anh chịu hết xiết rồi. Nếu cứ sắt đá như thế này anh ra khách sạn ngủ cho em vui lòng nhá?”. Câu nói ấy chỉ có tính cách dọa dẫm, thăm dò thái độ của “một nữa” mà thôi. Kể đến đó, bạn tôi hỏi: “Bồ tèo có biết bà xã mình trả lời sao không?”. Tôi trả lời: “Ồ, cô nàng xuống nước một phép chứ gì? Tớ biết, một khi phụ nữ đang làm căng, mình cứ làm căng hơn thì mọi việc sẽ đâu vào đó, sẽ “lập lại trật tự” thôi”. Hắn cười khì khì: “Cậu “nai” lắm. Trật lấc. Vợ mình bảo, có giỏi thì qua nhà người yêu cũ, chứ ra khách sạn làm gì cho tốn kém?”.

Theo tôi, đây là một trong những câu nói “dại dột” nhất, dù nói cho bõ ghét, cho đã nư nhưng không ngờ, nó chính như “giọt nước tràn ly”. Bạn tôi lâu nay đã cắt đứt quan hệ bồ bịch, mèo mỡ, hết dám léng phéng nhưng rồi với câu nói ấy, khác gì sự “bật đèn xanh”, thách thức?

Có nhiều người, dù họ không hề có chuyện đó, nhưng một khi bị vợ nghi nghi ngờ ngờ, đoán già đoán non rồi “chụp mũ” thì họ cáu lắm. Họ cáu đến nỗi: “Ừ, không có thì làm cho có. Dù gì cũng đã bị mang tiếng rồi”. Như vậy, vấn đề đang nhỏ như cái móng tay, dù đang trên đà “thắng thế” nhưng nếu người phụ nữ xử sự không khôn khéo ắt mọi việc sẽ rối bung lên, biết đâu sẽ trở thành “thất thế”.

Thì đó, còn có thêm chuyện mới xẩy ra trong nhóm bạn của tôi, ai cũng phì cười. Rằng, anh chàng nọ có lần chở cô nọ đi phố, tình cờ cô vợ phát hiện. Tận mắt nhìn thấy cảnh trêu ngươi này, lúc quay về nhà, nàng gặng hỏi, hắn ta vẫn nói thật là cô ấy cùng cơ quan, nhờ chở ra ngân hàng nhân tiện đường. Chẳng lẽ đồng nghiệp lại từ chối chuyện cỏn con ấy? Nghe rất có lý. Nhưng cô vơ vẫn không tin, vẫn “tào tháo” dò hỏi, truy xét luôn tù tì qua nhiều ngày sau. Hễ đi làm thì thôi, trở về nhà gặp mặt nhau là “bổn cũ soạn lại”. Thật là “oan ông địa”. Điên cả đầu. Vậy mà cô nàng vẫn cứ chì chiết, bóng gió xa gần, cằn nhằng cẳng nhẳng như “tua” lại cuộn băng cũ đã nghe đến nhão nhẹt.

Cuối cùng, mọi việc thế nào? Hắn ta “đánh bài chuồn” bằng cách lấy cớ suy sụp sức khỏe để nhập viện cho khỏe cái thân. Này, lúc này, cơm bưng nước rót, hầu hạ cho ông chồng mỗi ngày trong bệnh viện là ai thế nhỉ?

Vậy đó, nhiều phụ nữ cho rằng, một khi mình đã nhất định “kiên định lập trường”, không chịu hạ hỏa thì lần sau người chồng sẽ tởn tới già, đố dám tái phạm. Theo tôi, biện pháp đó… trậc lấc. Tâm lý của đàn ông nói chung, cái gì nếu “vừa vừa phải phải” thì còn chịu đựng, nhún mình, cam chịu cho qua cơn gió sóng vì đã biết lỗi. Nhưng nếu cứ làm căng quá ắt họ cũng đổ liều: “Ừ, ra sao thì ra”.

Tính cách này nào phải của riêng đàn ông, phụ nữ cũng vậy thôi. Như vậy, người vợ/chồng không đạt được mục đích ban đầu mà còn bị “ép-phê ngược” là cái chắc.

L.M.Q

(nguồn: TGPN 7.8.2017)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson