THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút LÊ MINH QUỐC: KHÔNG KHÓ ĐỂ MÁI ẤM GIA ĐÌNH ĐƯỢC VUI

LÊ MINH QUỐC: KHÔNG KHÓ ĐỂ MÁI ẤM GIA ĐÌNH ĐƯỢC VUI


khog-kho-de-mai-am-ai-dinh-duoc-vui

 

Nhiều người có quan niệm, hễ trong nhà gặp bất kỳ trục trặc, cần chỉnh sửa gì, cứ việc gọi thợ đến là xong. Xã hội đã phân công mỗi người mỗi việc. Vậy, hà gì mình phải “ra tay”? Mà đã làm chắc gì tốt/đẹp bằng thợ, chi bằng bỏ ra ít tiền có phải tốt hơn không? Trong khi đó, mình cứ theo sở trường vốn có, chẳng việc gì phải lăn tăn “đá giò lái” qua lãnh vực không thuộc chuyên môn?

Nghĩ như thế, chẳng có gì sai cả.

Tuy nhiên, có những việc trong nhà, nếu tự tay mình làm vẫn ung ý hơn. Và cũng là dịp chứng minh cho con cái, vợ/chồng thấy mình cũng giỏi giang, có thể góp phần tiết kiệm ngân quỹ gia đình khối tiền ấy chứ! Lại  được khen khéo tay. Lời khen ấy, cũng là một chất men khiến đời sống gia đình thêm thú vị, nồng nàn hơn.

Mà được làm chồng/vợ với một người khéo léo tay chân, ai lại không thích? Đâu phải bất kỳ việc gì, hễ đụng tới cũng phải í ới kêu thợ? Mà có phải muốn là được đâu. Có lúc phải chờ đợi chán chê, hẹn tới hẹn lui, rồi lúc xong việc bị thợ “chém một nhát” thủng túi tiền mà mắt nẩy đom đóm! Vì thế, khi gặp chuyện, sẵn người trong nhà vẫn hơn.  

Có nhiều nhiều người đàn ông khéo tay lắm, không làm thì thôi, chứ đã “ra tay” là vợ con mê tít. Không mê sao được. Này, cái bức tường ngay từ cổng bước vào nhà, lâu nay rêu bám thấy mà ghê, sơn tróc loang lỗ, vì thế người vợ đã có ý định cuối tuần thong thả, gọi thợ quét sơn lại cho sạch.

Nào ngờ, vào một ngày chủ nhật đẹp trời, thay vì phóng xe tếch theo lũ bạn cà phê cà pháo, người chồng cởi trần “vung tay múa chân”. “Ối dào, mình cũng giỏi nhẩy? Thế mà lâu nay, mình “giấu nghề” kỹ quá ta. Này, quay lại em thơm một cái nào!”. Chị A hào hứng khen chồng rõ to.

Nghểnh chân nhìn qua hàng rào nhà hàng xóm, nhìn thấy hình ảnh tình tứ ấy, tự dưng tôi cũng vui lây.

Có điều, rõ ràng ràng, tôi thấy chồng chị A sơn cái tường đó màu đỏ. Chói mắt lắm. Thế nhưng dăm ngày sau, sang chơi, lại thấy nó biến thành màu vàng chanh cực đẹp. “Ông xã tôi “mù màu” anh à. Quanh năm thời tiết nóng bức mà còn chọn “màu nóng” thì coi sao được?”, chị A tủm tỉm cười, kề tai tôi nói khẽ. Tôi ngạc nhiên: “Sao hôm trước chị khen lắm mà?”. Chị cười khà khà:  “À, phải “đắc nhân tâm”. Khi thấy chồng biết lo việc nhà, sao lại tiếc lời khen?”. Tôi gật gù đồng ý nhưng vẫn thắc mắc: “Sơn lại bức tường này vừa tốn tiền công cạo đi màu sơn cũ, vừa tốn tiền mua sơn mới kia mà?”. Chị vẫn vui vẽ: “không sao cả, miễn cả vợ lẫn chồng cùng vui là được”.

Chị A nói đúng lắm. Thế nhưng, lại có trường hợp lúc “nửa này” muốn thể hiện, “nửa kia” lại cản bằng cách nói những câu “xóc hông”, vậy là tự ái nổi lên đùng đùng. Anh B bạn tôi kể lúc máy vi tính của vợ “có vấn đề”, là dân tin học nên anh “bắt bệnh” ngay, khổ nỗi “bụt nhà không thiêng”. Nhìn thợ sửa vụng về, lúng ta lúng túng khiến anh hậm hà hậm hực bởi bị vợ “cho ra rìa”. Cách xử sự của vợ anh B tất nhiên không khôn khéo.

Tuy nhiên, không muốn “một nửa” làm việc gì đó, đôi lúc cũng có cái đúng/cái lý - tùy trường hợp cụ thể. Tôi có quen anh bạn nhà văn cực kỳ “tốt số”, mọi việc trong nhà đều do một tay vợ thu vén, anh không phải ghé mắt đến. Lần nọ, cô con gái trêu: “Con thấy người đàn ông nào trong tiểu thuyết của bố, ai nấy cũng đều tài ba, việc gì cũng làm được, bố chẳng bằng một chút tẹo nào nhân vật của mình”. Nghe câu nói “trêu ngươi” ấy, anh bảo: “Hãy đợi đấy”.

Rồi ngày kia, sau cơn mưa tầm tả mấy hôm liền, nhà anh bị dột. Thế là dịp thể hiện sự khéo tay đã đến. Nào ngờ, anh vừa lịch kịch với đồ nghề,  vợ anh đã nguýt dài: “Thôi đi anh. Nghề của anh là nghề viết văn, chứ đâu có phải nghề thợ nề, chống thấm. Kêu thợ có phải nhanh mà hiệu quả hơn không?”. Không, anh cương quyết không, vì muốn qua đó “lấy uy”, chứng minh cho con gái thấy mình không thua kém gì ai.

Vừa bắt thang, vừa huýt sáo rộn ràng rất đỗi hào hứng, anh vừa leo lên mái nhà. Đứng phía dưới, cô con gái cũng vỗ tay reo lên cổ vũ: “Hoan hô bố! Bố năm-bờ-oanh”. Bỗng đâu, nghe “uỵch” một cái. Mãi đến cả tuần sau, anh vẫn còn nằm trên gường với cái chân bó bột!  Sau cú “quá hớp” đó, anh bạn tôi chỉ dám thể hiện sự khéo tay nho nhỏ, vặt vãnh linh tinh nhưng vẫn được con gái khen. Thế là anh lấy làm sung sướng lắm.

Còn bà xã tôi vốn là khán giả trung thành của phim truyền hình nhiều tập, một hôm nàng bảo: “Cuối tuần, em đãi cả nhà ăn món phở Bắc nhá. Anh nhớ phụ em một tay”. Bình thường, hễ cha con thích đổi món gì, nàng luôn “kỳ đà cản mũi”: “Ra ngoài quán ăn có phải ngon hơn không? Họ nấu nướng chuyên nghiệp, hợp khẩu vị, lại khỏi mất công dọn dẹp bát đũa, xoong nồi lỉnh kỉnh”.

Vậy tại cớ làm sao, hôm nay nàng lại cao hứng trổ tài nấu bếp? Nàng thỏ thẻ: “Món ăn ở nhà do tay mình nấu, dù chưa “hoàn chỉnh” như ngoài quán nhưng chồng con ăn sẽ thấy ngon miệng hơn gấp nhiều lần”. Tôi há hốc ngạc nhiên: “Ủa, câu nói của em sao nghe quen quen vậy ta?”. Nàng cười: “Nhân vật trong phim vừa tuyên bố đó. Chí lý quá phải không anh?”.

Thế là trong tuần đó, nàng chuẩn bị trước mọi vật liệu, rồi nấu món phở vào ngày cuối tuần. Vừa chế biến, vừa nêm nếm, nàng vừa nhắn tin, vừa điện thoại mời bạn bè đến nhà đúng giờ để thưởng thức. Sau mấy tiếng đồng hồ “vật lộn” trong bếp, mọi thứ cũng đâu vào đấy. Nhìn bát đũa gọn gàng, rau xanh mát mắt, tươm tất, tôi cũng vui và thầm khen vợ khéo tay.

Vâng, nàng rất khéo tay. Có điều sau bữa ăn hôm ấy, vợ chồng tôi phải đem phở sang… tặng hàng xóm, nhờ họ “thanh lý” giúp. Bởi “con mắt to hơn cái bụng”, chỉ chừng chục người ăn nhưng nàng chuẩn bị vật liệu ngang cỡ một quán ăn! Dù sao, bù lại, chúng tôi có được buổi họp mặt ngẫu hứng cùng bạn bè. Vui ra phết.

Nghĩ cho cùng, có những việc dù biết tỏng “nửa kia” chẳng hề khéo tay, am hiểu nhưng ta cũng đừng cản, đừng bàn lui, cứ để họ thỏa mãn sở thích. Ít ra, đó cũng là lúc họ bày tỏ trách nhiệm, thiện chí đối với mái ấm. Những công việc vặt vãnh ấy, đôi khi lại gắn kết tình chồng nghĩa vợ nhiều hơn.

L.M.Q

(nguồn:Báo Khoa học phổ thông - chuyên đề Sức khỏe số cuối tuần - số 481 ngày 22.7.2017)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson