VĂN XUÔI Truyện ngắn TÚ HỢI: Sự tích ra đời của câu: “Miệng quan trôn trẻ”

TÚ HỢI: Sự tích ra đời của câu: “Miệng quan trôn trẻ”

 

sutich-ra-doi-cua-cau

 

 

Cùng một chủ đề:

 

Tội gì phải nai lưng làm "đày tớ

Dân tình tệ bạc quá đi mất

Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!

ĐỘNG CƠ LÀ ĐỘNG CƠ GÌ?

LỜI DẠY CỦA CỤ BÁ KIẾN

Diễn văn trứ danh của ngài Nghị Hách

Ông trời của làng Vũ Đại

"NGHỆ THUẬT" NÓI

"Nghệ thuật" chuẩn bị" vào đời

Thêm một tiết lộ động trời về XUÂN TÓC ĐỎ

Chí Phèo tân truyện

Luật... mọc sừng

"Độc chiêu" của Xuân Tóc Đỏ

Phường chèo làng ta

Bí mật của Xuân Tóc Đỏ lần đầu tiên công bố

Bí kíp làm báo của Xuân Tóc Đỏ

Sự kinh ngạc của Thị Mịch khi lên Kẻ Chợ

Cụ Bá Kiến và Năm Sài Gòn "bàn giao công nghệ"

Chúa Chổm và ông già Noel

Thúc Sinh - Đệ nhất cao thủ võ lâm.... sợ vợ

Dân đen sướng lắm chứ

"BÍ KÍP" QUAN TRỌNG NHẤT

Bí kíp thành công trong mọi cuộc thi "chạy"

Cuội đời mới

Nỗi lòng cụ Ngáo

"KHÔNG SAO" -  NGHĨA LÝ RA LÀM SAO?

Tội trạng của con kiến

Sự linh nghiệm của một quẻ bói

KHÓ LẮM, KHÓ LẮM CƠ

KINH NGHIỆM NÓI DÓC

Sự đời, đơn giản vậy thôi

THẾ MIỆNG NHÀ MÀY CÓ GÌ?

 Vì sao Don Juan ngủm củ tỏi?

 


Ngày xửa, ngày ngay xưa, làng ta có vị quan đạo cao đức trọng, mỹ danh là Bẹo. Mỗi rạng sáng, quan Bẹo đã ngồi chễm chê ở phủ đường. Đã làm làng việc nước ắt phải siêng năng, chí công vô tư và nhất là không ngủ nướng. Đáng nể thay. Đáng học tập thay. Vì lẽ đó, mỗi lời quan thốt ra chẳng khác gì đinh đóng cột. Chuẩn không cần chỉnh.

Tóm lại, về đức độ của quan Bẹo không gì phải bàn cãi lôi thôi. Nhờ ơn mưa móc của thành hoàng phù hộ nên làng ta mới được cai trị bởi vị “quan chi phụ mẫu”, xứng đáng là cha mẹ của dân.

Sáng hôm ấy, đang chăm chú xem lại các hồ sơ của những án đã xử, những công trình đang ký kết, bỗng đâu thị Béo vác xác đến. Thị còn bồng trên tay chú nhóc đang khóc oe oe. Nghe tiếng động, quan ngước mắt lên nhìn rồi thốt ra câu kinh ngạc: “Ơ hay, sao lại thế này? Quan trên trông xuống, người ta trông vào, biết chửa? Vỡ chuyện, cái mặt này biết cất vào đâu? Lui ngay”.

Thị Béo điếc chăng? Vì sau câu nói nghiêm trọng ấy, thị vẫn sà vào lòng quan như đang tình tự ở chốn khuê phòng. Quan Bẹo mặt xanh như đít nhái.

Không cần phải diễn tả dài dòng, rườm lời, phải nói ngay rằng, sau khi tìm mọi cách dỗ ngon dỗ ngọt cho thị Béo bồng con rời khỏi phủ đường, quan Bẹo bèn nhắn tin qua smartphone: “S.O.S đến gấp”. Vâng, chỉ 5 phút 5 giây, thằng Xuân Tóc Đỏ đã có mặt ngay tắp lự. Hai thầy trò bàn tán nhỏ to những gì?

Chuyện này, Vũ Đại sử ký toàn thư không có ghi chép. Đời sau tha hồ khảo cứu, tranh luận, bàn cãi để tìm cho ra sự thật. Vì rằng, từ ngày đó mãi mãi về sau, từ đầu làng đến cuối xóm, ai ai cũng nghĩ rằng thị Béo chưa hề một lần khai hoa nở nhụy, chưa hề vào bệnh viện phụ sản bao giờ, vẫn trinh tiết sáng ngời danh phận. Do đâu?
 

Sau này, nhờ phát hiện ra quyển tự truyện Chuyện đời tôi của quan Béo, thiên hạ mới rõ những lời thậm thụt của thầy trò nhà quan như sau:

“Ta vừa dứt lời, thằng Xuân gãi nách sồn sột mà rằng: “Chuyện như cái móng tay mà quan đã hoắng lên rồi. Dễ ẹt, cứ việc ký ngay cái công văn thu hồi cái quyền đẻ của thị Bẹo là xong”. Ta ngạc nhiên: “Ô hay, thị đã đẻ. Chính ta đã ký quyết định xác nhận rồi kia mà?”. Thằng Xuân ngoác mồm: “Chẳng sao. Cứ đổ lỗi lên đầu thằng đánh máy. Bất quá cũng như nước bọt đã nhổ ra khỏi mồm, nay, quan liếm lại thôi. Dù nhục, nhưng chiêu này vẫn nhanh, gọn, lẹ nhất”.

Từ lời khuyên chí lý này, không chỉ quan Béo một lòng một dạ thực hiện mà ngài còn phổ biến rộng rãi cho các đồng nghiệp. Trăm dâu đổ đầu tằm. Trăm sai sót cứ đổ lên đầu thằng đánh máy. Rồi cứ theo chiêu đó mà làm.

Với những quyết định thay đổi xoành xoạch này, bàn dân thiên hạ cáu tiết lắm nhưng làm gì được nhau? Không làm gì được nhau, họ chán ngán quá thể nên bèn tặng luôn cho các quan cái câu: “Miệng quan trôn trẻ”. Mà trôn trẻ thì nó bĩnh ra vô tội vạ, chẳng ai có thể lường trước cả.

Sự tích ra đời của câu thành ngữ trên, chỉ là vậy. Đến đây, chấm dứt được rồi chăng?

Chưa đâu, vì cuối quyển tự truyện, quan Béo còn truyền lại con cháu trong dòng tộc một câu danh ngôn sáng ngời: “Quan nhất ngôn, ấy là quan dại; quan nói lại, đích thị quan khôn”. Nghe đâu, do mối quan hệ đã từng mèo mả gà đồng cùng nhau nhưng vẫn bị quan ký quyết định thu hồi quyền được đẻ, thị Béo sau khi đọc xong tự truyện của quan bèn cả cười: “Quan làng ta khôn lắm. Hễ gặp sự cố là ký cái rẹt quyết định này thu hồi quyết định trước, ngài ký ngay. Ký liền tay. Đúng là khôn liền liền. Đáng kính phục thay”.

T.H

(nguồn: Báo Tuổi Trẻ Cười ngày 15.6.2017)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson