THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: CỔ TÍCH THỜI COVID-19

LÊ MINH QUỐC: CỔ TÍCH THỜI COVID-19

imagesCOVID_19COVID

 

LÊ MINH QUỐC


CỔ TÍCH THỜI COVID-19


mỗi ngày thói quen lướt Facebook

va chạm nhiều âm thanh

rộn ràng lời nói

rổn rảng tiếng gọi

rổng rểnh đối thoại

những sắc màu sáng tối

có mùi ngọt ngào

có vị thương đau

chồng chéo đan xen lẫn lộn vào nhau

anh thấy gì ở đó?

anh đã thấy có mơ hồ ngọn cỏ

đang từng ngày mầm nhú lên xanh

lòng yêu thương rất đỗi chân thành

lá lành đùm lá rách

lá rách đùm lá nát

tấm lòng ấy, không gõ mõ khua chiêng

không kể công huyên thuyên

không lộng ngôn khoác lác

không đánh bóng tuổi tên du dương dào dạt

chỉ âm thầm như thể thương thân

thương người bằng tấm lòng nhân

tụy tụy đến nơi cần nhường cơm xẻ áo

bầu ơi thương lấy bí cùng

họ bỏ lại sau lưng

những chăn êm nệm ấm

những hoa thắm

những hoan hô ồn ào như sấm

những “like”, những “thả tim”, những “comment”

những tuyên dương dặm thêm muối mắm

họ lặng im

lặng lẽ

lặng thầm

theo mách bảo trái tim

hơn 4.000 năm trước

đã người trong một nước

đã nghĩa tình “đồng bào”

đã cùng chung một bọc

đã chung lưng đấu cật

đã tay cầm tay

mắt nhìn vào mắt

dắt dìu nhau đi qua hoạn nạn

anh đã thấy những tấm lòng trong sáng

từ bè bạn thân quen

từ xa lạ người dưng

thấy người đau giống mình đau

họ không đi lên non cao

họ lui về vực thẳm

họ mở mắt cho anh cảm nhận nắng xuân

vẫn còn đó dẫu tháng ngày u ám

anh đã thấy và anh đã tin

cằn khô ư?

chẳng phải đâu đã mọc lên hoa thắm

vô cảm ư?

chẳng phải đâu hạt giống nhân từ

đã gieo xuống sẽ mọc lên nhân ái

anh đã thấy

đã xốn xang

đã bàng hoàng

đã ngưỡng mộ

đã biết ơn

đã nhủ lòng kính nể

vẫn còn đây những con người lặng lẽ

đi và đi trong tháng ngày bệnh hoạn tối tăm

âm thầm

nhẫn nại

ân cần

thắp lên ngọn lửa ấm

đường còn dài

dạy cho anh bài học tình người:

“một mai ai chớ bỏ ai

chỉ thêm nên gấm, sắc mài nên kim”

L.M.Q

(19.8.2021)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson