THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: VỀ QUÊ MÙA COVID-19

LÊ MINH QUỐC: VỀ QUÊ MÙA COVID-19

COVID_

 

LÊ MINH QUỐC

VỀ QUÊ MÙA COVID-19

ngủ bờ ngủ bụi

đường ta đi có đến tới chân trời?

giọt giọt mồ hôi

mặn đắng rơi

nuốt cầm hơi

đường về quê vẫn còn xa tít tắp

con ơi vòng tay ôm chặt

ba lên thác xuống ghềnh

vách núi chênh vênh

chân cứng đá mềm

không gì sợ hãi

vợ ơi vợ đừng quay ngoảnh lại

phía trước sau lưng dằng dặc dòng người

đời sống không gì vui

cứ mím môi

hàm răng nghiến lại

không gì sợ hãi

đường về quê hy vọng nhỏ nhoi

nắng cuối chân trời

vẫn còn đang lay lắt

xa tít tắp

xòe bàn tay vuốt mặt

mười ngón xương khô rát mặt

đói cho sạch

rách cho thơm

bần cùng không đạo tặc

nhẩm lấy câu kinh an ủi lòng mình

cỏ dại hoa hèn

không ngập xuống bùn đen

ta nhẫn nại như sen

mọi cách phải vượt lên

đi về quê

tìm hạt gạo

tìm ngọn rau

tìm ngọn cỏ

tìm khí trời để thở

che khuất âu lo sẻ chia hoảng sợ

dẫu đường xa vượt núi qua truông

ghìm lại nỗi buồn

không than thân trách phận

không oán giận

xòe hai bàn tay trắng

còn lại những gì?

ta vẫn còn tiếng thì thầm từ bi

từ tấm lòng trong sạch

lá rách đùm lá rách

giấy rách giữ lấy lề

dẫu đường xa trắc trở

dựa vào lưng ba

con ơi con đừng sợ

sau lưng con vẫn còn có mẹ

ba yên tâm đi tới chân trời

không nửa chừng bỏ cuộc

từ trời cao rơi xuống Tin Mừng

từ đất thẳm dậy lên lời Kinh Phật

vững tin thắt lại dây giày

kìm hơi thở hắt

lầm lũi

cúi mặt

đi đến ngày mai

hạt cơm lại ngon

nước mắm lại thơm

rau cỏ lại xanh mầm lá mới

ta vẫn đi dẫu không ai đợi

dẫu chẳng ai chờ

vẫn bình tâm đi đến giấc mơ

đi ra ngoài ngặt nghèo túng đói

chân cứng đá mềm

chân vững đá mòn

ơn trời còn nước còn non…

L.M.Q

(14g48 ngày 16.8.2021)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson