THƠ Thơ rời

LÊ MINH QUỐC: ĐIỆU MÚA LỚP CHỒI

zalodieu_mua_lop_choi

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: EM TỐT NGHIỆP LỚP CHỒI

 

348871743_185303047433168_1926547752832826092_n
Kết thúc năm học
Cả lớp rạng ngời
Chúng em hớn hở
Hát  hò vui chơi
Tốt nghiệp lớp Chồi
Sắp lên lớp Lá
Cùng vỗ tay reo
Sáng nay vui quá
Cô giáo thong thả
Dặn dò lớp em:
"Bé ngoan chăm học
Nhớ kỹ đừng quên"
Cả lớp reo lên:
"Dạ, em xin hứa
Luôn khỏe luôn ngoan
Chăm học hơn nữa"
Nắng mai rực rỡ
Rộn ràng Sơn Ca
Hôm nay tốt nghiệp
Niềm vui cả nhà...
24.5.2023
L.M.Q

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: VIẾT GÌ ĐI CHỨ?

tho_bao_ban_nghe_-_CopyR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: BÁU VẬT NGÀN ĐỜI

 

bai_vat_le_minh_quocR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: VÀO ĐỜI

 
 

LÊ MINH QUỐC: Viết bên tượng Nguyễn Hướng Dương

z4321868446161_62dc49386d1451e1e1c250f15d9c59d7

Nhà thơ Lê Minh Quốc đã xúc động sáng tác và đọc bài thơ Viết bên tượng Hướng Dương để ghi nhận những nghĩa cử cao đẹp của cô gái đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để mang ánh sáng tri thức đến người mù:

Những người mù đã được đọc sách
Từ sẻ chia độ lượng của âm thanh
Em đã đến đã đi và để lại
Một tấm lòng mãi mãi xuân xanh

Tượng Hướng Dương chạm lên từ ánh sáng
Của đôi mắt tối tăm không nhìn thấy cuộc đời
Nhưng thấu cảm niềm yêu thương đằm thắm
Vẫn có em hiện diện cõi con người

Vẫn có em đồng hành trong đời sống
Chân trời mở ra trong đôi mắt mù lòa
Hoa Hướng Hương - em Hướng Dương còn đó
Đời còn vui rôm rã tiếng hoan ca...

L.M.Q


(nguồn: 

https://1thegioi.vn/nha-tho-le-minh-quoc-viet-ben-tuong-nguyen-huong-duong-197530.html

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: TẠ ƠN ĐỜI

img118_ta_on_doi
Có những lúc đắm chìm trong cảm giác
Bốn  mùa đi qua gió tắt thở mỏi mòn
Bỗng một ngày bừng lên ánh sáng:
“Từng ngày ba mẹ thở theo con”
Từ cằn khô lại biêng biếc chồi non
Từ lục thập một bông hoa nhú lên rồi đấy
Từ trong tôi bát ngát tiếng cười giòn
Từ tắt nghẽn rạo rực dòng suối chảy
Sắp xếp trang đời, tôi bình tâm ngồi lại
Tiễn đưa nhau tình ái đã xa xăm
Quay về với dung dăng dung dẻ
Vuốt ve con êm ấm chỗ tôi nằm
Tháng ngày qua vượt suối dẫu gập ghềnh
Lòng dặn lòng con mình còn bé bỏng
Dỗ dành nhau từng bước dắt dìu nhau
Dẫu vụng dại đầu đời còn lóng ngóng
Bỏ mộng mị buốt đêm dài thức trắng
Bỏ sau lưng sợi tóc đã phai màu
Tôi đã hồng hào, đã ban mai sắc nắng
Tạ ơn đời, đã lửa ấm cho nhau
L.M.Q
(nguồn: Đặc san 30.4.2024 của Báo SGGP)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: SỐNG ĐẸP

 

342547646_190162423869927_1324207998490894190_n

Vẻ đẹp không chỉ trên gương mặt

Ở bên ngoài hào nhoáng phấn son

Những hàng hiệu những khoe khoang huyếnh hoáng

Còn nhìn ra từ sâu thẳm tâm hồn


Tâm hồn đẹp - những con người sống đẹp

Như nắng như mưa như một lẽ thường tình:

Lòng trắc ẩn với phận đời khốn khó

Đưa bàn tay khi ai đó cần mình


Một bàn tay, triệu bàn tay thiện nguyện

Góp cho đời thêm muôn sắc thắm tươi

Bông hoa đẹp tỏa trầm hương lặng lẽ

Khiến giọt lệ rơi được thắp sáng nụ cười


Trong đêm đen dẫu mịt mù giông tố

Vẫn còn đây "bàn tay ấm" lặng thầm

Vẫn còn đó "trái tim yêu" sống đẹp

Vạn cuộc đời được san sẻ tình thân


Rất cao thượng những tấm lòng hào hiệp

Ai khổ đau, họ an ủi đồng hành

Sống là cho tự nhiên niềm vui sống

Góp cho đời tươi lại những mùa xanh...

L.M.Q

(20.4.2023)

(nguồn: Báo Thanh Niên ngày 24.4.2023)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: KÍNH TẶNG CỤ NGUYỄN ĐÌNH TƯ - SAU KHI ĐỌC "DẶM DÀI LỊCH SỬ"

342025766_764130942034090_3500533908273794197_n_-_Copy
 
 

LÊ MINH QUỐC: CHIỀU CUỐI NĂM

phoca_thumb_l_anh_1

Tôi là người quét rác chiều cuối năm

Ngoài thềm hoang mang lá rụng

Bóng mây trời ru tiếng chim ngân

Rơi mệt mỏi dưới chân tôi đứng


Tôi quét giọt rượu tràn qua ly ướt sũng

Từng chữ yêu em nhòe nhoẹt còn đâu

Ngày sắp hết -tờ lịch màu cỏ úa

Gió thổi bay kỷ niệm rớt trên đầu


Tôi quét hoàng hôn quyến rũ bức tranh nâu

Nét Nguyễn Trung vẽ bìa tập thơ cũ

Nhớ và quên trong ký ức mốc meo

Vô tăm tích một trò chơi ngôn ngữ


Tôi quét hết từng dòng, từng chữ

Giả dối tầm thường trong một thói quen

Sự bất tài đồng hành cùng bất lực

Tội nghiệp tôi đối diện với đêm đen


Cuối năm còn quét lá trước nhà em

Tôi để lại bài thơ phiền muộn

Và ngày mai em sẽ nhặt lên

Tưởng tượng lá trên cành rơi rụng xuống


Tưởng tượng ngày xưa tôi về trong gió cuốn

Bóng nắng vàng vọt chạy lên trời

Tôi quét hết những lời em hứa hẹn

Mộng ban đầu chót lưỡi với đầu môi

L.M.Q

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 7 trong tổng số 35

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com