Đỗ Ngọc Hanh: CHUYỆN VỀ BA NGƯỜI LÍNH VIẾT VĂN...

"Cám ơn đồng đội chiến trường K Đỗ Ngọc Hanh đã gửi tặng dăm ký cà phê ngon. Cà phê nhà bạn tự trồng và xay, uống chơi, chất lượng cực kỳ ngon. Nhân đây, post lại bài viết của bạn về Tuan Doan (nhà văn Đoàn Tuấn), Nguyễn Tuấn (tác giả tập sách Cỏ cháy vùng biên) và Q thời còn ở K. Hình minh họa là vườn cà phê nhà bạn".

cay_ca_phe

 

"Ở tiểu đoàn 8 trung đoàn 29 sư đoàn 307, Mặt trận 479 (Chiến trường Campuchia) có một chuyện rất thú vị khi có đến ba người lính viết văn, mà tên tuổi của họ khá nổi tiếng trong trang CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI TÂY NAM VÀ GIẢI PHÓNG CPC, trên văn đàn cũng như trên mạng xã hội hiện nay.

Người đầu tiên phải nói đến chính là Đoàn Tuấn, tác giả của hồi kí MÙA CHINH CHIẾN ẤY được bạn đọc đón nhận nhiệt tình, đặc biệt với những người lính chiến trường k, vì cuốn sách ấy chính là cuộc sống của họ nơi chiến trường Campuchia khốc liệt, họ như thấy chuyện của chính mình, gặp lại mình một thời tuổi trẻ không thể nào quên. Những người lính tuổi vừa 18, 20 chưa từng nếm trải sự đời, vừa rời ghế nhà trường, chưa biết chiến tranh là gì đã phải dấn thân vào cuộc chiến tàn khốc:

"...Những người trai chưa nếm trải sự đời

Đã nếm đủ mùi đạn bom chết chóc.

Ôm bạn mà nước mắt khô không khóc,

Nước mắt nào vơi bớt nỗi chia phôi!..."

(Khúc tráng ca người lính tình nguyện-Đỗ Ngọc Hanh)

Giữa rừng già CPC, rừng thiêng nước độc, những con đường mòn dày đặc mìn đich. Khó khăn, gian khổ, chết chóc hiện hữu từng giờ, thế mà họ vẫn có thể cầm bút ghi lại một quãng đời tuổi trẻ đầy dữ dội đến nỗi khi hoàn thành nghĩa vụ trở về với đất mẹ, đứng giữa cửa khẩu, không ai bảo ai, đều đứng vái lạy đất nước CPC cho lòng nhẹ nhõm hơn. Mới thấy cuộc chiến mà họ đã trải qua tàn khốc đến mức nào.

Chính những năm tháng gian khổ nhưng thật đẹp và đáng sống nhất ấy đã thôi thúc các anh phải ghi lại những hồi kí để lịch sử không bị lãng quên. Những trang viết đầy máu lửa, sinh động với ngòi bút tài hoa của Đoàn Tuấn, chính là lý do hàng triệu độc giả yêu thích, không chỉ là những người lính đi qua chiến tranh mà còn có sức hấp dẫn với cả giới trẻ, những người không biết đến chiến tranh là gì.

Nói về Đoàn Tuấn, có một chuyện không thể không nhắc đến. Khi hai người bạn cùng trung đoàn và cùng là đồng hương Hà Nội là Dương Công Hạm và Đoàn Văn Điệp được xuất ngũ để trở về trường đại học viết tiếp ước mơ còn đang dang dở của mình. Tưởng rằng một tương lai tươi sáng tốt đẹp đang chờ đợi họ nhưng thật không ngờ, chuyến xe định mệnh ấy đã bị dính mìn của bọn Pốt, một quả mìn tăng, một tiếng nổ khủng khiếp hất tung chiếc xe và tất cả mọi người lên trời... Và tất cả đã tan thành mây khói, kế cả thân xác họ cũng không được nguyên vẹn. Họ sắp được về trong vòng tay mẹ, về với Tổ quốc Việt Nam thanh bình, sắp được ngồi trên giảng đường đại học để thực hiện ước mơ cháy bỏng của mình. Nhưng chỉ một tiếng nổ đầy oan nghiệt kia, tất cả đều tan tành như bọt xà phòng. Thử hỏi trong muôn vàn cách chết, có cái chết nào cay nghiệt, oan ức, đau đớn đến tột cùng như vậy không?

Những trang bản thảo mà Đoàn Tuấn gửi bạn mình mang về nước chưa kịp đến nơi Tòa soạn, đã bị xé tung thành trăm mảnh, bay lả tả, rồi bị vùi lấp trong đất đá Camphuchia, một hình ảnh như xoáy vào tâm can mỗi chúng ta...

Một cây bút khác cũng là trai Hà Nội đầy tài hoa, chính là Nguyễn Tuấn, bạn cùng trường cấp 3 Trương Định Hà Nội với Đoàn Tuấn. Mới chỉ học xong lớp 9(hệ 10 năm), chàng trai Nguyễn Tuấn bước vào cuộc chiến một cách khá mơ hồ, chưa biết họ sẽ sống và chiến đấu ra sao ở một nơi hoàn toàn xa lạ ngoài Tổ quốc mình. Từ một chàng trai thư sinh tuổi vừa 18, mặt còn búng ra sữa, sau mấy năm lăn lộn với nhiệm vụ của người lính trinh sát, đạn bom gian khổ đã luyện cho mọi cảm xúc của các anh đã thành chai, đã thành bản lĩnh của người lính chiến.

Dù chưa qua một lớp đào tạo chuyên môn nào nhưng với khả năng thiên bẩm, cộng với vốn liếng ăm ắp những tư liệu chiến trường qua 5 năm làm người lính trinh sát, những trang viết của Nguyễn Tuấn thật sự có một sức hút mạnh mẽ với độc giả,. Có thể nói với ngòi bút ấy, chân dung của cuộc chiến được phơi bày một cách trần trụi, sống động nhất.

Với giọng đọc truyền cảm của chị Hải Yến, trong trang Win-win Việt Nam, những trang hồi kí KỂ CHUYỆN CHIẾN TRƯỜNG K của Nguyễn Tuấn thật là máu lửa không kém gì tiểu thuyết chiến tranh của nhà văn nổi tiếng Chu Lai trong kháng chiến chống Mỹ. Ngoài khả năng viết văn rất đỉnh, Nguyễn Tuấn còn vẽ tranh và điêu khắc như một họa sĩ thực thụ.

Người lính viết văn thư 3 của Tiểu đoàn 8 là một chàng trai quê hương Quảng Nam Đà Nẵng.

Nói như Đoàn Tuấn thì tuy được học ở hai nền giáo dục hoàn toàn khác nhau nhưng họ lại có những điểm tương đồng đến lạ kỳ.

Mê sách, họ có thể ngồi đọc cả ngày, đọc ở bất cứ đâu khi kiếm được một quyển sách mới.Đó chính là Lê Minh Quốc, một người bị hắc lào kinh niên, người đã từng bị thần chết hơn một lần giỡn mặt. Số là trong một lần đi truy quét, Quốc đã dính mìn, một quả mìn KP2 đã nhảy lên ngang gối, cái khoảnh khắc mong manh giữa sống và chết ấy, có lẽ cả đời anh không thể nào quên được. Biết là chết đấy nhưng không thể làm gì hơn vì nó xảy ra quá nhanh, trong một phần nghìn giây là mọi chuyện đã xong. Nhưng thật vô cùng hy hữu và may mắn cho anh, quả mìn không nổ, có lẽ số phận anh chưa thể dừng lại tại đây, để về sau chúng ta có một nhà thơ Lê Minh Quốc, nhà thơ của lính chiến trường k, rất được độc giả yêu thích.

Riêng Quốc còn có tài hùng biện, anh có thể phát biểu một cách say sưa, hùng hồn như một chính trị gia về các vấn đề thời sự, chính trị trong nước và quốc tế. Chính vì thế, cả lính tráng và các cán bộ chính trị từ cấp đơn vị đến trung đoàn, ai nấy đều phục tài văn chương, chữ nghĩa và tài ăn nói của anh:

"Thuở làm thơ yêu em

Cung đường mòn trăng khuyết

Đồi nghiêng nghiêng dốc hẹp,

Võng đung đưa lệch trời..."

(Thơ Lê Minh Quốc)

Khi người ta yêu nhau trong điều kiện đất nước không có chiến tranh, người ta hẹn hò nhau nơi công viên ghế đá, người ta dìu nhau đến những cung bậc kì diệu của tình yêu. Những người lính ở chiến trường, quanh năm chỉ thấy rừng già, từng ngày đối mặt với đạn bom, với những hiểm nguy ngày đêm rình rập., mấy năm không thấy bóng dáng một người con gái. Họ chỉ có thể yêu với những người tình trong mộng. Điều đó làm ta liên tưởng đến những người lính Tây Tiến năm xưa trong thơ Quang Dũng, cũng những chàng trai Hà Nội hào hoa phong nhã, đã dấn thân vào cuộc chiến nơi rừng hoang nước độc, và họ đã chiến đấu, hy sinh đầy bi tráng:

"Tây Tiến đoàn binh không mọc tóc

Quân xanh màu lá dữ oai hùm,

Mắt trừng gửi mộng qua biên giới

Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm..."

(Trích Tây tiến_ Quang Dũng)

Có thể nói trong một tiểu đoàn có đến 3 nhà văn đó thực sự là một điều hiếm có, mà nhất lại ở nơi chiến trường khắc nghiệt như chiến trường Campuchia. Chính nhờ những ngòi bút tài hoa đó mà chân dung của cuộc chiến ấy đã được phác họa một cách chân thực sống động nhất. Họ đã để lại những tác phẩm vô giá để lại cho thế hệ mai sau. Và lịch sử không bị lãng quên.

Xin ngàn lần cảm ơn và khâm phục một thế hệ người lính Quân đội Nhân Dân Việt Nam tuyệt vời!

Thật tự hào người lính Bác Hồ, chúc mừng Đoàn Tuấn, Nguyễn Tuấn, Lê Minh Quốc, Nguyễn Vũ Điền, Lê Hiếu, Lê Thái Thọ, Phạm Sĩ Sáu, Nguyễn Thành Nhân, Lâm Vũ Ngọc, Nguyễn Quốc Tuấn (Tuấn Tròn), Võ Văn Hà, Trần Phương,... và rất nhiều những người lính Tình nguyện Việt Nam chiến đấu rất dũng cảm và viết văn cũng rất cừ!...

Đỗ Ngọc Hanh 19/01/2022".

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com