THƠ Thơ rời

LÊ MINH QUỐC: Khoảnh khắc trong ngày

 

IMG_0720RR

 

lời mừng gọi từ trời cao sao bây giờ mới đến

những thân phận nhọc nhằn như con gián

từng ngày trôi qua nhiều ngã tư đường

cột đèn điện chỏng chơ

những câu thơ

hô to như khẩu hiệu

muốn buồn nôn

building mọc lên như núi như non

tôi tìm lấy tiếng cười

nhưng bất lực

tôi tìm một bàn tay vỗ về

chỉ gặp bóng trăng khuya

trên vũng lầy đô thị

tôi tìm tôi ngậm ngãi tìm trầm

chỉ gặp gương mặt đóng hộp

manequin trên sàn diễn ngoại tình

những hội nghị hội hè hội diễn thời trang

sàn catwalk đếch hóa trang

không mặt nạ

mặt người cũng xa lạ

buồn thiu

này em biết bao giờ trái đất hết buồn đau

thôi động đất thôi thiên tai thôi đánh bom tự sát

thôi lừa đảo thôi lầu xanh thôi bán trinh những hồng nhan tan nát

một kiếp người quạnh quẽ lặng lờ trôi

giá lương tiền cũng trôi

em tôi thôi trôi dạt tận chân trời

ú ớ u ơ muốn đổi đời bằng ái tình bất đồng ngôn ngữ

hãy trôi hãy trôi hãy trôi

sóng vỗ ngược lên trời

đầm đìa tiếng khóc

mỗi một ngày bàn chân tôi mệt nhọc

lặng lẽ bước qua kim ngắn kim dài

vòng đời như một chiếc đồng hồ

phải lên giây để bắt đầu sự sống

sự sống nào không bắt đầu trống rỗng

không kết thúc trống rỗng?

tôi xòe bàn tay vuốt lấy mặt mình

xương cọ vào xương máu đỏ da vàng

niềm vui đã mỏi mòn

sao phải sống ngày dài thăm thẳm quá

đêm dài đơn độc quá

tôi yêu đất nước tôi

câu ca dao đã lặn trên môi

đầy những máu

từng giọt máu mọc lên từng hạt gạo

dựng lũy xây thành

mỗi tấc đất cũng điệp trùng những máu

máu tượng hình đất đai biển đảo

bốn ngàn năm vất vã thăng trầm

tôi yêu em yêu đất nước nhọc nhằn

lời mừng gọi từ trời cao sao bây giờ mới đến?

 

L.M.Q

(16.III.2011)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Hoa tulip và sữa bò

 

DSCN17TRAN-q

Tranh sơn dầu của Lê Minh Quốc

 

tôi đang hình dung ra gương mặt thơ dại của em

chẳng thấy gì ngoài hoa tulip

hoa là em và em cũng là hoa

tôi yêu hoa đến chết

ước gì trần truồng nằm trên cỏ biếc

lăn ngoài vô tận của thời gian

hoặc hóa thành bông hoa nhỏ xíu

gió Netherlands thổi đến tận mây ngàn

tôi bay ra ngoài nhọc nhằn cơm áo

làm chàng chăn bò ngày tháng lang thang

tôi lang thang như con bò béo nẫn

trên cánh đồng cỏ tươi

mẹ đã nuôi con bằng sữa mẹ

nay sữa của con nuôi lại con người

những chân trời châu lục xa xôi

không kể da đen, da vàng, da trắng...

muôn màu da anh em

không cần chiến tranh, không cần chiến thắng

cùng nắm tay nhau đi đến lòng mình

mỗi bình minh

trên tay cầm cốc sữa

ta chạm vào nhau và chúc tụng hòa bình

em yêu dấu

anh nhớ về em là vạt nắng lung linh

sưởi ấm hoa tulip

hoa là em và em cũng là hoa

tôi yêu hoa đến chết...

 

L.M.Q

(2005)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Thơ bảy chữ

 

qnhRRR-2

 

“trời hỡi, làm sao cho khỏi đói

gió trăng có sẵn làm sao ăn?”

Hàn Mặc ái tình không có Tử

vâng ạ, thưa em, Sống vĩnh hằng…

 

đời sống nát nhầu như bóng mây

Rimbaud khắc khoải chốn lưu đày

còn tôi lững thững như là gió

con thuyền say gió Con thuyền say


tôi chẳng thèm say chỉ muốn quên

quên người chăn gối gọi là em

thịt da rờn rợn như Đường luật

đối xứng từ ngày xuyên thấu đêm

 

tôi lại quay về trong cõi mê

tháng giêng hoa cúc thắm vàng hoe

kìa em áo mỏng im lìm rượu

sá gì hờn dỗi lúc xàng xê

 

đêm ngủ không yên giấc chẳng lành

nhịp thơ tiền chiến gọi mùa xanh

sắc hương đỏ, trắng thơm như máu

tình ái bền lâu bởi lòng thành

 

tôi có lòng thành của bản năng

bởi nghe sóng vỗ dưới bàn chân

ngu dại là tôi không khéo léo

ma mị làm chi chuyện nói năng

 

“trời hỡi làm sao…” gió chiều qua

vẫn một người đi một mái nhà

Lửa thiêng vọng mãi lời kinh nguyện

ngao ngán là tôi tựa xác trà

 

ngao ngán tôi đang nhớ một người

đêm dài lục bát bóng lys tươi

tôi ơi tay gối bàn tay lạnh

quạnh vắng câu thơ nhạt tiếng cười…

 

L.M.Q

(20.2.2013)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Đường dài & Sợi tóc

 

Đường dài


Anh chị em xa cách

Chẳng chia sẻ được gì

Dăm ba lượt cưới vợ

Một đôi lần chia ly

 

Trên đường dài tôi đi

Biết chọn ai làm bạn?

Chỉ trang sách chung tình

Vẫn lung linh ánh sáng

 

Mỗi lúc chiều chạng vạng

Một tôi trong một nhà

Cầu mong người tri kỷ

Từ trang sách bước ra

 

Này nàng hồng lầu mộng

Nọ em vương thúy kiều

Đã hiện lên nhan sắc

Từ nước mắt trong veo

 

Tôi không có tình yêu

Như cây không hoa lá

Không có ai đồng hành

Trên đường đời xa lạ

 

Cầu mong khi vấp ngã

Cũng gượng đứng được lên

Một ngày sao dài quá

Bao giờ mới hết đêm?

 

(1996)

 

tranh-nguyen-danh-lam-ve-Quoc

Tranh sơn dầu nhà văn Nguyễn Danh Lam vẽ Lê Minh Quốc (2010)

 

Sợi tóc

 

Mưa đêm xuyên mái nhà

Từng âm thanh vót nhọn

Đâm nhào xuống hư không

Cũng làm tôi bận rộn

 

Lênh đênh trên danh vọng

Gã bù nhìn không tim

Trôi theo mưa lơ láo

Hình hài nổi hay chìm?

 

Làm sao tôi biết được

Tiếng động nào sẽ im

Mưa ném vào giữa mặt

Nhọn hoắt từng mũi kim

 

Trôi trong mưa vất vưỡng

Đi về đâu đến đâu?

Tôi quay nhìn bốn hướng

Chỉ thấy tóc trên đầu...

 

L.M.Q

(26.VII.1996)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Thơ

 

tho-quoc-tap-chitho-quoctap-chi

((nguồn: Tạp chí Thương mại Thủy sản số 160 tháng 4.2013)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Mất trí

 

tl-nhan-ai-thieu-nu-nguyen-trungRR

Tranh sơn dầu của họa sĩ Nguyễn Trung

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Ghi chú bên lề một trang sách

 

quocvequoc

Sơn dầu của Lê Minh Quốc

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Trời xanh thế sao mắt tôi rướm lệ?

Cheo5R

Tranh Chèo của họa sĩ Bùi Xuân Phái

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Khai bút 2013

 

leminhquoc-DANG-DUONG

Lê Minh Quốc qua cái nhìn của hoạ sĩ Đặng Dương

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Thơ trên bàn phím

 

tho-tren-ban-phim

(nguồn: báo Thanh Niên Xuân 2013)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 18 trong tổng số 21

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson