LÊ MINH QUỐC: Nhật ký 7.5.2013

 

Những ngày gần đây là những chuyện cứ liên quan đến mồ mả, cõi âm. Tháng trước về Đà Nẵng đám tang cậu ruột; lại vào chùa cùng nhà báo Lưu Đình Triều khi anh đưa hài cốt thân sinh là nhà báo Lưu Quý  Kỳ về Nghĩa trang Thành phố. Mới đây, ông anh Q lại ra Bắc vì một chuyện rất lạ: đất nghĩa trang của dòng tộc, người ta lại đem chôn lén! Thật hết biết. Mọi việc đã giải quyết xong, phải xây dãy hàng rào bao quanh lô đất này, dài 50 mét, cao 60 phân. Quái lạ, có những nghĩa trang, người sống làm nhà ở trên, lấn đất với người chết; lại người chết  thì người sống lại chôn họ vào phần đất người khác.

Ô hô!

Sáng nay, nhà văn Đoàn Thạch Biền lại mail tôi những hình ảnh về mộ của nhà thơ Vũ Hữu Định, chôn ở nghãi trang Gò Cà (Đà Nẵng). Trước đây, chúng tôi có đóng góp kinh phí chung thực hiện tập thơ anh (NXB Trẻ). Khi ca khúc phổ thơ anh được phổ biến, bỗng có bài báo cho rằng câu thơ: "Mai xa lắc trên đồn biên giới" là chống Cộng nên bị ách lại. Công chúng mất dịp nghe một ca khúc hay. Khi ấn hành tập thơ của anh, trước đó, chúng tôi đã sửa "Mai xa lắc trên đồi biên giới" - nhờ vậy mọi chuyện trót lọt.

 

di-anh-Vu-Huu-Dinh

Di ảnh nhà thơ Vũ Hữu Định

mo-vu-huu-dinh

Phần mộ nhà thơ Vũ Hữu Định

vuluu-dinh

Một bài thơ của Vũ Hữu Định được gia đình chọn khắc trên bia mộ của anh

Những tưởng khi anh chết đi mọi chuyện sẽ khác, không hề, nay xem lại bài thơ này được gia đình anh chọn khắc in trên bia mộ, đọc kỹ, tôi lại thấy sờ sờ ra chữ "đồi". Một nhà văn đàn anh nhận xét: Thương cho nhà thơ Vũ Hữu Định, dù anh đã về suối vàng thanh thản, nhẹ nhàng như lúc còn sống đã rong chơi bất tận, ấy mà thơ "chính ngữ" vẫn chưa về với "chính chủ". Tôi cũng nghĩ vậy.

Ôi. Cứ cái trò chữ nghĩa này, còn lâu công chúng mới có thể tiếp cận được dòng văn học nghệ thuật trước 1975 ở miền Nam. Khi Phương Nam đứng ra in Lê Xuyên, Dương Nghiễm Mậu... những muốn "gạn đục khơi trong" thì bị "nện" tơi tả. Lúc ấy, tôi có viết bài ghi nhận sự kiện này, sau phải viết tường trình linh tinh. Tôi biết, tác giả mở đầu cho loạt bài báo phê phán dữ dội sự việc đó là ai. Người này lấy tên nhân vật trong một truyện ngắn nổi tiếng của mình để ký tên bài báo đó. Mà thôi, nhắc lại làm gì. Sau sự việc đó, hầu như không ai còn nhắc đến chuyện "tiếp cận" lại dòng văn học trước 1975.

Chiều nay dự đám cưới con trai nhà báo Xuân Thái. Ăn đám cưới ở Sài Gòn là cực hình, vì cách tốt nhất là phải... ăn trước lúc vào đám cưới, nếu không, bị giờ cao su là đói meo. Cái này đã thành thông lệ rồi.

Sắp tới dự đám cưới của con gái nhà thơ Hữu Thỉnh - Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam hiện nay. Mấy câu thơ của anh đã được in trong thiệp cưới:

Gió không phải là roi mà quất núi phải mòn
Em không phải chiều mà nhuộm anh đến tím
Sóng chẳng đi đến đâu nếu không đưa em đến
Dù sóng đã làm anh
Nghiêng ngả
Vì em...

Lại nhớ, khi dự đám cưới con trai nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ, lúc tan tiệc mỗi người được tặng một tập thơ của thân sinh chú rể. Đám cưới con gái nhà báo Hàn Tấn Quang (Kiến thức ngày nay) là một chương trình văn nghệ đặc sắc, có từng tiết mục hẳn hòi. Đám cưới con của nhà thơ Cung Văn, sau phần khai mạc trên truyền hình mở luôn chương trình truyền hình trược đá bóng phục vụ quan khách. Ai nấy hào hứng và uống bia nhiều.

Vừa viết xong cái kịch bản truyện tranh thiếu nhi cho Đông A, viết về thiền sư Vạn Hạnh. Nhờ viết này mà đọc lại bài thơ của Ngài thật hay:

Thân như bóng chớp có rồi không

Cây cối xuân tươi, thu não nùng

Mặc cuộc thịnh suy đừng sợ hãi

Kìa kìa ngọn cỏ giọt sương đông

(Ngô Tất Tố dịch)

và nhất là câu Ngài dặn dò đệ tử: "Các ngươi muốn nương tựa vào đâu? Ta thì không nương tựa vào nơi có thể nương tựa; và cũng không nương tựa vào cái chỗ không thể nương tựa”.

Một ngày nữa rồi. Một ngày sắp lững thững đi qua. "Hãy nhớ lại lại đi, thời gian là con bạc tham lam, thắng mọi ván mà không thèm giao hảo". Câu thơ của Baudelaire?

 

L.M.Q

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


trinhduyson