THƠ Thơ rời

TÚ HỢI: Thơ trào phúng BAO GIỜ VẪN TUỒNG?

PDF.InEmail

baogiovan-tuong-1-R


“Thuở trời đất nổi cơn…” giáo dục

Con em mình diễm phúc xiết bao

Mặt búng ra sữa vêu vao

Vênh vênh “Chủ tịch”! Ối dào cực ngon


Cuối tháng 8 lon ton đến lớp

Mãi tháng sau mới “khớp ngựa ô”:

Khai trường có mít-cờ-rô

Trống chiêng, cờ xí lô nhô rợp trời


Diễn văn sự nghiệp “trồng người”

Lại tuôn dằng dặc lời lời gấm hoa:

Năm trước “Hai tốt” rồi a?

Năm nay… “Bốn tốt” mới là… tiến lên”


Ưu tiên nhất con em mẫu giáo

Được học thêm, phụ đạo nhiều môn

Kém gì Bảng nhãn Quý Đôn

Mỗi em là một thần đồng vẻ vang


Muốn đươc thế? Phải càng… cải cách

Nhiệm vụ này cấp bách lắm đây

Giáo khoa xành xoạch đổi thay

Cái chương trình học cũng quay tít mù


Tuyệt vời Bộ đèn cù đào tạo

“Trận đánh” này táo bạo “lớn” ghê

Hoan hô đổi mới tứ bề

Dư luận bình luận cũng mê mẫn đời


Đã nói ra thì lời phải giữ

Đừng chơi trò “phép thử” luân phiên

“Mây kia thăm thẳm tầng trên

Vì ai gây dựng cho nên nỗi này”?


Trò mếu máo hỏi thầy ảo não:

Mai sau này là cháo hay cơm?

Nhân tài? Hay chỉ à uôm?

Bao giờ tuồng mới vãn vở tuồng thầy ơi?!


TÚ HỢI

(nguồn: Báo Tuổi Trẻ Cười số 530 ngày 1.9.2015) 

CÙNG MỘT CHỦ ĐỀ

TÚ HỢI: Thơ trào phúng

 

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Thấu thị

PDF.InEmail

l-minh-qu-c-thi-tr--1-R

Đời ta có khi là giọt nước

Một hôm tưới mát cõi cằn khô

Đời ta muôn kiếp như ngọn gió

Một hôm thổi buốt cõi hư vô

Lê Minh Quốc

(23 g ngày 30.8.2015)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Mưa tình ái

PDF.InEmail

chum-tho-LMQ-bao-CA-29.8.2105

(Nguồn: Báo CA TP.HCM 29.8.2015)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC:TIẾNG LÒNG TÔI

PDF.InEmail

 

images760315_1RR(Ảnh:Internet)

Lao xao tiếng nói

Dặt dìu tiếng mây

Rộn rã tiếng ngày

Nôn nao tiếng gió

Có cả tiếng tôi

Chuyện trò với cỏ

Muôn năm ngàn thuở

Muôn kiếp vạn đời

Tiếng chồng tiếng vợ

Chẳng gì xẻ đôi

Tiếng của lòng tôi

Lẫn trong tiếng sóng

Nhọc nhằn đau đớn

Hoàng Sa - Hoàng Sa

Tiếng của mọi nhà

Âm vang hồn Việt

Tiếng đời xanh biếc

Hỏi, ngã, sắc, huyền…

Tiếng quê dìu dặt

Biếc hồng cánh sen

Tiếng nói quê hương

Ruột rà tiếng đất

Bàn tay nắm chặt

Vọng tiếng Tổ Tiên

Giọt máu thiêng liêng

Không bao giờ mất

Hoàng Sa - Việt Nam

Tiếng lòng Thống Nhất


L.M.Q

(5.2015)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC:THƠ VIẾT Ở SÂN BAY PHÚ BÀI & NHỚ ÔNG TÔ HIẾN THÀNH

PDF.InEmail

LÊ MINH QUỐC


THƠ VIẾT Ở SÂN BAY PHÚ BÀI


Sân bay Huế

Một mình tôi lóng ngóng nắng mai lên

Sương trong veo môi cười tà áo trắng

Cầu Tràng Tiền những cánh diều ngủ quên

Đường phố từng bước quen

Tôi soi mặt xuống sông Hương

Thấy gương mặt rẻ măng mười sáu tuổi

Những hồ Tĩnh Tâm, đồi Thiên An, tiếng chuông chùa Từ Đàm trong trẻo

Những người đàn bà gánh hàng rong lặng lẽ

Tà áo dài lam một màu nắng xế chiều

Gánh cơm hến thơm thơm tiếng ru hời xa vắng

Tuổi hoa niên bất chợt lại quay về

Tôi không có người yêu ở Huế

Người tôi yêu sáng nay không ở Huế

Tôi uống nước sông Hương

Nghe gió thổi một mùi rơm rạ

Hàng cây xanh Vĩ Dạ

Giọt cà phê không đắng trên môi

Sân bay Huế một tiếng gà dậy sớm

Bay vào vòm trời

Máy bay chập chờn cánh bướm

Tôi thầm gọi tên em

Lưỡi vẫn thơm một mùi cơm hến…

L.M.Q



NHỚ ÔNG TÔ HIẾN THÀNH

 

Đêm mất ngủ, tôi giật mình tỉnh giấc

Lòng âu lo cho mọi việc đã làm

Tôi rửa sạch tâm hồn bằng sử sách

Gương tiền nhân sáng chói rọi từng trang


Văn hiến ngàn đời đã có những vua quan

Sống trong sạch như mưa nguồn trong trẻo

Tôi ngưỡng mộ ông Tô Hiến Thành

Đức thanh liêm không cúi luồn lươn lẹo


Không vì vàng mà nói tròn thành méo

Ông ung dung trong đạo thanh bần

Không vì tình riêng để nghiêng nghĩa lớn

Sống một đời trọn vẹn nghĩa vì Dân


Tôi từng qua xuân, hạ, thu, đông

Trên đường Tô Hiến Thành mát lành ngọn gió

Xe cộ ồn ào gầm rú phóng qua nhanh

Ôi sự đời phù vân như không như có


Tôi tâm niệm, ông vẫn còn đứng đó

Để yên tâm chiêm nghiệm lẽ công bằng

Ồ sáng nay xuân hồng ngời sắc đỏ

Đường Tô Hiến Thành vang mãi tiếng chim ngân

L.M.Q


tho-viet-o-san-bay-phu-bai-1R

(nguồn: Đặc san Báo CA TP.HCM số đặc biệt Kỷ niệm 70 năm thành lập ngành CANDVN - 19.8.2015)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Những ngày mẹ bệnh

PDF.InEmail

 

nhungngay-me-b-nh(nguồn: Báo Sài Gòn Giái phóng số ra ngày 2.8.2015)

 

NHỮNG NGÀY MẸ BỆNH


Có những ngày nắng sớm cũng quạnh hiu

Trời trở gió mẹ lại vào bệnh viện

Làm nũng, làm nư như trẻ nhỏ lên mười

Khuya giường bệnh cần có con bên cạnh


Trái gió trở trời, nóng run, rét lạnh

Mẹ ngỡ như lúc lội ruộng mưa dầm

Thời thiếu nữ qua nhanh hơn chớp mắt

Đã gần chín mươi như lá sắp lìa cành


Viết câu thơ bên giường bệnh mẹ nằm

Chữ nghĩa nhẹ tênh chênh vênh phù phiếm

Thơ ơi thơ có an ủi nhọc nhằn

Vỗ về mẹ - cơn đau đang ùa đến?


Cầm tay mẹ những phút giây chống chếnh

Con lựa lời như dỗ ngọt trẻ thơ:

“Mẹ cố ngủ, cố ăn  mau khỏi bệnh

Mẹ có ngoan - bác sĩ mới cho về”


Phía ngoài trời mưa gió kéo lê thê

Đột ngột chân mây dần dần hửng nắng

Câu thơ con lặng lẽ ước mơ:

“Mẹ về với con” cửa nhà thôi quạnh vắng


Thơ về mẹ là câu thơ im lặng

Tuổi năm mươi - con là trẻ lên mười

Năm tháng của một thời thiếu nữ

Lại quay về với mẹ sắp chín mươi…

LÊ MINH QUỐC




Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Viết gì không?

PDF.InEmail

sondauleminhquoc-bong-hoa-R

Sơn dầu Lê Minh Quốc

 

thời buổi này mỗi sớm mai thức dậy

ngậm miệng ăn tiền bịt tai nhắm mắt

anh đắm đuối vào thơ

những mộng mị viễn du trăng hoa tuyết nguyệt

những cảm hứng viễn vông những thi hứng cũ mềm

đi với nhà văn

những gi  đã thấy?

anh  thấy cờ hoa ngập phố đầy phường

phố phường hò reo ngày ngày đại hội

giành nhau nói

ăn như rồng cuốn uống như rồng leo nói như diễn chèo viết như mèo mửa

lộng giả thành chân

anh nhố nhăng như trụ điện dán đầy quảng cáo:

“chữa trĩ mạch lươn, thông cống nghẹt cầu, thiên hạ liệt dương...”

anh bét nhè kép hát

vung vít múa may kính gửi kính thưa:

“thành công vô cùng tốt đẹp”

thành công đại thành công

đi ra đường không thấy nhà văn

chỉ thấy trong hội hè hội nghị

đã manơcanh thì thần sắc vô hồn

đã giết Thạch Sanh thì phải Lý Thông

đã ưỡn ẹo thì gió chiều nào cũng là anh uốn éo

anh hô to từng câu khẩu hiệu

rồi quay về nhà lại cạo lưỡi

nếu cần thiết thì ngày ngày thay lưỡi

anh nói dối như cuội

anh đếch nghe tiếng khóc ngậm ngùi

đã chìm xuống giữa điệp trùng sóng vỗ

anh giàu sang cũng là anh mắc nợ

như chúa Chổm

anh mắc nợ một tiếng sóng

từ biển Đông dội buốt trong lòng

anh ngủ mê cũng là anh thức dậy

viết gì không?

L.M.Q

(Hà Nội - sau ngày kết thúc Đại hội Nhà văn VN khóa VIII năm 2010)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Những đời xanh tro bụi lại quay về

PDF.InEmail

NGAY-KHI-PHUC-VIEN-198RR

 

sao lại không yêu thương hình bóng chính mình?

em là tôi của tháng ngày tuổi trẻ

đêm rất khuya một người ngồi lặng lẽ

ngôi sao rơi trong mắt nhạt nhòa

tiếng pháo gầm nhức nhối đỉnh trời xa

tôi úp mặt xuống một dòng suối cạn

chết trong mơ bốn bề không ánh sáng

chiếc ba lô rách toạc ngóng chiều lên

cánh rừng nào vây bủa bóng đêm

ngếch nòng súng thấy ngày thăm thẳm quá

tiếng gà gáy giữa rừng nghe cũng lạ

tôi giật mình quê mẹ đã xa xăm

chân trời nào giục giã bước hành quân

vác trái đất trên vai ba mươi ký

nàng vũ nữ trên tường rêu thầm thĩ

ngực căng tròn như an ủi đớn đau

lá khộp rơi khô khốc rớt ngang đầu

tôi làm thơ “Đất bên ngoài Tổ quốc”

đường chiến binh nhớ thương cây thốt nốt

lúc bấy giờ em đang ở trong tôi?

lửa cháy rừng hừng hực cũng lẻ loi

chiếc bi đông đã không còn giọt nước

tôi nằm mơ bầu vú tròn cỏ mượt

để ngày sau chết đuối dưới sông dài

tôi thương tôi không có tuổi con trai

thuở vừa lớn ngực đã hằn vết đạn

trong tiếng cười đã thở dài ngao ngán

Apsara che mặt giữa hư không

tiếng cầu kinh theo máu chảy ròng ròng

tôi đã nghe vọng về từ vách đá

lời Phật dạy từ bi hỉ xả

một kiếp người nháy mắt đã trôi mau

lúc bấy giờ em đang ở nơi đâu?

mười tám tuổi đã bụi mờ cái chết

đồng đội tôi gương mặt gầy ngờ ngệch

lúc vấp mìn há miệng gọi “mẹ ơi”

lúc bấy giờ em đang ở trong tôi

từ xa khuất của giấc mơ tiền kiếp?

tôi đánh mất trên quê hương Chùa Tháp

một niềm vui tuổi ngọc đầu mùa

một nụ hôn chưa kịp chín đã chua

nắng chưa lên đã nhập nhòe bóng xế

làm sao được quay về ngày tuổi trẻ

được yêu em thong thả hẹn và hò

có những ngày tôi lại thấy buồn xo

ngoảnh phía sau đi tìm em thuở ấy

tôi chỉ thấy một cánh rừng lửa cháy

những đời xanh tro bụi lại quay về

L.M.Q

(29.XII.2009)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Hội đồng gia tộc - tộc Lương mừng thọ Mẹ

PDF.InEmail

 

MUNG-THUONG-THO-R

 

MẸ

Khi con chim chích chòe hót vang ngọn cau

mẹ thức dậy ngồi bên bếp lửa

mùa đông xô vào cánh cửa

gió lạnh lẽo xẻo buốt xương

những cơn ho đục khoét hết đêm trường

mẹ trơ trọi biết lấy gì chống chọi?

giông bão đi qua

hằn vết nhăn trên trán mẹ già

con thơ dại trèo lên cây bưởi hái hoa

đỏng đảnh bước xuống vườn cà

đâu thấy bóng mẹ run lẩy bẩy

như một tàu chuối khô

cha con đã mỏi mệt bước giang hồ

trang sách đặt trên tay nghĩ ngợi

điếu thuốc lào lập lòe đêm tối

cát bụi cũng quạnh hiu

những đêm mưa ủ dột tiếng chim kêu

mẹ ru hời khắc khoải

mười tám tuổi con xa nhà đi bộ đội

đêm ngủ còn nghe mẹ gọi trong mơ

tiếng súng gầm lên trên trời Danrek

khúc dân ca rách nát

đồng đội con có người đã chết

còn há mồm để được gọi mẹ ơi!

đêm đêm con thắp ngọn sao trời

hỏi gà gáy ven sông

mẹ dậy lúc nào khi trời chưa kịp sáng

bếp lửa nhen lúc nào mà bây giờ còn ấm?

con hỏi chõng tre

từ lúc nào mẹ cựa mình thức trắng?

tưởng tượng một ngày kia

trăng treo trên vòm trời Đà Nẵng rất khuya

mẹ khỏe mạnh giã gạo

hương cau thơm rụng đầy sân nhà ông ngoại

thuở ấy mẹ mới về với cha

mới nghĩ vậy thôi con sung sướng khóc òa

một niềm vui vĩnh cửu...

Lê Minh Quốc


GIẤC NGỦ CỦA MẸ

(Thương tặng Tân và Tiến)

có bao giờ mẹ ta ngủ hồn nhiên

thanh thản nằm trên chõng tre sau bếp?

gió thổi rúc xương cuối mùa mưa rét

mẹ cựa mình thao thức với chiêm bao

 

mẹ ta nhớ nhiều cổ tích với ca dao

dù chữ cắn đôi mẹ không biết đọc

ta chưa thấy mẹ cười, chưa nghe mẹ khóc

gương mặt đăm chiêu ngay lúc ngả lưng nằm

 

ta lớn lên như cá lội biệt tăm

xuôi ngược giữa dòng đời cay nghiệt

có bao giờ mẹ được nằm trên vần thơ ta viết

với những hương hoa phù phiếm ở đời?

 

ta cầm hương hoa vung vãi khắp nơi

cho mối tình đầu, tình sau, tình cuối

thì lúc ấy mẹ ngồi trong bóng tối

tựa cửa một mình chống chọi với mùa đông

 

ta lớn lên thắp triệu ngọn lửa hồng

sưởi ấm trái tim bao tình-nhân-băng-giá

thì lúc ấy mẹ còng lưng quét lá

khi đốt cháy lên không đủ ấm bàn tay

 

đêm mẹ nằm co - ta nhớ cái cò gầy

lặn lội bờ sông, đầu ghềnh, cuối bãi

đêm mẹ nằm nghiêng - ta nhớ dòng suối chảy

lặng lẽ trôi qua giữa náo động ồn ào…

 

bất chợt ta nhìn hai hố mắt mẹ sâu

đã thấy sự lo toan, buồn phiền, mệt mỏi

mẹ chỉ âm thầm và suốt đời lặng lẽ

gương mặt đăm chiêu ngay thảnh thơi nằm

(1988)

LÊ MINH QUỐC


RU MẸ NGỦ

(Tặng chị Ái)

Mẹ ốm sốt mấy ngày rồi

Con ru mẹ ngủ đứng ngồi ầu ơ

Hiền lành như một trẻ thơ

Mẹ cười móm mém cũng vờ ngủ say

 

Con ru hạt lúa sum vầy

Trĩu vàng đồng ruộng những ngày ấm no

Hai sương một nắng ốm o

Ầu ơ! Mẹ ngủ để cho khỏe dần

 

Khẽ thôi tiếng guốc ngoài sân

Mẹ vừa chợp mắt một lần ngủ ngon

Những ngày mẹ ốm là con

Không biết những tiếng cười giòn đi đâu?

LÊ MINH QUỐC

 

THƠ CỦA MẸ

Mẹ đã đi chợ về

Hồng tươi con cá quẫy

Như câu thơ ngũ ngôn

Nhịp nhàng và mềm mại

Kìa bài thơ thất ngôn

Là chùm đào trĩu trái

Tôi cầm đưa môi hôn

Nhớ quê nhà xa ngái

Kìa thơ tình cỏ dại

Là những bó rau xanh

Nằm trên bàn tay mẹ

Lem luốc bụi thị thành

Kìa vần thơ lục bát

Là những ký gạo ngon

Hạt ngọc từ xứ Quảng

Phiêu lạc đến Sài Gòn

Kìa bài thơ tứ tuyệt

Là nước mắm đậm đà

Từng giọt thơm điếc mũi

Sực nhớ lắm quê nhà

Mỗi ngày mẹ đi chợ

Đem về vô số thơ

Qua bài tay nội trợ

Cưu mang con từng giờ

Từng ngày trôi mải miết

Sống trọn vẹn với thơ

Nhưng thơ con  bất lực

Dù nuôi mẹ trong mơ

Trăm năm như chớp mắt

Mẹ đã đi chợ về

LÊ MINH QUỐC

 

Trích trường ca Hành trình của con kiến

mẹ ơi! mỗi sớm mai chạm mặt với bình minh

con lại xòe hai bàn tay trắng

nhìn xuống hai bàn tay trắng

tự nhủ hương của hoa

kết tinh từ cay đắng

không gì vững bền hơn sự cần lao

được làm người lương thiện

không gì thơm tho hơn hoa hồng trong miệng

là ngôn từ chia sẻ yêu thương

là tiếng nói dịu dàng

những miếng ngon vật lạ trên đời

con đã nếm chân trời góc biển

vẫn không ngon hơn một củ khoai lùi

mẹ bóc vỏ mớm cho con ngày thơ ấu

những miếng ăn từ bàn tay mẹ nấu

còn có cả tấm lòng

cả gió rét mùa đông

mẹ tất tả giật gấu vá vai kiếm từng xu ngoài chợ

một đồng lãi gánh mười đồng nợ

ăn mắm mút dòi

dè sẻn chắt chiu

ngay cả lúc cơm sôi

còn có cả giọt mồ hôi

của mẹ

ngay cả khói chiều

bếp lửa reo cũng ấm êm hạnh phúc

làm sao có thể quên?

sống để dạ chết mang theo

làm sao có thể quên một điều giản dị:

“thượng đế nhân từ không có mặt ở khắp mọi nơi

ngài đã sinh ra các bà mẹ”

mẹ là hiện thân của từng giọt lệ

đã vì con mà khóc

vui cũng khóc

buồn phiền cũng khóc

đã vì con gạt đi nước mắt

lao ra giông tố cuộc đời

xòe cánh tay mỏng manh như nắng lụa

chở che con bóng mát dưới vòm trời

may mắn cho ai còn có mẹ

vẫn có em suốt cuộc hành trình

vẫn có những linh hồn thánh thiện

dõi theo ta như sao sáng trên trời

 

Mẹ

Níu giữ anh ở lại với cuộc vui chỉ có thơ ?

Thơ viết viết hoa thì may ra

Chứ thơ viết thường cũng chẳng là gì cả

Nhưng anh là thi sĩ ?

Thi sĩ là ai quái quỷ ở cõi đời

Huống gì anh là kẻ lạc loài

 

Em ạ,

Níu giữ anh chỉ có thể bằng tiếng hát

Giai điệu dịu êm kỷ niệm thuở trai tơ

Anh lắng nghe với bao tà áo xanh đây mùa thu

Anh thổn thức lòng ta dăm con hạc gầy vút bay

Xòe ra mười ngón tay

Anh vuốt mặt và nghiêng chai xuống rót

Giọt rượu giọt bia giọt ái tình giọt đớn đau phiền muộn

Nốc cạn niềm vui lẫn lộn nỗi buồn

Anh ngồi lại mơ hồ tay vuốt mặt

Rưng rưng chiếc ghế cái mặt bàn ngổn ngang ly chén

Anh ngồi yên nghe từng nhịp đồng hồ

Trên đỉnh trời ngôi sao mọc như thơ

Chẳng là cái quái quỷ gì chỉ còn âm nhạc

Nhưng anh phải về

Chẳng có gì níu kéo anh rời khỏi cơn mê

Ngoài một điều duy nhất

Mẹ

Vâng, mẹ tựa cửa mẹ hiền lành mẹ nhẫn nại như đất

Chờ anh về từ lúc chiều đã khuất...

LÊ MINH QUỐC

 

Mẹ và quê hương

Làm sao vẽ được cơn cuồng nộ của bão? Những đêm đen toác hoác cả vòm trời. Nơi đó, có dòng sông điên cuồng nhào xuống đất. Đất hóa thành sông lênh láng ngược lên trời.

Vẫn có mẹ một mình trong nước xiết. Chân không chạm đất. Mẹ đưa tay níu rách cả bầu trời. Mẹ dìu con lên chiếc ghe nhỏ xíu, chở che con không để nước cuốn trôi.

Vẫn có mẹ đưa hai tay run rẩy, níu lại căn nhà đang bứt móng lướt đi, níu lại cánh đồng đang chìm sâu dưới nước. Bốn ngàn năm nhẫn nại một sử thi. Bốn ngàn năm qua bão cũng điên cuồng như thế. Đất hóa thành sông. Sông lạc cội nguồn. Biển hóa nương dâu qua nhọc nhằn đời mẹ, thành niềm vui rơi xuống giọt lệ buồn.

Sau cơn bão trở về quê vẫn còn có mẹ. Những cây tre vững chãi dựng lên nhà. Những lứa đôi dựng tình yêu mới. Đất nước hoài thai tiếng trẻ khóc oa oa. Trẻ lớn lên cũng bền lòng như mẹ. Chống bão nghìn năm giữ vững cả sơn hà.

Đã nhiều lần con ước mơ được vẽ lại sự cơn điên cuồng của bão. Để dặn lòng gắn bó với quê hương. Trong buổi chiều rơm rạ bóng hoàng hôn. Và con vẽ. Chân dung của cơn bão là giọt nước mắt lặng lẽ. Lăn trên gương mặt già nua của mẹ...

LÊ MINH QUỐC

(2000)


Mẹ về quê chồng

Năm mươi năm làm dâu

Quê chồng xa lăn lắc

Lần đầu tiên đi về

Mẹ mừng rơi nước mắt

Đêm trằn trọc không yên

Ba con giờ đã mất

Sớm mai mẹ lên tàu

Anh con cầm tay dắt

Sông núi dài trước mặt

Bỗng dưng mẹ khóc òa

Lấy chồng mười bảy tuổi

Bảy mươi mới về nhà

Cỏ mọc bờ ruộng xa

Níu bước chân mẹ lại

Ba con bay về trời

Cánh diều xa tít mãi...

Thắp một nén nhang thơm

Trên bàn thờ ông nội

Chao ôi cái kiếp người

Như mây bay gió thổi

Được trở về quê chồng

Mẹ bây giờ mới thấy

Vui buồn thuở đầu tiên

Làm dâu năm mười bảy

Mẹ bần thần đứng lại

Vân vê vạt áo dài

Nhìn xuống đôi guốc mộc

Mòn vẹt gót chân chai...

LÊ MINH QUỐC


Vẫn còn có mẹ

(Tặng anh Bùi Nguyễn Kha, Khiêm và Tú)

Không gì bất hạnh hơn khi ta cài trên ngực đóa hồng

để suốt đời nhớ mẹ

dù thế nào ta cũng là đứa trẻ

một đứa trẻ cô đơn

suốt đời cô đơn

khi đã xa vòng tay của mẹ

lời kinh Phật là lời chia sẻ

nén nhang thơm đến tận cõi niết bàn

hương huệ thơm mênh mang

khiến ta buồn muốn khóc

mẹ tảo tần suốt một đời cực nhọc

để nuôi ta hoàn thiện trở thành người

trên đường đi, ta đã gặp hoa tươi

gặp tiếng cười, gặp niềm vui hạnh phúc

là lúc ấy mỗi ngày mẹ bạc tóc

âu lo nhìn theo mỗi bước ta đi

ta lớn lên xa vòng tay của mẹ nhu mì

ta xa những ngày mẹ một mình tựa cửa

ta đâu biết trong từng hơi mẹ thở

vẫn trái tim độ lượng gọi ta về

vẫn ân cần giọng nói

gọi tên ta ngay cả lúc ngủ mê

vẫn từng đêm chờ đợi

đợi ta về...

lúc ta quay về, mẹ đã đi xa

mẹ về hư không, mẹ về mây trắng

ta đã khóc bởi trong lòng trĩu nặng

muốn gọi mẹ ơi nhưng gọi đến bao giờ?

mẹ vẫn về trong mỗi lúc ta mơ

chở che cho ta trong đời thường mệt nhọc

đêm nay uống từng lời kinh Phật

ta ngước lên trời thấy từng giọt mưa rơi

giọt mưa rơi trên môi

mặn như nước mắt

ta đã nhủ lòng ta đừng khóc

sao vẫn còn đau nhói phía trái tim?

xin mẹ ngủ bình yên

trong cuộc đời ta vẫn còn có mẹ

LÊ MINH QUỐC


Mẹ tôi

Có những điều dễ nhớ lại mau quên

Đã cưu mang tôi sung túc ấm êm

 

Từng sống một thời trong nhung lụa

Có bao giờ biết mơ về về hạt lúa?

 

Hạt lúa to bằng cả bầu trời

Lại bé tẹo như chân lý mà thôi

 

Tôi đã lãng quên khi đầy đủ nhất

Hạt lúa giấu mình bình thường như sự thật

 

Tôi đã nhớ nhung lúc đói rã rời

Hạt lúa hiện về như một con người

 

Mỗi lúc cầm trên tay hạt lúa

Là tôi nghĩ đến mẹ tôi góa bụa

LÊ MINH QUỐC


Tuổi thơ

 

thuở tôi còn nhỏ xíu

mẹ đầu tắt mặt tối ngoài chợ Cồn

giao tám anh chị em tôi cho chị Bốn

ngày ấy mẹ mới ngoài ba mươi

còn tôi nay hơn bốn chục

vẫn như trẻ con

sực nhớ ngày xưa được chị Bốn ẵm bồng

nay mẹ lưng còng

thay chị Bốn lo toan củi lửa

từng đêm ngồi tựa cửa

đợi tôi về ngật ngưỡng giữa cơn say

suốt một đời chân giẫm lên mây

tìm kiếm những vần thơ vô vọng

một tôi một bóng

lơ tơ mơ dan díu với thơ

đâu biết nhiều đêm khắc khoải giữa cơn mơ

mẹ sực tỉnh

mong trời mau sáng bước nhanh ra chợ

ngõ xưa gập ghềnh chị Bốn mới đôi mươi

đường nay khấp khểnh mẹ đã tám mươi

ngẫm nghĩ vậy thấy buồn trên mí mắt

lăn dài xuống môi...

(2004)

LÊ MINH QUỐC


Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Thơ viết nhân ngày giỗ Ba

PDF.InEmail

 

Mỗi đời người là một cây xanh

Lại kết nối tỏa thêm nhiều bóng mát

Hôm nay - Ngày sau trong mỗi nếp nhà

Vườn nhân ái sum suê từ một hạt

 

Một hạt đã gieo trên trái đất

Ngàn đời sau chẳng mất bao giờ

Đã thêm nhiều hình hài máu thịt

Đã tượng hình khỏe khoắn những câu thơ

 

Tôi từng ngày nghĩ ngợi đến Hư vô

Đôi lúc thấy kiếp người cô đơn quá

Đôi khi nhìn gương mặt  anh em

Thấy ấm áp cội nguồn như phép lạ

 

Dù phiêu bạt tận chân trời góc bể

Hạnh phúc là ai còn có chốn quay về

Bất hạnh là ai trên đường đi đánh mất

Ký ức Tổ tiên, ơn nghĩa phu thê...

 

Mỗi một ngày Sự sống lại đơm hoa

Gắn kết mãi Âm - Dương bền chặt vậy

Mỗi đời người là một cây xanh

Ngàn đời sau vẫn sum vầy hoa trái..

 

L.M.Q

(Sài Gòn 20.3.2015)

nep-nhaleminhquoc-1-R


tho-viet-nhan-ngay-gio-Ba-2

Tết Ất Mùi 2015 trước mộ chị Lê Thị Ái


tho-viet-nhan-ngay-gio-Ba

Chắt và cháu nội trước mộ Ba

 

Ảnh VIỆT TUẤN TRINH

 

Cùng một chủ đề:

KHÊU NGỌN ĐÈN XANH

Ngày 19.3.2015 - đám giỗ Ba LÊ VĂN CHÂU tại Đà Nẵng

Thực đơn đám giỗ ông bà tại Đà Nẵng (2014)

Thực đám đơn giỗ ông bà tại Đà Nẵng (2015)

Còn cha gót đỏ như son

Nghi lễ đời người tại Quảng Nam

Lê Thị Ái - Chị về cuối bến tình yêu

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 7 trong tổng số 16

298

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson