THƠ Thơ rời

LÊ MINH QUỐC: Tìm câu thơ vẽ lại tháng năm dài

PDF.InEmail


trời vẫn mưa trên hàng cây thánh giá

buổi chiều lên nắng sớm cũng đau lòng

tôi lầm lũi ngày mòn từng chân tóc

check email trên ngọn sóng phiêu bồng


những câu thơ ngủ yên trong trí nhớ

một ngày kia bỗng thức dậy mù lòa

đường phố chậm mịt mù như lô cốt

có những ai lọt thỏm cõi ta bà?


đành im lặng không còn gì để nói

một bóng tôi sững lại giữa trần gian

đời sống mà, nhọc nhằn thương với nhớ

đành ngồi yên như gỗ mục trên ngàn


có những lúc lặng im như đá sỏi

tôi dẫn tôi lang chạ với con người

lại xôn xao giọng nói cười chợ búa

trong gương soi khuôn mặt đã đười ươi


trong lòng tôi mùa thu đang trút gió

đời sống mà, đâu sá những tai ương

ngọn lửa ấm trên đường xa hun hút

có đôi khi che giấu một đường gươm


có đôi khi niềm vui là thuốc độc

đời trao tôi như ân sủng ngọt lành

ừ, đón nhận như bãi bờ đón sóng

đời sống mà, ngốc dại đứa trẻ ranh


có những ngày lang thang xuống phố

đi và đi như một gã mộng du

tiếng động cơ giữa bốn bề gào rú

người ở đâu trong một cõi sa mù


người mất bóng trong dòng đời bận rộn

tôi nhìn quanh chỉ gặp tiếng khóc cười

những hình nộm lững lờ trên đường phố

bốn ngàn năm chỉ mới tuổi lên mười


thì quốc ạ, hãy quay về giấc ngủ

tìm câu thơ vẽ lại tháng năm dài

từng câu chữ nồng nàn như rêu mọc

vỗ về nhau tin cậy một hình hài…

 

L.M.Q

(19.V.2011)

DSCN0247Tim-cau-thoR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Ngày mới An May

PDF.InEmail


minhquocd


Minh họa: Tuấn Anh


có những ngày vẽ tranh

có những mùa gieo hạt

là lúc ấy sắc màu reo tiếng hát

vẽ đi

vẽ như chơi chẳng phải đắn đo gì

chơi như vẽ chẳng việc gì phải ngại

nắng ngoài kia đang xanh

ngày An May và bàn tay mềm mại

vẽ giấc mơ trong trí nhớ vọng về

vẽ những câu thơ

vẽ gương mặt của ba

vẽ tiếng cười của mẹ

mây trắng bay trên những sắc màu

trắng hồng xanh là hơi thở hoa ngâu

tim tím đỏ là dịu dàng hoa cúc

từng sắc màu hạnh phúc

vẽ đi

vẽ như chơi chẳng phải đắn đo gì

chơi như vẽ - một hành trình sáng tạo

một con đường độc đạo

sẽ mở ra thăm thẳm một con đường...

 

L.M.Q

(nguồn: Báo Thanh Niên chủ nhật 20.7.2014)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Vài bài thơ cũ

PDF.InEmail

 

 

Trước khi in tập thơ đầu tay Trong cõi chiêm bao (1989), tôi cùng bạn thơ Đoàn Vị Thượng, Phan Thị Nguyệt Hồng có in tập thơ chung (ảnh).

 

tho-in-chung.RRjpg

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Những bài thơ LÊ MINH QUỐC tặng LƯU ĐÌNH TRIỀU

PDF.InEmail

 

Picture-090UC

Từ trái: Lưu Đình Triều & Lê Minh Quốc - chuyến công tác tại Úc

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Tự sự 1.8.2010

PDF.InEmail

 

quoc-gui-phuongRR

Lê Minh Quốc (ảnh: Giản Thanh Sơn)

 

1.


có bao giờ bạn nửa khuya thức dậy và thắp một ngọn nến

nhủ thầm,

đã rạng sáng của ngày sinh tháng đẻ

cắt rốn chôn rau mẹ giấu ở nơi nào?

từ hạt máu trong tuần hoàn vũ trụ

bạn lớn dậy làm người

hai chân giẫm trên trái đất

đôi khi đi đứng cũng đười ươi

đôi khi khánh kiệt cả niềm vui

bạn tìm kiếm niềm vui trong dòng dòng nước mắt

đêm đã khuya ngôi sao trên nền trời đã tắt

bước chân đi không một ngả về nhà

thiếu phụ gầy gò chìm trong tiếng gió

gà gáy canh khuya u uất nỗi đau thầm

đêm bào mòn áo mỏng rét căm căm

đứa trẻ ngủ vỉa hè giấc mơ đứt đoạn

có người lính nửa đêm mê sảng

gọi mẹ ơi ngao ngán cuộc làm người

sống để làm người

không phải dễ

 

2.


trời vẫn xanh một màu xanh rượu đế

sao đắng ngắt cổ họng giữa trưa hè?

có bao giờ bạn nghĩ đến một chuyến xe

sẽ đi về nghĩa trang tăm tối?

có bao giờ bạn ngồi trong bóng tối

độc thoại

hỏi rằng những tháng ngày sẽ tới

sẽ có niềm vui nặng trĩu ở tay cầm?

sống, nghĩa là đóng kịch câm

không nói không cười không tuyên ngôn và cũng không tồn tại

nhắm mắt nhắm mắt đi lề bên trái

trái tim đau nhưng cũng bảo ừ lề bên phải

phải không ư? phải sống hết một ngày

tôi chẳng bao giờ dám nghĩ một đời

đời dài rộng mà kiếp người ngắn lắm

bạn có thấy ngoài hiên mưa một bông hoa vừa thắm

đã héo mòn cánh rũ nhẹ nhàng không?


3.


này em yêu,

chiều hôm qua giữa chốn chợ đông

có một người điên múa may như một con cá quẫy

con cá ném lên thớt

vẫn nhảy

con người ném lên thớt

chỉ là cái chết

một lưỡi dao kết thúc một tiếng cười

tôi đứng huýt sáo nhìn trời và đọc diễn văn ca ngợi trời và đất

sống, nghĩa là dự bị nhiều khuôn mặt

dự trữ nhiều cái lưỡi để đi buôn

đầu tư vào nỗi buồn

để chờ một ngày đổi lấy những niềm vui trong sạch

sống, cũng tựa một quyển sách

sao lật từng trang lại nhăng nhố thế này?

trang đầu tiên chập chững nắng ban mai

trang thứ hai đã bia ôm lầu xanh đĩ điếm

trang thứ ba lại thánh nhân lương thiện

trang cuối cùng ai xé bỏ đã lâu

những trang sách nát nhầu

một kiếp người cũng lằng nhằng ô uế

sống để làm người

không phải dễ


4.


hôm nay sinh nhật thứ bao nhiêu

tôi chẳng nhớ và đang ngồi nhẩm tính

làm sao tính tháng ngày tôi vừa lớn

một bông hoa yêu dấu được làm người

cánh cửa bước vào đời

loạt đạn AK đã xuyên qua ngực trái

tiếng pháo gầm trên đỉnh trời biên giới

đã chòng chành giấc ngủ bóng ma trơi

trong căn hầm chữ Z

bàn tay tôi đã từng vuốt mắt

ngủ đi ngủ đi những hình nhân què quặt

ngủ đi ngày mai không đến bao giờ

máu đã chảy cuồn cuộn ở trong thơ

trang nhật ký đã nhòe mưa mủn nát

mưa ngập lụt trên trang đời thơm ngát

tôi quay về chỉ có ngón tay run

xòe bàn tay chỉ thấy hư không

người đã chết nhưng vẫn còn được sống

tôi vẫn thấy quanh tôi những bóng ma lạnh cóng

nghĩa trang Anlungveng hiu hắt nén nhang mờ

tôi vẫn thấy trên đỉnh trời Danrek

những gương mặt ngờ nghệch

gương mặt thư sinh áo lính rộng thùng thình

dép cao su và đôi giày há mõm

cây khộp khẳng khiu đã cháy sém lâu rồi

tuổi mười tám của tôi

đã thất lạc lâu rồi

chiến hữu của tôi

đã chết lâu rồi

và cứ thế, bây giờ tôi lại sống

sống để làm người

không phải dễ


5.


em yêu dấu,

tôi nghe tiếng gà gáy đã khoét sương đêm

ngoài đường ngựa xe nháo nhào đã chạy

dù lô cốt vẫn chắn ngang

nhưng may mắn vẫn còn có em

và em đang xếp lại

từng trang đời

tôi cũng đang xếp lại

từng ngày vui

ngậm ngùi...

 

L.M.Q

(sinh nhật 1.8.2010)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Lê Minh Quốc: THỜI SỰ THÁNG 5.2014

PDF.InEmail

Mỗi một ngày mặt trời lên

Lại thắp sáng nụ hồng trên gương mặt mới

 

Nhưng những ngày này có một điều không bao giờ chờ đợi

Lòng ta đau sóng quặn tận Trường Sa

 

Máu đã đổ vẫn vững bền tay súng

Vẫn kẻ thù hơn bốn ngàn năm từng cướp đất quê nhà

 

Mỗi con người hừng hực Tiến quân ca

Chỉ một niềm tin cuồn cuộn đến Hoàng Sa

 

Sóng chân trời đang nổi giận ầm ầm

Mỗi dòng sông lại dậy sóng Bạch Đằng

 

Mỗi đứa trẻ đều ước mơ trở thành Thánh Gióng

Máu đã đổ vẫn vững bền tay súng

 

Ta đứng dậy từ nơi ta ngã xuống

Ngọn cỏ quê hương muôn thuở vẫn xanh bền

 

Sóng cùng ta dự hội nghị Diên Hồng:

“- Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh?”

“- Hy sinh!”

 

(10.5.2014)

L.M.Q

(nguồn: http://nhavantphcm.com.vn/doc-duong-van-hoc/le-minh-quoc-niem-tin-cuon-cuon-den-hoang-sa.html)

 

GỬI TRƯỜNG SA

Từng đêm tôi nằm cuộn tròn trong chăn ấm

Như con sâu làm tổ giữa hạnh phúc đời mình

Sống hờ hững và yêu hờ hững

Mỗi một ngày đánh mất một bình minh…

 

Sáng nay, chợt thấy trăm biển động

Xô dạt tôi trôi theo điệp trùng cơn sóng

Trái tim đau một cơn bão đi qua:

Bọn cướp đất dưới ngọn cờ bành trướng

Lại chiếm đảo Trường Sa

 

Đảo như một lưỡi gươm sáng quắc

Bãi Cát Vàng (1) nằm giữa biển bao la

Thơ trở dạ xin được đi đánh giặc

Sóng ào ào vỗ mãi bến thơ ta...

 

Trường Sa

Trường Sa

Đêm chớp mắt lại mơ về Tổ quốc

Người lính thèm một lá thư nhà

Chưa hôn mái tóc thơm mùi sữa

Nhưng chỉ có một lần chọn lựa

Đem trái tim mình

                            Thắp sáng

                                                   Hòn lửa

                                                                Trường Sa

 

Thôi, đừng lắm lời thi vị chuyện làm thơ

Tôi viết theo đơn-đặt-hàng-thời-sự

Khi sóng vỗ ầm ầm trong giấc ngủ

Tôi giật mình buột miệng gọi: - Trường Sa

(2.1988)

L.M.Q

____________

(1) Bãi Cát Vàng: Tên gọi hai hòn đảo Trường Sa và Hoàng Sa từ thế kỷ XVIII trở về trước.

(nguồn: Báo Tuổi Trẻ số ra ngày 5.3.1988)

thothoisu-5.2014

 

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Lời mẹ dặn

PDF.InEmail

 

annh-bao-TTO

(ảnh: TTO)

 

Khi con cầm trên tay nấm đất

Đã thấy máu của anh hùng bất khuất


Nhìn quốc kỳ trong gió đang reo

Nghe vọng về lời tiền nhân thầm nhắc:

Một ngọn núi, con suối, dòng sông

Không bao giờ để mất


Giọt máu dân Việt đổ xuống biển Đông

Mỗi con sóng đều hóa Bạch Đằng Giang

Nhọn hoắt như chông


Sức mạnh bốn ngàn năm

Đang đồng hành ra trận…


L.M.Q

(10.5.2014)

(nguồn: Báo TT ngày 11.5.2014)

 

Nghe nhạc phổ thơ:

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/khong-bao-gio-de-mat-hoang-tuyen-ft-minh-quoc.sVWoSvcgNoXF.html

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Đi

PDF.InEmail


rời khỏi nhà là cắm đầu cắm cổ

đi thật nhanh

thật nhanh

mồm miệng bịt khẩu trang

như sắp cướp nhà bank

tay đeo gant

như sắp đếm tiền trúng số

bao nhiêu là hăm hở

hăm hở ừ hăm hở

bất chấp nghẽn đường kẹt xe

mù mịt khói xe

bất chấp

nhưng “thôi rồi Lượm ơi”

“mày mau đi mà lượm”

kìa rồng rắn kẹt xe

xe cỡ nào cũng kẹt

từng gương mặt lầm lì

như đeo đá

lầm lũi

tựa mang gông

cúi gằm ngó dưới chân

nhẫn nại nhích từng centimet

từng thần sắc vô hồn

từng lương thiện phường chèo

từng nhà giàu nhà nghèo

không nói không cười

không đười ươi

không ngợm

không người

và đôi khi cũng không trí nhớ

chen lấn để mà đi

ngược chiều để mà đi

xuôi chiều để mà đi

chửi tục để mà đi

gây gổ để mà đi

thỏa hiệp để mà đi

đi vào đám đông bùng nhùng lằng nhằng lẳng nhẳng

đi như kẻ thất cơ lỡ vận

đi thị dân vòng xoáy thị thành

đi nông dân ruộng cày cao tốc

đi công nhân nhón chân quét rác

đi quan chức về hưu mới âm mưu nói khác

đi kép độc trở cờ

đi trí thức trở mặt

đi tương lai mờ mịt

đi quá khứ tít mù

đi vẽ nhọ bôi hề lên ngựa xuống xe

đi doanh nhân lên voi xuống chó

đi bảo hiểm y tế không đáng một xu

đi trường học véo von con vẹt

đi dọc đi xéo đi ngang

đi không thở không than

đi không nhạc vàng cũng không nhạc đỏ

đi nhắm mắt cần quái gì phải ngó

đi lố nhố trước sau lúc nhúc là người

tôi đang sống những ngày đáng sống

ừ, đáng sống...

 

phoca_thumb_l_toi_tu_duy_tan_nien

 

L.M.Q

(6.I.2010)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Ăn gió

PDF.InEmail


như ngọn gió đi qua trần gian này không để lại dấu vết

ngày mù xa cát bụi mệt nhoài

sắp xếp lại những lo toan bận rộn

quay về một bến sông quê

tôi nằm dài trên mượt mà là cỏ

và ăn gió

khói bếp thơm rơm rạ quê mùa

chầm chậm bàn tay tôi ve vuốt

đó là lúc gió dậy thì xanh mướt

tôi cầm trên tay

và một ngày

ăn hết

gió lại reo lên dẫn tôi về choàng vai ngày Tết

bánh chưng xanh khói ấm giao thừa

tiếng gió cười đùa

em sắp lớn nắng vừa lên và linh hồn bé bỏng

có đôi lúc tôi nhìn trong gió ấm

gót sen thơm in dấu trước sân nhà

một mùi hương trong sạch mới đi qua

trời ơi gió

suốt một ngày là gió

bến sông quê của ngày xanh tuổi nhỏ

tôi quay về mở lòng ăn lấy gió

để trở thành đứa trẻ tuổi năm mươi

những ngày vui

đang đến...

DSCN0282an-gio


L.M.Q
24. XI.2009


(nguồn: Báo Tuổi Trẻ XUÂN - 2010)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: 5 ngón tay thơ

PDF.InEmail

 

đôi khi chỉ gọi lên: “em à sắp tết”

đã nghe gió thổi buốt trên nhánh non

hoa lys trắng chiều sương quê mẹ

tôi trở thành đứa trẻ

ngồi đếm lại tuổi mình trên hai bàn tay


ngón thứ 1 nhất ngày khóc chào đời

tiếng ru ơ hờ

đêm dài như vô tận

chấp nhận

đi và đi về phía vô cùng


ngón thứ 2 ngày xanh chưa héo

vạt nắng rêu mờ ngoài tầm tay

viên đạn bay vào trong con mắt

đêm mù lòa đời sống có gì vui?


ngón thứ 3 hàng cây ngã nhào trên phố

những xáo trộn mệt nhoài

đừng sắp xếp lại đổ vỡ

linh hồn tật nguyền thơ dại

bóng người đi hun hút khuya câm

hát lên tình ca không có thật

không âm thanh ngày vui đã mất

tôi bấu víu vào nhánh rong cuối thác đầu ghềnh

sông chảy đời sông và cằn khô đời suối


ngón thứ 4 hấp hối

cõi đời này hoang tàn cơn mê

tiếng nói rơi xuống vực thẳm

sông dài vô tận và tôi đi tìm em

tôi tìm hoa úa tàn ngoài vườn địa đàng

chập chờn xa vắng

đêm ơi dài, ngày ơi dài, những ngón tay dài

vuốt mắt

ngủ đi em lời ca dỗ dành chỉ còn trong kinh thánh

chẳng ai nghe


ngón thứ 5 mùa xuân ngàn hoa đồng cỏ nội

tôi có em

tháng giêng ngựa hồng lững thững qua phố

hoa vàng hân hoan đi qua phố

sắp tết ngược xuôi đám cưới

thiên đường ở nơi nào?

đôi khi thấy trái đất chật hẹp

soi bóng xuống đời nhau cũng lẻ loi

tìm trên môi

lại vấp tiếng thở dài


tôi xòe 5 ngón tay

thăm thẳm níu lại ngày

và nói thầm mùa tình sắp tết

 

Quoc-gui-ao-trangRRRRR

 

L.M.Q

(30.1.2011)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 10 trong tổng số 16

298

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson