HÀ KIM PHƯỢNG: NGƯỜI ĐÀN BÀ KHI YÊU & TRỐN BUỒN

 

THO-HA-KIM-PHUONG

HÀ KIM PHƯỢNG

 

TRỐN BUỒN

Trốn buồn ra phố

Tấp nập đông vui

Thấp cao trên phố

Chân ríu ngùi ngùi


Trốn buồn lên núi

Hoa cỏ trùng triềng

Mây đùa tóc rối

Hỏi lòng an yên?!


Trốn buồn về biển

Sóng tỏa ngàn xanh

Cát rào rạt nắng

Tay đan chòng chành


Tưởng buồn mỏng mảnh

Trốn chắc được thôi

Ai ngờ dữ dội

Rỉ máu liên hồi


Buồn ơi chìm nổi

Xa ngái người đi

Nỗi buồn vô vi

Vận vào vạt nhớ

Đêm mùa gió trở

Rụng nhòa trang thơ…


NGƯỜI ĐÀN BÀ KHI YÊU


Em... người đàn bà cằn cỗi được mưa!

Em... sự vụng dại vội vàng quả đáng tội.

Em... nghìn lần hối lỗi

Những lầm sai chảy thối rữa linh hồn.

Anh... người đàn ông nồng nàn, cuồng nhiệt

Anh... sự yêu thương rắm rối đến đau lòng

Anh... vạn lần phấp phỏng

Đi hết đường rồi mà thiếu mãi niềm mong!

Anh và em khập khiễng long đong

Yêu sao được giữa đôi bờ rong ruổi

Yêu sao được khi trở lòng mỗi tối

Bỗng giật mình... mê muội chốn bồng lai

Anh ngoảnh lại

Còn em... đau đáu mãi...

Nắm vạt đời lau nước mắt rưng rưng!!!
 

(17/4/2017)

H.K.P

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson