HỘI HOẠ Bài viết AN MAY và NGUYỄN NHẬT ÁNH

AN MAY và NGUYỄN NHẬT ÁNH

PDF.InEmail

 

an-may-nguyen-nhat-AnhRn

Từ phải qua: Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, An May, Lê Minh Quốc tại Đà Nẵng (mồng 4 Tết Quý Tỵ - 2013)

ảnh: Việt Tuấn Trinh

 

Bọn nhóc mê nhà văn NGUYỄN NHẬT ÁNH  lắm, với cháu tôi - AN MAY cũng vậy. Chiều mồng 4 Tết tại nhà Việt Tuấn Trinh ở Đà Nẵng, anh Ánh đến chơi. Và đây là tấm ảnh kỷ niệm. Nhân đây, tôi post lại những bài thơ đã viết về lứa tuổi của An May từ những năm 1989. Cũng là một cách bổ sung vào tập thơ thiếu nhi Nếu không còn cổ tích đã in năm 1995.

L.M.Q

3.2012

 

THƯ GỬI NGƯỜI LỚN

 

Những đứa trẻ nhắm mắt ngủ

Mỗi gương mặt đều hóa thiên thần

Tôi nửa đêm bàng hoàng thức dậy

Nhìn trẻ thơ thì cảm thấy yên tâm

Nhìn trẻ thơ thì mọi điều nghi ngại

Đều hóa thành số không

 

Các em hồn nhiên như suối như sông

Chảy triệu tiếng cười xuống đời tôi mát mẻ

Gương mặt các em là một mặt trời hồng

Đôi mắt lấp lánh cái nhìn mạnh khỏe

 

Thử tưởng tượng nếu một ngày kia

Căn nhà của  chúng ta

Trái đất của chúng ta

Không còn bước chân nô đùa lẫn tiếng khóc cười của những đứa trẻ

Thì chắc chắn không một ai mắc cỡ

Không một ai ăn năn hoảng sợ

Về điều lọc lừa, gian dối với nhau

 

Cái nhìn trẻ thơ nhìn ta như lần ta chạm mối tình đầu

Câu hỏi trẻ thơ hỏi ta như lần ta rụt rè hỏi cha, hỏi mẹ

Nên không bao giờ ta được quyền lập lờ "có thể"

Được quyền cò kè bớt một thêm hai...

 

Thưa quý ngài đã nhân - danh - người - lớn

Nhân danh bảo vệ Trẻ Thơ

Có bao giờ cảm thấy bơ vơ

Đi giữa dòng đời mà nghe lòng cô độc

Đi giữa chợ chiều tấp nập

Ánh mắt nhìn nhau ẩn chứa mọi nghi ngờ...?

Đó là điều trẻ thơ không bao giờ có

Các em an ủi ta bằng câu nói vô tư

Các em vỗ về ta bằng giọng cười phóng khoáng

Buộc ta không được quyền chán nản

Để xuôi tay như nước chảy xuôi dòng

 

Và khi đứa trẻ nhắm mắt ngủ

Gương mặt đẹp như thiên thần

Chính các em mới đích thực làm - người - bảo - vệ

Cho mọi chúng ta bằng tất cả tấm lòng

 

Lê Minh Quốc

1989 (nguồn: báo Yêu trẻ ngày 23.8.1989)

 

TẾT ƠI

 

Em vừa mở cửa nhìn ra

Ô hay Tết đã vào nhà rồi sao?

Đầu tiên là nụ hoa đào

Chúm chím nở tự lúc nào lạ chưa?

 

Ngoài sân lún phún rây mưa

Cúc vàng mở mắt đong đưa... nắng vàng

Líu lo chim hót rất ngoan

Chùng chình níu nhánh me đang thẹn thùa

 

Em đi trong gió đầu mùa

Thấy lời chim hót muốn đưa tay cầm

Lật tờ lịch mới đầu năm

Bỗng trời đất lệch hương trầm xôn xao

 

Ô hay Tết đến lúc nào

Mặt trời đỏ tựa cái mào trống tơ

Giật mình tiếng pháo ngẩn ngơ

Em gặp Tết lại bất ngờ... Tết ơi!

 

Lê Minh Quốc

(nguồn: báo Khăn Quàng Đỏ)

 

LỜI HÁT ĐẦU NĂM MỚI

 

Đời sẽ buồn biết mấy

Nếu vào đêm giao thừa

Những đứa trẻ không còn nhí nhảnh cắn hạt dưa

Không còn chờ nghe cổ tích

Không còn hồi hộp lật từng tờ lịch

Đếm từng ngày

Để được cầm trên tay

Hương kẹo mứt của một ngày Nguyên Đán

Lúc không còn nhận được vị ngọt của lời chim

Líu lo trên nền trời buổi sáng

Là em

Đánh rơi sau lưng một chút tình lãng mạn

 

Tội nghiệp những đứa trẻ

Không còn thao thức với ngọn sao đêm

Nấu bánh chưng xanh bập bùng ngọn lửa

Để nghe mẹ hát ru

Câu ca dao ngọt như dòng sữa

Là em

Như mầm xanh chưa kịp nhú lên

Sao khô cằn vội vã?

 

Kìa hoa cúc nở ngoài sân

Hương bay thênh thang trong gió

Những đứa trẻ không còn bâng khuâng

Và tròn xoe mắt ngó

Là em

Đánh rơi sau lưng một chút tình tuổi nhỏ

 

Nếu không còn đợi chờ

Và mong ngóng ngày đầu năm - nguyên đán

Thì em và một triệu bài thơ

Cũng sẽ cô đơn vì không còn bè bạn

Để chia sẻ niềm vui

Đó là điều cứ tưởng nhỏ nhoi

Nếu quên đi đời sẽ buồn biết mấy

 

Lê Minh Quốc

(nguồn: báo Yêu Trẻ ngày 23.1.1989)

 

 

 

 

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


298

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson