THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: VÀO ĐỜI

LÊ MINH QUỐC: VÀO ĐỜI

345918676_925803318675969_4335058317258438881_n
18 tuổi ngây thơ vô tội
Đẩy cánh cửa vào đời
Ngay lập tức
Viên  đạn đồng xuyên qua giữa ngực
Hơn 40 năm sau
Vẫn vết thương nhói đau
Vẫn rỉ máu một niềm tin hiu hắt
Tin nhau - hãy nhìn vào đôi mắt
Sẽ thấy thanh tân gờn gợn sắc âm buồn
Con mắt mở ra
Cánh rừng nào chập chờn lửa cháy
Con mắt khép lại
Thân phận nào bèo bọt dế giun
Đã hoang vu
Đã tít mù
Quên lãng
Đã mùa khô chập chờn trong mê sảng
Trừng mắt mà mơ được gặp dòng sông
Đã rùng mình chết đuối
Này em yêu
Mùa khô năm đó, chúng tôi 18 tuổi
Lè lưỡi liếm bỏng môi
Chạm giọt máu đắng môi
Mới biết mình vẫn còn sống sót
18 tuổi ngây thơ
18 tuổi dại dột
Nhịp tim ồn ào
Niềm tin khỏe khoắn
Ước mơ trong veo
Tình yêu trong trắng
Và cứ thế đi qua mùa nắng
Đi về mùa mưa
Đường chiến binh đầu mùa
Dẫn dụ chúng tôi đi
Đi từ khe thước ngắm thẳng qua đỉnh đầu ruồi
Tìm lấy mặt người
Mờ mịt sao trời
Hàm răng nghiến chặt
Tay siết cò
Khô khốc
Viên đạn xuyên qua óc
Đi về đâu?
Đi trộn lẫn Âm - Dương mất hút
Đi đến lúc bàn chân đã cụt
Đi đến xương khô phơi trắng chiến trường
Không cất tiếng bi thương
Không ghìm lòng tiếng nấc
18 tuổi vẫn bền lòng tiếng hát
Giai điệu nào đặc đặc máu đang tươi
Này em yêu,
Thế hệ chúng tôi không có tuổi 20
Đẩy cánh cửa vào đời
Tặng cho nhau cuộc đời
Dẫu gẩy đổ vẫn không xiêu vẹo
Vẫn tươi xanh mút mùa
Dẫu vết thương không thèm lành sẹo...
L.M.Q

(nguồn: Báo Văn Nghệ ngày 13.5.2023).

Ghi chú: Bài thơ này viết vào ngày Tết vừa rồi, sau khi về quê Đà Nẵng, thắp nhang cho bạn cũ đã hy sinh ở chiến trường Tay Nam là Liệt sĩ Trang Thuận - em ruột của bạn Hoa Trang.

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com