THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: Nhớ người đã khuất

LÊ MINH QUỐC: Nhớ người đã khuất

 

DSCN1409rr

Tranh sơn dầu Lê Minh Quốc

 

thả một chút son môi vào trong ly Vodka

suốt một ngày sẽ còn ngủ mớ

tôi xòe bàn tay

vuốt ve từng giọt đắng

gió xô ngoài mái hiên

tiếng kèn đồng du ca trên đỉnh trời xa lắc

đại lộ đêm nay ngọn đèn đường ngủ sớm

tôi đi lang thang như ngọn gió lẻ loi

thầm gọi nàng ơi

hương cỏ dại còn nồng nàn quá đỗi

tôi còn đi và bàn chân chưa mỏi

những chân trời vô định biết đi đâu

ngoảnh lại đàng sau

tuổi mười tám đã mất trinh trên cánh rừng biên giới

viên đạn AK ghim trong hộp sọ

đồng đội tôi ngắm sao trời dưới ba tấc đất

làm sao còn gặp mặt

áo lính non tơ đã hoen ố bụi đời

thôi thì hãy yêu đời

đời còn có giọt máu tươi hiến dâng lặng lẽ

ngày đã xa tiếng súng nổ

sao trong tôi vẫn mệt nhọc đường dài

ba lô còn nặng trĩu trên vai

đường hành quân mịt mù mưa méo mặt

mơ mộng miệng mồm mườn mượt mắt môi

tôi thầm gọi nàng ơi

nhìn phía trước chẳng thấy gì, chỉ thấy

bóng tôi đi nhộn nhạo nháo nhào

đi như Kép Tư Bền bước ra sàn diễn

há mồm cười trái đắng rớt sau lưng

nắng về khuya hiu hắt rưng rưng

gái mười tám đứng đường trong lễ hội

son phấn rẻ tiền, ăn đi em, cho đỡ đói

và cười lên để thấy chẳng gì buồn

tôi nhớ về ngày tháng lạnh run

đồng đội tôi đã ngủ yên ở đất bên ngoài Tổ quốc

tuổi trẻ đã mất

tôi quay về thắp một nén nhang thơm

thả một chút son môi vào trong ly Vodka

nhớ người đã khuất...

 

L.M.Q

(30.VII.2010)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson