THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: Hoàng cúc

LÊ MINH QUỐC: Hoàng cúc

tranh-Quoc

Tranh sơn dầu Lê Minh Quốc

 

Thấp thoáng ngoài hiên đóa cúc vàng

Thuở mười bảy lần đầu yêu e thẹn

Trăm năm sau tôi vẫn đi rón rén

Nếu đến bên hoa run rẩy thấy môi cười

 

Đóa cúc vàng như môi của một người

Ám ảnh hoài mỗi lần quên lại nhớ

Mỗi lần quên là từ trong nhịp thở

Trái tim đau như tiền kiếp vọng về

 

Đóa cúc vàng ám ảnh những cơn mê

Tôi mớ gọi một người vừa quen biết

Người ấy đi không một lời từ biệt

Sao tôi chờ và đợi rất hồn nhiên?

 

Đóa cúc vàng như ký ức không quên

Tôi chẳng hiểu vì sao tôi nhớ mãi

Tuổi trẻ đi qua và luôn luôn quay lại

Khi trong tôi hoàng cúc vẹn nguyên cười

 

L.M.Q

(nguồn: Tạp chí Văn Xuân Kỷ Mão 1999)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson