THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút LÊ MINH QUỐC: GIỮ SẮC, KHÔNG GIỮ CHỒNG

LÊ MINH QUỐC: GIỮ SẮC, KHÔNG GIỮ CHỒNG


giu-sac-khog-giu-chong-1R


“Phụ nữ thông minh đánh son, không đánh ghen. Phụ nữ hiện đại kiếm tiền, không kiếm chuyện. Phụ nữ khôn ngoan giữ sắc, không giữ chồng”. Khi được phổ biến trên cộng đồng mạng, “tuyên ngôn” này được rất nhiều bạn gái trẻ tán thành và like tới tấp. Tất nhiên, tôi cũng đồng tình.

Chuyện “giữ sắc” của nữ giới quả thật muôn hình vạn trạng. Lắm khi đứng trước gương, họ săm soi từng dấu vết nhỏ xíu trên gương mặt, rồi len lén thở dài hoặc giật mình hoảng hốt. Kiểu như “lại có nếp nhăn nữa rồi”, “sao hôm nay lại có cái mụn thế này”. Cầm son phấn trên tay, họ sẽ có thể ngần ngừ vài phút, tự hỏi: “Màu này có hợp không? Có mốt không? Có sang chảnh không?”, bất chấp việc trước đó họ đã dành biết bao nhiêu thời gian để lựa đúng cái màu ấy, hãng mỹ phẩm ấy, rồi mới quyết định mua. Thậm chí, nhiều lúc đã trang điểm xong, nếu chưa ưng ý, họ sẵn sàng xóa sạch để làm lại từ đầu. Không phải ngẫu nhiên mà nhiều đấng mày râu than phiền rằng, đợi vợ/người yêu trang điểm là khoảng thời gian vô vị nhất, vì quá lâu.

Có câu chuyện tiếu lâm kể rằng, ngày kia, khi đứng trước gương, sau một hồi nhìn tới ngó lui, cô vợ bèn hỏi chồng: “Em có béo ra không anh?”. Chàng đáp: “Không hề. Vẫn thon gọn”. Nàng mừng lắm, nhưng vờ thắc mắc: “Sao nhìn vào gương em thấy như đang tăng ký anh à”. Chàng mỉm cười: “Chắc do cái gương nhà mình hỏng, có lẽ phải… thay cái khác”. Cô vợ liền sung sướng, gật đầu cái rụp.

Đấy, đã là phụ nữ thì phải “giữ sắc”, phải làm đẹp. Lúc nào cũng đẹp - “Đẹp rạng ngời mà không chói lóa”. Làm đẹp để cho chồng/người yêu, kể cả người khác phải trầm trồ ngắm nhìn, khen ngợi. Quả nhiên là thế. Thì đấy, hãy cứ nghe ông Xuân Diệu đã từng gào lên tha thiết, da diết: “Em ơi chớ phụ duyên trời đất/ Trang điểm vì ta chỉ một lần”. Sao không gì khác, chỉ yêu cầu “trang điểm”? Đơn giản chỉ vì rằng, sức hút từ người khác phái, bao giờ cũng đến từ vẻ đẹp hấp dẫn, cuốn hút trong cái nhìn ban đầu. Với đàn ông, khi đứng trước người đẹp, dù thanh lịch hào hoa, dù phàm phu tục tử đi nữa, ai mà không có lúc hào hứng đến tột độ như Bích Khê: “Đâu tìm Đào nguyên cho xa xôi/ Đào nguyên trong lòng nàng đây thôi”?

Mà khi nhìn thấy vợ/ người tình “muôn phần tươi đẹp”, ai lại không khoái ngắm, nhìn đến no nên con mắt? Quả quyết rằng, cảm hứng của thi ca, nhạc, họa…, từ đó, mới tuôn trào, dạt dào cảm hứng. Cái đẹp của sự “giữ sắc” ấy nào có nhiêu khê. Đôi khi, chỉ cần: “Một sợi tóc đủ làm nên mê hoặc/ Ta đặt em lên ngai vàng Nữ Sắc/ Trong âm thầm chiêm ngưỡng một làn da/ Buổi em về xác thịt đẫm hương hoa”. Câu thơ của Đinh Hùng đã nói hộ cho nhiều đấng mày râu.

À, tôi chợt nhớ trung niên thi sĩ Bùi Giáng bảo: “Em ơi, em đẹp vô cùng/ Vì em có cái lạ lùng bên trong”. Không chỉ vì “cái bên trong” dịu vợi lạ lùng ấy - nói như ca dao “Người xinh giọng nói cũng xinh/ Người giòn cái tỉnh tình tinh cũng giòn”, mà còn vì hình thức bề ngoài nữa chứ? Tất nhiên. Ai không từng trải qua cảm giác như nhà thơ Mê hồn ca: “Rợn xuân tình lên bộ ngực thanh tân/ Ta gần em, mê từ ngón bàn chân/ Mắt nhắm lại, để lòng nguôi gió bão/ Khi sùng bái, ta quỳ nâng nếp áo”. Người phụ nữ thông minh nào cũng thừa biết một khi “giữ sắc” chính là đang sở hữu một “vũ khí”, một lợi thế để giữ lấy người của mình. Phải đẹp. Lúc nào cũng đẹp. Phải khiến cho “nửa kia” lúc nhìn thấy là được sống trong cảm giác thật mà ảo. Ảo mà thật. Phải bàng hoàng thốt lên, tự hỏi: “Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm/ Nàng là hương hay nhan sắc lên hương?” (Bích Khê). Thế thì, “nửa kia” có còn thèm léng phéng nữa không? Đừng có hòng. Đố đấy!

Vậy thì, đã phụ nữ thì phải đẹp. Đẹp để đàn ông chiêm ngưỡng. Nhưng thưa rằng, sự thực không hẳn vậy. Phụ nữ chăm chút hình thức bề ngoài là do họ có nhu cầu, chứ không vì ai khác. Đó mới là “triết lý” sâu sắc để trả lời câu hỏi: “Phụ nữ làm đẹp để làm gì?”.  Thế mà, tiếc thay, có lúc phụ nữ lại quên mất yếu tố đầu tiên này.

Thời tôi còn nhỏ, ở cạnh nhà có đôi vợ chồng nọ suốt ngày cãi nhau ầm ĩ, chỉ vì người chồng mèo mỡ lăng nhăng. Bấy giờ, cô Tư - tên người vợ, đã phản ứng bằng cách thức khuya dậy sớm, “Nung nấu tâm can, vò võ trán” tìm cách trị chồng. Do dành hết thời gian, sức lực cho chuyện bắt ghen, đánh ghen nên nhà cửa, con cái, cơm nước cô đều bỏ bê, nhan sắc ngày một tiều tụy. Đã thế, cô lại còn khóc lóc ỉ ôi.

Câu thơ của thi sĩ đời Đường: “Xin đem nước mắt làm mưa giữ chàng” chỉ ép-phê khi chàng còn yêu, còn thương, còn nồng nàn chăn gối. Chứ nếu chàng đã có mới nới cũ thì chẳng còn tác dụng gì. Nhiều phụ nữ nghĩ, một khi nhìn thấy cái “nửa” từng đầu ấp tay gối “xuống cấp” thảm hại sẽ ăn năn, hối lỗi, dừng bước lãng du. Nhầm to! Còn nếu hạ mình xuống “quá cỡ thợ mộc” như đêm đêm van nài, ngày ngày níu kéo: “Chàng ơi! Phụ thiếp làm chi / Thiếp như cơm nguội những khi đói lòng” - liệu có xoay chuyển được tình thế? Không. Không thể.

Tôi còn nhớ, khi biết chuyện của cô Tư, mẹ tôi đã gọi cô sang nhà “nhỏ to tâm sự” và tư vấn cách tháo gỡ. Không rõ mẹ tôi đã nói với cô những gì, nhưng từ hôm đó, cô Tư thay đổi hẳn. Cô ăn mặc đẹp hơn, trang điểm kỹ hơn. Thậm chí, lúc chồng chuẩn bị tếch khỏi nhà đi theo “tiếng gọi tình yêu”, cô cũng sửa soạn xiêm y xuống phố. Cô không thèm gây gổ, cũng chẳng níu kéo, đầm đìa nước mắt như trước.

Ban đầu, người chồng hí hửng ra mặt, khoái chí vì không còn bị kỳ đà cản mũi. Nhưng rồi đến một ngày, hàng xóm xì xào: “Chắc cô Tư có bồ nên dạo này chưng diện, xí xọn quá”. Ông chồng cô lúc này mới giật mình, nhìn lại vợ. Quả là dạo này, lúc nào cô Tư cũng chăm chút hình thức - từ làm tóc, diện quần áo mới đến môi son má phấn, phởn phơ ra chiều đắc ý. Ông bắt đầu nghĩ cách siết lại kỷ cương, quay lại chú ý đến gia đình, để tránh nguy cơ bị địch đánh đồn nhà khi mình ở tận đồn xa.

Trường hợp của vợ chồng cô Tư cho thấy thực tế là: một khi phụ nữ biết làm đẹp cho chính mình thì cũng là lúc họ tự tin hơn về nhan sắc. Dù người chồng hay người yêu đã chân trong chân ngoài, đã ham hố đuổi hoa bắt bướm, đã chán chê thì họ cũng mặc. Phụ nữ không nên vì thái độ, đối xử lạnh nhạt của “nửa kia” mà đâm ra âu lo, sợ hãi, để rồi có những biểu hiện làm xấu đi nhan sắc của mình. Vâng, dù thế nào, cũng phải làm đẹp cho chính mình trước đã.

Một khi mình ngày càng xấu mà cô tình nhân của chồng càng đẹp thì trong cuộc chiến, khả năng mình thua là quá lớn. Chớ dại! Vì lẽ đó, câu “slogan”: “Phụ nữ khôn ngoan giữ sắc, không giữ chồng”, thiết tưởng phải hiểu theo nghĩa, “giữ sắc cho chính mình cũng là nghệ thuật giữ chồng”. Mẫu người phụ nữ ấy, không chỉ khôn ngoan mà còn bản lĩnh.

L.M.Q

(nguồn: Báo PN TP.HCM ngày 15.8.2018)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson