THÔNG TIN CÁ NHÂN Tiêu điểm Lê Minh Quốc LÊ THỊ ÁI: Chị về cuối bến tình yêu

LÊ THỊ ÁI: Chị về cuối bến tình yêu


Một tin nhắn vào lúc 0 giờ ngày 9.11.2012, từ Đà Nẵng, báo tin chị tôi - Lê Thị Ái đã về trời. Một cái chết đã đến với một người (1958 - 2012). Rồi ai cũng về cõi ấy. Không vui và cũng không buồn. Chỉ biết rằng, một phần máu thịt của mình đã vĩnh viễn mất đi.

quocai-R

Lê Minh Quốc - Lê Thị Ái (ảnh chụp vào thập niên 1960 tại Đà Nẵng)

 

Trong đời, chỉ có hai lần, tôi viết về chị tôi. Bài thơ “Chị” viết lúc đang là sinh viên và in trên tạp chí Sông Hương (số tháng 10.1986):


Chị

Con sông chiều nào hoa tím

Bập bềnh câu hát dân gian

Em nhớ chị thời con gái

Làm duyên mặc áo lụa vàng

 

Nắng mới trong vườn quê ngoại

Tiếng chim ngày ấy còn xanh

Chị ra cầu ao vo gạo

Nụ cười xao xuyến long lanh

 

Em nhớ buổi chiều tan học

Chơi u rách áo chị buồn

Đêm ấy chong đèn chị vá

Chim chuyền nhành lá run run

 

Cuối năm bập bùng ngọn lửa

Em nằm trên cỏ nhìn trời

Chị kể em nghe cổ tích

Xôn xao một cánh hoa rơi

 

Mùa xuân chị mang áo mới

Qua sông gió lạnh trời chiều

Trong em pháo hồng xao xác

Chị về cuối bến tình yêu

 

Mười năm vô cùng xa lắc

Tình cờ bắt gặp cánh hoa

Chị ơi! Em đi đánh giặc

Nhớ chị là nhớ quê nhà

(1986)

Bài thơ thứ hai Cây lúa Đại Lộc, thay lời tâm sự của anh Quý (Nguyễn Thanh Long) dành cho chị, in trên báo Văn Nghệ TP.HCM cũng trong năm 1986. Anh Quý là tên chồng của chị Ái:

 

Cây lúa Đại Lộc

(Tặng vợ chồng anh Quý)


Buổi sáng chủ nhật em ơi, chim ngậm lời thơ bay đi

Trong vòm trời Đại Lộc

Em tặng cho tôi cành hoa bụt đỏ ngát

Như ngày hai đứa quen nhau

 

Trên đồng cạn dưới đồng sâu

Em cấy mạ bàn tay mềm mại

Phơi nắng dầm mưa một thời con gái

Theo buồn vui cây lúa đơm bông

 

Bàn chân đầy bùn non

Em gánh thóc về sân

Tiếng chim ca mê mải

Mây thêm xanh trở lại

 

Chúng mình yêu nhau có trời giông bão

Cây lúa chết đuối nước ngập bờ

Sông Thu Bồn những chiều gió thổi

Hương lúa bay vào ấm cả giấc mơ

 

Tiếng máy cày vang vọng sớm trưa

Chưa quên chén cơm độn khoai cõng sắn

Đồng cạn đồng sâu mấy mùa mưa nắng

Cây lúa se duyên nên vợ nên chồng

 

Có bàn tay em vụ gặt mùa vàng

Sân hợp tác được mùa đầy thóc

Tôi cầm tay em bàn tay Đại Lộc

“Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà say”

(1986)

Nghĩ đến tận cùng, chết cũng là một sự giải thoát.

Từ nhiều năm nay chị tôi đã phải chạy thận ở Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng. Một cuộc chạy đua với thần chết rất quyết liệt. Những người bệnh cùng thời với chị, đã hai mươi năm trước, tất thẩy đều bỏ cuộc.

Và bây giờ đến phiên chị.

Một nẻo về cuối cùng rồi ai cũng chạm đến. Như một lẽ tất nhiên. Không thể chối từ. Không thể thoái thác. Ai cũng về “cuối bến tình yêu”. Một hẹn hò đã dự báo từ khi con người cất tiếng oa oa chào đời.

Từ nay, vĩnh viễn mất chị. Một phần máu thịt của tôi đã mất…

 

9.XI.2012

Lê Minh Quốc


ai

chi-aiRR

Mộ Lê Thị Ái (ảnh chụp tháng 7.2013)


Cùng một chủ đề:

Kẻ khác

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson