THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: Đàn ông tồn tại để làm gì?

LÊ MINH QUỐC: Đàn ông tồn tại để làm gì?

 

dan-ong-ton--tai-de-lam-gi-le-minh-quoc


"Thơ vui về phái yếu" của Xuân Quỳnh là một bài thơ hay, rất thật về phụ nữ, với những công việc quen thuộc, ai cũng nhận ra. Dù họ tự nhận chỉ là “ngọn cỏ dưới chân qua”, “hạt bụi vô tình trên áo”, chẳng có gì đáng kể, nhưng chính họ là nền tảng của cuộc sống này, mỗi ngày biết bao lo toan, gánh vác cho chồng con, thậm chí “Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn”, nếu không có họ.

Thơ vui về phái yếu

Những người đàn ông các anh có bao nhiêu điều to lớn

Vượt qua ô cửa cỏn con, văn phòng hẹp hàng ngày

Các anh nghĩ ra tàu ngầm, tên lửa, máy bay

Tới thăm dò những hành tinh mới lạ

Tài sản của các anh là những tinh cầu, là vũ trụ

Các anh biết mỏ dầu, mỏ bạc ở nơi đâu

Chinh phục đại dương bằng các con tàu

Đi tới tương lai trên con đường ngắn nhất

Mỗi các anh là một nhà chính khách

Các anh quan tâm đến chuyện mất còn của các quốc gia.

Biết bao điều quan trọng được đề ra

Những hiệp ước xoay vần thế giới


Chúng tôi chỉ là những người đàn bà bình thường không tên tuổi

Quen việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày

Cuộc sống ngặt nghèo phải tính sao đây

Gạo, bánh, củi dầu chia thế nào cho đủ

Đầu óc linh tinh toàn nghĩ về chợ búa

Những quả cà, mớ tép, rau dưa

Đối với Nít và Kăng, những siêu nhân nay và xưa

Xin thú thực: chúng tôi thờ ơ hạng nhất


Chúng tôi còn phải xếp hàng mua thịt

Sắm cho con đôi dép tới trường

Chúng tôi quan tâm đến xà phòng, đến thuốc đánh răng

Lo đan áo cho chồng con khỏi rét...

Chúng tôi là những người đàn bà bình thường trên trái đất.

Quen với việc nhỏ nhoi bếp núc hàng ngày

Chúng tôi chẳng có tàu ngầm, tên lửa, máy bay

Càng không có hạt nhân nguyên tử

Chúng tôi chỉ có chậu có nồi có lửa

Có tình yêu và có lời ru

Những con cò con vạc từ xưa

Vẫn lặn lội bờ sông bắt tép

Cuộc sống vẫn ngàn đời nối tiếp

Như trăng lên, như hoa nở mỗi ngày...


Nếu ví dụ không có chúng tôi đây

Liệu cuộc sống có còn là cuộc sống

Ai sẽ mang lại cho các anh vui buồn hạnh phúc

Mở lòng đón các anh sau thất bại nhọc nhằn

Thử nghĩ xem thế giới chỉ đàn ông

Các anh sẽ không còn biết yêu biết ghét

Các anh không đánh nhau nhưng cũng chẳng làm nên gì hết

Thế giới sẽ già nua và sẽ lụi tàn

Ai sẽ là người sinh ra những đứa con

Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát...


Buổi sớm mai ướm bước chân mình lên vết chân trên cát

Bà mẹ đã cho ra đời những Phù Đổng Thiên Vương

Dẫu là nguyên thủ quốc gia hay là những anh hùng

Là bác học... hay là ai đi nữa

Vẫn là con của một người phụ nữ

Một người đàn bà bình thường, không ai biết tuổi tên


Anh thân yêu, người vĩ đại của em

Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối

Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,

Loài rong rêu ai biết tới bao giờ

Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua

Là hạt bụi vô tình trên áo

Nhưng nếu sáng nay em chẳng đong được gạo

Chắc chắn buổi chiều anh không có cơm ăn.


Vài đoạn thơ vui nhân dịp ngày Xuân

Đùa một chút xin các anh đừng giận

Thú thực là chúng tôi cũng không sống được

Nếu không có các anh, thế giới chỉ đàn bà.

Xuân Quỳnh, 1986
(Thơ Xuân Quỳnh, Kiều Văn chủ biên, nhà xuất bản Đồng Nai, 1997)

Họa lại bài thơ của Xuân Quỳnh, tôi nghĩ vẩn vơ, dù đàn ông quan tâm những chuyện tận đẩu tận đâu, chẳng thiết thực gì, nhưng mỗi mái ấm, vẫn có họ lặng lẽ phía sau. Rồi khi gặp sự cố, ai sẽ là người gánh vác nếu không là đàn ông? Nếu phụ nữ tự hào: “Ai sẽ là người sinh ra những đứa con/ Để tiếp tục giống nòi và dạy chúng biết yêu, biết hát...”, thì đàn ông có quyền trả lời “chảnh như con cá cảnh” mà rất chính xác: “Sứ mệnh tuyệt vời, hạnh phúc lớn lao/ Nở nhụy khai hoa làm sao được biết?”, nếu không có họ.

Dù mỗi bên đều khẳng định ưu thế về giới tính, cả hai đều nhất trí rằng, họ sẽ không thể tồn tại nếu thiếu nhau. Âm và dương, nước và lửa vẫn phải hòa hợp vào nhau để mở ra những cuộc tái sinh tiếp nối đến muôn năm ngàn kiếp… Ấy mới là thuận theo lẽ tự nhiên.


Đàn ông tồn tại để làm gì?

 

Phụ nữ các em là những người kỳ diệu

Có mặt trên đời gánh vác chuyện cao siêu

Là quan tâm đến chén, đũa, nồi, niêu

Bếp núc mỗi ngày, dẫn con đi học

Thức giấc nửa khuya dỗ con chợt khóc

Khuya khoắt chờ chồng, thao thức đợi canh

Có tầm nhìn xa - tính toán rất nhanh

Nào đếm củ hành, đo lọ nước mắm

Các em giỏi giang, siêu nhân lắm lắm

Chỉ đôi nếp nhăn cũng nghĩ ngợi, đăm chiêu

Sự âu lo to tát biết bao nhiêu

Cứ như thể mới là đời đáng sống


Đàn ông chúng tôi thân dài vai rộng

Chỉ quan tâm những việc rất cỏn con

Nhân loại thế nào hỡi Nam, Bắc, Tây, Đông

Nơi nào chiến tranh, khí hậu biến đổi?

Bao giờ hòa bình cho toàn thế giới

Câu hỏi đặt ra đau đáu nghĩ suy

Còn bữa nay vợ nấu nướng những gì

Thú thật chúng tôi chỉ xem chuyện vặt


Chúng tôi phải mở to hai con mắt

Xem xét tình hình chiến sự cả năm châu

Nghị trường nơi đâu mới bị lật nhào

Phe nào lên voi, phe nào xuống chó?


Với mối quan tâm giản đơn như thế đó

Chúng tôi đây, nói thật, rất tầm thường

Chẳng có niềm vui “tự sướng” lúc soi gương

Được trang điểm nâng niu son với phấn

Ai khen “trẻ ra” là thấy đời tươi thắm

Ngầm tự kiêu… xinh nhất trên đời


Còn chúng tôi xông pha cuối đất cùng trời

Sôi giọt mồ hôi mưu cầu danh phận

Bất chấp gian lao, cơ cầu lận đận

Một lẽ tự nhiên hết tháng lại qua ngày

Nếu thí dụ không có chúng tôi đây

Thì cuộc sống sẽ ra sao đấy nhỉ?

Ai sẽ mang lại cho các em những điều thi vị

Đấu trí ghen tuông với mèo mỡ lằng nhằng?


Thử nghĩ xem, thế giới chỉ hoa hồng

Sao các em biết vẻ đẹp của hiên ngang tùng, bách?

Ngôn, hạnh, công, dung, dịu dàng vào bếp

Mặc đẹp, ăn ngon rồi ngắm nghía cùng nhau?

Sứ mệnh tuyệt vời, hạnh phúc lớn lao:

Nở nhụy khai hoa làm sao được biết?


Mỗi một ngày cây đời thêm xanh biếc

Bà mẹ chỉn chu, quán xuyến cửa nhà

Con cái giỏi giang, hiền hậu, nết na

Từng ngày đi qua trưởng thành, khôn lớn

Có các anh mới chan hòa mái ấm

Dù góp công nhưng lặng lẽ phía sau

Em thương yêu, em quan trọng làm sao

Vũ trụ là em, anh chỉ là hạt bụi

Dấu vết nhỏ nhoi trong ta bà chín cõi

Chỉ rong chơi, hậu đậu, lơ ngơ

Đàn đúm, rượu chè, nhếch nhác, trăng hoa

Sự có mặt rõ ràng vô ích quá

Nhưng gặp lúc đạo, tặc, thủy, hỏa

Ai là người sẽ gánh vác, chở che em?


Họa lại bài thơ ngẫu hứng viết thêm

Huếnh hoáng trêu chơi, các em đừng dỗi

Nếu trái đất hoàn toàn không phụ nữ

Thì đàn ông tồn tại để làm gì?

Lê Minh Quốc

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson