Đoàn Tuấn: TẠ LỖI VỚI HOÀNG AN & THƯ ĐỒNG ĐỘI

 

trang_ve_ngha_tranfg

 

TẠ LỖI VỚI HOÀNG AN

 

Ngày cuối năm An đi phục vấp mìn

Một bên chân giập nát

Mỗi lần An co giật

Cái bàn chân máu tràn vướng víu

Đồng đội lòng tái tê


Đồng đội bàn nhau chặt cái chân đi

Khi lên cơn đau, An thét gào đỡ vướng

Mình xách chân An ra bãi tráng

Tìm hố pháo địch cày

Chôn xuống

Như không...


Xẩm chiều An trút hơi thở cuối cùng

Đồng đội đưa An ra nghĩa trang dã chiến

Sao lúc ấy mình lại quên, không biết

Đào chân An lên để đồng đội chôn cùng!


Mấy năm trời ở tử địa An-lung

Chẳng mấy khi mình nghĩ về chuyện đó

Tuổi hai mươi đâu biết về nỗi khổ

Của những người chết chẳng toàn thây!


Lên nghĩa trang Đức Cơ viếng bạn một ngày

Mới nhớ về bàn chân An bỏ lại

Bên mộ bạn, mình đặt đôi nạng vậy

Hoàng An ơi ! Hãy tha thứ cho mình...

Đoàn Tuấn


THƯ ĐỒNG ĐỘI

Tặng Lê Minh Quốc

Hôm Quốc lên gùi đạn ở Trung đoàn

Bạn gửi mình lá thư dài đến thế !

Lính tráng gặp nhau đâu là chuyện dễ

Hút cùng nhau vài hơi thuốc. Chia tay…


Mình về hầm  vội mở thư đọc ngay

Trái tim đập như  như thư người yêu gửi

Bạn viết về kịch Corneille, Thơ Mới

Về những chân dung đẹp tựa sao trời…


An – Lungvieng  tử địa một thời

Ngày nắng đổ. Đêm mưa căng mìn nổ

Bạn đi phục, đi tuần, khiêng thương, đói khổ

Nhưng tâm hồn vẫn chan chứa văn chương…


Ôi những lá thư đồng đội ở chiến trường

Như tiếng vọng thiêng liêng vẫy gọi

Như suối nguồn thầm thì trong đêm tối

Tiếng nhạc rừng vang vọng suốt tâm tư.


Những lá thư lay động  mãi ước mơ

Được còn sống, được trở về nước Việt

Ôi máu xương đủ đầy ngàn trang viết

Tiếng kêu thương tuổi trẻ lại quay về...


Đoàn Tuấn

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson