TÁC PHẨM - DƯ LUẬN Phỏng vấn LÊ MINH QUỐC: Nói về thơ tình thời còn là sinh viên

LÊ MINH QUỐC: Nói về thơ tình thời còn là sinh viên

PDF.InEmail

 

Thơ tình là một trong những mục của Trang TYHNGĐ được nhiều bạn đọc ưa thích. Từ chỗ yêu thơ, đi đến mê người làm thơ, vài bạn đã mạnh dạn viết thư hỏi thăm về những nhà thơ của mình.

Để đáp ứng yêu cầu đó, chúng tôi đã đến gặp gỡ trao đổi với bốn tác giả vừa qua có nhiều thơ được in trên trang báo này. Cả bốn người đều còn trẻ. Tên tuổi của hai người trong số họ đã trở nên quen thuộc với bạn đọc thành phố là Đỗ Trung QuânCao Vũ Huy Miên. Hai người còn lại là Lê Minh QuốcTrương Nam Hương thì đang trong quá trình phấn đấu để khẳng định ngòi bút của mình.


nhung-cay-viet-tre

(Sau đây là phần trả lời của Lê Minh Quốc)

 

* Tình yêu là vấn đề cũ lắm rồi, anh có cách nào thể hiện nó một cách mới mẻ không?

- Tôi đã gặp trắc trở trong tình yêu nên tôi hiểu đau khổ trong tình yêu là kinh khủng lắm. Vì vậy khi làm thơ, tôi tìm mọi cách để thơ trẻ trung tươi mát, có thể phần nào xoa dịu, an ủi cho những ai có tâm trạng như tôi. Khi viết mình sống thật như điều mình viết, mới “chở” được điều muốn nói.

* Người ta bảo người làm thơ hay lãng mạn, anh nghĩ sao?

- Không đúng, nếu hiểu lãng mạn như người ta hiểu lầm, là yêu nhiều và yêu dễ dàng. Người cầm bút thường có tâm hồn phong phú, biết cảm thông với hoàn cảnh của người chung quanh thì đúng. Người có tâm hồn như thế thì họ yêu chung thủy và mang lại hạnh phúc cho người mình yêu ấy chứ.

* Vừa là người cầm bút vừa là sinh viên, anh nghĩ thế nào về tình yêu ở môi trường đại học?

- Tình yêu thời sinh viên đẹp lắm vì vừa có nét học trò, trường lớp, hò hẹn, vừa đã có nhiều suy nghĩ chín chắn, dù lúc này đời sống sinh viên quá khó khăn:

Thời gian sinh viên yêu nhau trong lớp học

Không trái me chua giấu dưới hộc bàn

Mà ở đó là của khoai củ sắn

Để người thương lót dạ điểm tâm.

(Trích trường ca Viết giữa sân trường – LMQ)

Có điều là một số người thường hay tính toán, xét xem người yêu mình hộ khẩu ở đâu, tỉnh nào, có được ở thành phố không… Tính toán làm tình yêu mất đẹp, tan vỡ những thơ mộng dễ thương thật uổng.

 

Lê Quang Vinh ghi lại

(nguồn: báo Tuổi Trẻ số 7.7.1987)

 

Ghi chú:

Đây là bài trả lời phỏng vấn đầu tiên của tôi trên báo chí. Sau này, khi đã là đồng nghiệp của nhau, tôi mới biết nhà báo LƯU ĐÌNH TRIỀU trong thời điểm đó là người phụ trách trang Tình yêu hôn nhân gia đình của báo Tuổi Trẻ. Anh có "sáng kiến": bên cạnh những bài viết của chuyên mục còn còn in cả thơ tình.

Nhờ vậy, bọn sinh viên chúng tôi có đất dụng võ. Còn nhớ, khi rời khỏi quân ngũ theo chế độ phục viên, hằng tháng, tôi vẫn được nhận phụ cấp. Phụ cấp đó chỉ bằng nhuận bút bài thơ tình được in - một khoảng tiền không nhỏ với sinh viên lúc ấy. Chính vì thế chúng tôi hăm hở cộng tác và được Tuổi Trẻ chọn trao đổi về đề tài "thơ tình" như các bạn đã biết. Người thực hiện là Lê Quang Vinh. Vinh học bên Đại học Sư phạm. Có viết lách lai rai, sau khi ra trường, đi dạy học. Đã lâu lắm không gặp lại Vinh.

Nay post lại vài bài thơ tôi viết lúc ấy và đã in trên Tuổi Trẻ:

 

HOA THƯỢC DƯỢC

 

Em đi trong buổi mưa rơi

Rụng rời từng giọt rối bời tay anh

Nhịp guốc vọng lại âm thanh

Nghiêng nghiêng vạt áo chòng chành trời mây

 

Con chim nằm ngủ trên cây

Cũng hiu quạnh nhánh lá gầy quạnh hiu

Anh lang thang hết buổi chiều

Con đường mưa ít lại nhiều gió lên

 

Thoáng thấy ai cũng tưởng em

Hỏi cây nào có khắc tên chúng mình?

Hỏi viên sỏi mấy cuộc tình

Hỏi trời. Hỏi đất. Lặng thinh đất trời...

 

Mưa rơi rồi lại mưa rơi

Từng giọt ướt đọng trên môi anh mà

Tưởng em đang ở trong nhà

Cửa khóa kín mới biết là... vắng em

 

Hình như ai đứng ngoài thềm

Anh đi rón rén bập bềnh trong mưa

Chỉ hoa thược dược năm xưa

Vô tư nở ngát cuối mùa chia tay

 

THƠ CHO TÌNH ĐẦU

 

Em hiền như lộc non

Tôi rung bằng bão táp

Là tình yêu đã mất

Rơi xuống ngón tay mình

 

Xin từ biệt bình minh

Nụ hôn đầu rạng rỡ

Như đóa hồng mới nở

Trong sớm mai huy hoàng

 

Xin từ chối âm vang

Của trái tim rạo rực

Ai gõ bằng nhịp guốc

Đau nhói đến bây giờ

 

Xin dừng lại đắn đo

Trên ngả đời thương nhớ

Mai em về bên nớ

Nhơn ngãi có còn không?

 

Là khi em có chồng

Thôi đong đưa mắt biếc

Bỗng dưng khi từ biệt

Tim tôi... rớt ra ngoài

 

TRƯỚC NHÀ VĂN HÓA THANH NIÊN

 

Đầu năm hoa cúc trao tay

Ngón tay co duỗi mong ai gật đầu

Khôi vuông rubích mấy màu

Đứng bên em nói thế nào với em?

 

Giọng trầm ca sĩ vuốt lên

Hay lời tôi nói dịu êm vô cùng?

Vòm trời Sài Gòn bao dung

Ngôi sao là triệu nến hồng sơ sinh

 

Tay ai muốn nắm tay mình

Mượn thơ Nguyễn Bính tỏ tình được không?

Mắt ai bén nhọn như chông

Sao ai ví giống nhãn lồng vậy em?

 

Bàn tay chẳng chịu để yên

Là khi tôi đứng trước thềm thơ ca

Vòm trời vào tuổi mười ba

Tôi ba mươi tuổi mới là đang yêu

 

Ngón tay co duỗi đã nhiều

Vậy ai có dám cầm liều lĩnh chưa?

Này em hoa cúc đầu mùa

Chúc mừng năm mới có chừa ai đâu?

(TT số thứ Năm 1.1.1987)

 

HIỂU DÙM TÔI

 

Phải đâu muốn được yêu ai

Là tôi cứ nói dông dài trước sau

Hiên nhà phơn phớt hoa ngâu

Nở vàng như tự thuở nào xa xưa

 

Tôi không quen nói đẩy đưa

Nên đành im lặng như chưa tỏ tình

Khẩu súng nằm trên vai mình

Đi đánh giặc có lặng thinh bao giờ?

 

Đứng trước ai cứ ngẩn ngơ

Những lời dạn dĩ có ngờ đi đâu?

Chim chuyến bụi ớt lao xao

Ai nghe tôi nói gật đầu dùm tôi?

 

Phải đâu răng cắn vào môi

Run run trước một hoa khôi tuyệt vời

Từng đi đánh đất đánh trời

Vẫn tôi ngang dọc một thời dọc ngang

 

Nhưng ai quá đỗi dịu dàng

Nên tôi bất chợt nhát gan quá chừng

Chim chuyền ríu rít sau lưng

Hiều dùm tôi những ngượng ngùng này không

(TT số thứ Ba 25.11.1986)

 

LÚC CHIA TAY

 

Bỗng nhiên em giận rồi sao?

Trăm lời tôi nói ngọt ngào như không?

Lại lắc lư cái bím hồng

Lại chẳng ngoảnh lại đèo bồng lời ai!

 

Cớ sao em đến quắt quay

Giận không ra giận nghiêng vai lắc đầu?

Vầng trăng của buổi tình đầu

Đang tròn trặn chẳng nát nhầu đâu em

 

Phải là em đã có thêm

Người bạn mới - đủ để quên một người?

Và tôi đứng đợi môi cười

Sao môi tròn trĩnh biếng lười làm duyên?

 

Chỉ tôi đáng trách - tất nhiên

Em rũ áo trả lụy phiền cho tôi

Mai khi mốt nọ xa rồi

Có ai đi, đứng, nằm, ngồi trong ai?

(TT thứ Ba 10.3.1987)

 

LÊ MINH QUỐC

 

 

 

 

 

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


298

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson