THÔNG TIN CÁ NHÂN Tiêu điểm Lê Minh Quốc GIÁNG VÂN: Tập thơ ĐƯỜNG GIÓ - * Thơ dâng mẹ

GIÁNG VÂN: Tập thơ ĐƯỜNG GIÓ - * Thơ dâng mẹ

Mục lục
GIÁNG VÂN: Tập thơ ĐƯỜNG GIÓ
* Nhà thơ Giáng Vân: Tự do trên “Đường gió”
Giáng Vân - trong suốt và tĩnh lặng (Mai Văn Phấn)
* Đường của người là đường của gió (Nguyễn Bình Phương)
PHẦN I ĐƯỜNG GIÓ: Chảy tuôn
* Một ngày
* Tự trôi
* Ngày cuối năm
* Dưới một tấm kính trong suốt
Viết tặng họa sỹ Trần Trọng Vũ
* Ghi trong cuộc triển lãm
* Trước cơn giông
* Thơ tháng tám
* Biến hóa
* Tôi không là tôi
* Chiếc lá
* Một giọt nước mắt
* Thơ
* Lời của nguồn suối
* Viết ở Viêng chăn
* Mẹ thả từ trời
* Thơ ngắn
* Buồn và sáng
* Những ẩn dụ của giấc mơ
* Trong ngôi nhà rộng lớn
* Những cơn gió thổi
* Linh hồn
* Những cuộc bay của linh giác
* Không đề
* Nhịp chậm
* Nhìn từ trên cao
* Trò chuyện với thời gian
* Nhìn
* Viết ở Luangprabang
* Mê kông
* Thơ dâng mẹ
* Trong khu vườn tôi
* Ngộ
* Không sở hữu
* Những buổi chiều
* PHẦN II KHÔNG MÙA: Bắt đầu
* Ngẫu cảm
* Giấc mơ
* Những giấc mơ tôi
* Thơ viết cho con
* Trò chuyện với con
* Bản Hồ
* Trôi xuôi
* Nâu
* Bài hát
* Gió
* Bài hát 2
* Tháng ba
* Những câu hỏi câm lặng
* Chiều cuối năm
* Loa kèn
* Bài hát
* Không đề
* Không đề
* Những cái cây
* Nhật ký
* Gửi...
* Bài hát cho những con ngựa
* Những ý nghĩ
* Bài hát
* Khoảnh khắc
* Mẹ ơi
* Thơ ngắn
* Lượm lặt
* Mâu thuẫn
* Mâu thuẫn
* Gửi
* Ký ức mưa
* Nhật ký 2
Tất cả các trang

 

Thơ dâng mẹ

 

Bây giờ mẹ đã ở trên cao

Trên tất cả buồn đau đời mẹ

Trên thương cảm chảy trên dòng sông cuộc đời

Bây giờ con không sao nhìn thấy gương mặt mẹ

Mẹ đã hòa vào cao xanh kia

Cao sang và hư ảo

Bên ngoài những định giới hạn hẹp, tối tăm

Mẹ về bên con bằng thứ ánh sáng xanh biếc vô hình

Niềm vui sáng dịu dàng khôn tả

Đó là gương mặt thật của mẹ

Gương mặt của người mẹ vĩ đại đã sinh ra con

Đã chịu bao kiếp nạn.

 

Mẹ ơi

Con muốn dâng lên mẹ bài ca

Không có giới hạn

Không có điểm kết thúc

Không có đáy

Cũng không có đỉnh

Như ánh sáng

Như tình thương

Kết nối tâm linh bằng sợi dây huyền diệu

Kết nối sự đơn độc với vô biên

Bài ca của con

Về sự nhỏ bé

Nhưng bất tử

Bởi vì mẹ ơi mẹ con mình thật nhỏ bé

Chỉ như một cái bóng côi cút trong cuộc đời

Nhưng cái bóng côi cút đâu có chết

Như mẹ tỏa rạng bên trời kia

Không một nỗi đau nào nữa

Về cõi này phù du.

 

Mẹ ơi

Bài ca của con rất dài

Cao cao theo những cơn gió

Sâu , rất sâu theo những đêm dài

Nương theo lời Phật dạy

Bài ca của con như những bàn tay

Và ấm như ánh sáng

Ánh sáng chảy tuôn từ hư ảo

Và không thể nắm bắt

Nhưng có thể sưởi ấm và chở che.

Trong khu vườn tôi

GIÁNG VÂN



Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson