THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: 3 BÀI THƠ VIẾT TẠI ĐÀ NẴNG THÁNG 11.2017

LÊ MINH QUỐC: 3 BÀI THƠ VIẾT TẠI ĐÀ NẴNG THÁNG 11.2017

3-BAI-THI-VIET-O-DA-NANG-THANG-11.2107


Vọng lời thưa mây trắng

 

Có điều gì thân mật

Hiền lành tựa ca dao

Gần gũi như tục ngữ

Biển rộng lẫn trời cao

Là khi con nhìn vào

Trong tâm hồn của mẹ


Những tiếng khóc oa oa

Lọt lòng năm tháng nọ

Sâu trong mắt mẹ già

Vẹn nguyên giây phút đó

 

Câu bập bẹ đầu tiên

Con gọi cha, gọi mẹ

Thơ ấu lại quay về

Sau thời gian sóng vỗ

Mẹ - thành ngữ, đồng dao

Mớm lời cho con trẻ


Tình mẹ bền như lửa

Gió nhẫn nại kết trầm

Mưa đan xen giọt nắng

Bền chặt tựa tơ tằm


Căn phòng xưa mẹ nằm

Nhường cho con hơi ấm

Bây giờ mẹ về đâu?

Vọng lời thưa mây trắng

Chân trời ngọn hoa lau

Ru câu kinh thầm lặng


Mọi hoa hồng, với con

Từ đây đều hóa trắng…


(Chiều 29.11.2107)

 

Sinh nhật bạn Nguyễn Văn Sanh


Bạn bè từ thuở lên 5

50 năm vẫn còn cầm bàn tay


Tình thân thuở chớm con trai

Từ xuân xanh đến thu phai vẫn tình


Bạn nhìn mình lại thấy mình

Mình cùng bạn vẫn nặng tình thủy chung

 

(Chiều ngày 30.11.2017)

 

An ủi


Tiếng lòng im bặt tiếng

Tựa khoảnh khắc giao thừa

Cô đơn trong gió cuốn

Ngược đường về lối xưa


Đã nghe tiếng gió lùa

Thổi qua ngày rét buốt

Nhìn thấy trong lòng tôi    

Một đường hầm hun hút


Đã từng ngày ngập lụt

Nỗi hiu hắt rỗng không

Phía bên ngoài đời sống

Có ai hiểu tôi không?


Tôi níu mây hỏi gió

Chỉ gặp cuối chân trời

Một câu thơ thất lạc

Chỉ là cái bóng tôi


Chiếc linh hồn lăn lóc

Gió cuốn ngang vỉa hè

Sẽ có ai cúi nhặt?

Tôi thầm hỏi ngựa xe


Vọng lên có ai nghe?

An ủi im bặt tiếng

Tôi cầm lấy bóng tôi

Dịu dàng ngậm trong miệng

(Trưa 1.12.2107 tại Sân bay Đà Nẵng)

LÊ MINH QUỐC

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson