THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: ĐÀ NẴNG - TẦM CAO MỚI

LÊ MINH QUỐC: ĐÀ NẴNG - TẦM CAO MỚI

PDF.InEmail

 

DANANGTAM-CAO-MOI-1-R

 

1. Nhìn từ quá khứ


nắng đã lên xanh phía chân trời

từng con thuyền xé sóng ra khơi

mang theo niềm hy vọng

sẽ gặt phía tương lai

tôi cúi mặt nhìn nhấp nhô mây trắng

trên sóng

khẽ hát những điệu nhạc yêu đời

sống lại trong tim người Đà Nẵng

ngày anh hùng Lê Độ đi về phía ánh sáng

tôi chỉ là ngọn cỏ non

đứa trẻ con

chưa biết vẽ bản đồ đất nước

ngày chị Lý ngẩng cao đầu đi về phía trước

tôi chỉ là ngọn cỏ non

nhập nhoạng bóng hoàng hôn

đi về trong thơ dại

ngày mẹ Nhu thiên thần có đôi mắt căm thù như lửa cháy

không khiếp sợ bạo lực điên cuồng

tôi chỉ là ngọn cỏ non

đang đánh vần ê a trước ngưỡng cửa cuộc đời

nhưng lạ thay trong ký ức con người

vẫn ám ảnh không nguôi ngọn gió thổi từ Ngũ Hành Sơn

không khuất phục trước đạn đồng súng sắt

mẹ ơi!  

ngày 1.9.1858

đại bác phương Tây đã nã đạn vào mỗi giấc mơ

bằm nghiến mỗi giấc mơ

phải giữ lấy giấc mơ

phải giữ lấy sơn hà xã tắc

Đà Nẵng đã đứng lên cùng cả nước đánh giặc

bọn mắt xanh mũi lõ sợ vỡ mật

hồn xiêu phách lạc

“trời không một ngọn gió để làm dịu những bộ ngực nóng cháy

binh sĩ mệt mỏi đã say nắng ngã gục bên đường

không cầm nổi khí giới”

con đã đọc trang nhật ký cay đắng của tên lính viễn chinh

để thêm yêu vị ngọt hòa bình

những tháng ngày lao thuyền về cội nguồn sáng tạo

Đà Nẵng anh hùng - Đà Nẵng trung tâm của bão

đầu tiên nổ súng đánh Tây

đầu tiên giật mìn diệt Mỹ

ngày ấy, người có gái lớn lên có tâm hồn chị Lý

người con trai lớn lên có trái tim anh Trỗi

Quảng Nam hay cãi

Đà Nẵng cũng hay cãi

nhưng sâu thẳm tâm linh ngây ngất một hồn thơ

yêu thơ để yêu đời

Đà Nẵng ngàn năm tươi trẻ tuổi hai mươi

trẻ như thành hoàng bổn xứ vào Đàng Trong lập nghiệp

đình làng Hải Châu còn nguyên dấu vết

cầm gươm, cầm cày, cầm thuổng, cầm cuốc...

khai khẩn đất hoang

dựng thành phố hiên ngang nhìn ra biển

đầu thế kỷ XXI cùng Đà Nẵng lao ra biển

đưa tay lên ngực

tôi biết trái tim mình đang xao xuyến

những ngày vui...


2. Nhịp cầu

 

Từng con đường quen thuộc

Tù túng cả giấc mơ

Từ một thành phố hẹp

Rộng lớn đến bất ngờ

Mẹ ơi! Mẹ đừng khóc

Dù đạn thù còn đau

Khi trẻ thơ đến lớp

Là đẩy lùi bể dâu

Máu xâm lược đã sạch

Trong veo nước qua cầu

Bắt qua niềm hy vọng

Một chiếc cầu sông Hàn

Đêm giật mình tỉnh giấc

Còn thấy điện sáng choang

Đi trong gió xuân sang

Thiết tha nhìn sóng vỗ

Hãy ngó về Sơn Trà

Lắng nghe tình yêu thở

Dù từng ngày vất vã

Trong mưu sinh đời thường

Nhưng cơm không độn sắn

Cuộc đời hết tai ương

Những chiếc cầu đã mọc

Nối lại từng con đường

Bước ra ngõ là gặp

Bạn bè từ bốn phương

Niềm vui như nến thắp

Tôi đã gặp trên đường

Ngõ chật hẹp đã rộng

Giải tỏa mọi ao tù

Thuyền phóng ra biển lớn

Vẫn nhớ bến Đò Xu

Đôi khi thèm đi tu

Lánh xa đời một chút

Ta lên núi Bà Nà

Thấy tịnh tâm như Bụt

Người xưa lên núi sao?

Chắc nhiều ngày khó nhọc

Nay ta lên cái ào

Xe hơi chừng mươi phút

Vẫn chim kêu vượn hót

Cũng suối biếc đang reo

Những chiếc cầu đã mọc

Nối liền dốc với đèo

Tôi và em gần lại

Uống mây trời trong veo

Khi vừa nói tiếng yêu

Là Suối Mơ vang vọng

Từ bốn phía trời cao

Lứa đôi đang mơ mộng

Nhìn về phía Hải Vân

Mây bay xanh khói bếp

Sơn cùng thủy hữu duyên

Âm hòa dương toàn bích

Mẹ ơi! Chuyện cổ tích

Có Tiên Sa xuống trần?

Bây giờ khách du lịch

Còn nghe tiếng cười vang

Sóng đời vỗ mênh mang

Nối đông tây nam bắc

Vừa chạm bến sông Hàn

Bình minh lên trong mắt

Ta đi về Thuận Phước

Bước lên một nhịp cầu

Đã thấy Đời vẫy gọi

Nâng Đà Nẵng lên cao

Yêu từ trong giọng nói

Từng ngày ở quê mình

Thịt da đang tươi rói

Sâu nghĩa lại nặng tình


3. Vĩ thanh

 

Thả bàn chân xuống con đường

Âm vang giọng nói người thương vọng về

Nghe từ sóng biếc Mỹ Khê

Mặt trời lên giữa bốn bề lo toan

Ngũ Hành Sơn vẫn hiên ngang

Đứng đầu sóng gió huy hoàng nắng mai

Phóng mắt về phía tương lai

Khu kinh tế mở Chu Lai cũng gần

Bỗng nghe từng tiếng chim ngân

Từ phía Dung Quất nối dần chiều cao

Biển Đông sóng vỗ dạt dào

Nối vòng tay lớn đón chào anh em

Vòm trời Đà Nẵng cao thêm

Thêm đường bay mới ở trên vòm trời

Bàn chân đi giữa cõi đời

Nghe từng mạch máu trong người đổi thay

Liên Chiểu, Hòa Khánh... dang tay

Dựng khu công nghiệp từng ngày chắt chiu

“Dặn lòng ai đó đừng xiêu

Mưa mai có bậu, nắng chiều có ta”

Nhìn về bán đảo Tiên Sa

Bỗng nghe gió hát thiết tha nắng vàng

Vòng tay ôm lấy Quảng Nam

Yêu thương lắm giọng hò khoan Thu Bồn

Đổi mới tận đáy tâm hồn

Ngàn năm sức sống vẫn còn tinh khôi

Như Thánh Gióng hết nằm nôi

Đà Nẵng vụt lớn dưới trời Việt Nam

L.M.Q

(nguồn: Tạp chí Non Nước số 231 tháng 3.2017)


Ghi chú:

Trích từ chuyên luận NGƯỜI QUẢNG NAM, in lần đầu năm 2007)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


298

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson