THƠ Thơ rời LÊ MINH QUỐC: Trời xanh thế sao mắt tôi rướm lệ?

LÊ MINH QUỐC: Trời xanh thế sao mắt tôi rướm lệ?

Cheo5R

Tranh Chèo của họa sĩ Bùi Xuân Phái

 

mỗi một ngày lại đi qua trong nhọc nhằn tẻ nhạt

tôi đi lang lang trên phố xá sài gòn

lột sạch những mỹ từ rỗng tuếch

câu thơ hậu hiện đại lảm nhảm vô hồn

câu thơ vụt hiện vần ồn

cũng vớ vẩn như từng câu khẩu hiệu

treo dọc ngang trên vỉa hè

mờ mịt dấu ngựa xe

tôi đang ngủ mê

anh đang ngủ mê

chị đang ngủ mê

chúng ta đang ngủ mê trong điệp trùng ác mộng

cũng lừa mị nhau há miệng ra cười

cũng múa may quay cuồng

cũng bôi hề vẽ nhọ

cũng từng ngày vô cảm lại trôi đi

cũng bốn ngàn năm chỉ rặt trẻ con

quanh quẩn với trò chơi huyễn hoặc nhau rằng đời đáng sống

sống? là chối bỏ biển dài sông rộng

là quên đi một di sản nghèo nàn

là níu giữ một gia tài cũ rích

chăn chiếu đang từng ngày rách nát

quên đi em

hãy quên đi ngoài vườn chim sẻ hót

những đất đai bị cấu xé từng ngày

kết thúc cuộc chiến này

lại bắt đầu mở ra đồng dao mới

là câu thơ tiên tri

báo hiệu ngày tận cùng khốn nạn

cuộc chiến không bom đạn

nhưng từng ngày trái tim chảy máu

âm thầm và chịu đựng

nhẫn nại và chịu đựng

giọt mồ hôi rách toạt tiếng cười

mỗi một ngày đi xuống dòng đời

mắt lại nhắm không nhìn thấy trời xanh hay cỏ biếc

tôi chỉ gặp những câu tuyên ngôn

vẽ trước mắt muôn ngàn bánh vẽ

những hào quang văn vẻ

những chân trời mù mịt tít mù khơi

những máu xương hí lộng một trò chơi

về với đất vẫn không tan trong đất

những hồn oan lững thững đi rong

đã một thời máu chảy ròng ròng

người ta sống bởi tin lời dối trá

lời phỉnh phờ cũng có thể làm nên phép lạ

và cứ thế lại từng ngày lưỡi cứng đờ như đá

huyền hoặc sự bình yên

tạo thành sự cả tin

một ngày kia thức tỉnh

anh thức tỉnh

chị thức tỉnh

tôi thức tỉnh

lại ươn hèn ngụy trang

bằng khuôn mặt của một người sắp chết

bằng tiếng cười của trẻ thơ đón Tết

để trôi theo đời sống của lãng quên

sống? đôi khi phải tập quên

quên béng đi những điều cần phải nhớ

mỗi một ngày tôi lại đi xuống phố

ngước mặt nhìn trời xanh

trời xanh quê mẹ

trời xanh thế sao mắt tôi rướm lệ?

 

L.M.Q

(9.1.2012)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson