THƠ Thơ rời

LÊ MINH QUỐC: Vô tư

 

IMAGE0001R

Tranh màu nước của Suối Hoa

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Đọc lại Gửi hương cho gió của Xuân Diệu


2011_4_6_11_26_16S

Sơn dầu của họa sĩ Suối Hoa

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Con mắt tôi nhìn

 

suoi-hoa

Sơn dầu của họa sĩ Suối Hoa

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Gọi em

 

em-Thuy

Em Thúy - sơn dầu Trần Văn Cẩn

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Lứa đôi

to-ngoc-van

Tranh sơn dầu Tô Ngọc Vân

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Dưới mái tình tôi

 

cho-tet-mien-bacR

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Trên một bàn tay

 

rjpg

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Sau khung cửa hẹp

 

 

nhatky1-R

Nhật ký thơ viết ở chiến trường K của Lê Minh Quốc

Sau khung cửa hẹp là bài thơ dài, tôi viết xong vào ngày 15.6.1980 trong nhũng ngày sốt rét ở Choams're và Anlungveng. Thời đó, thơ viết nhiều, như viết nhật ký, sau mất mát hết. Nay đọc lại và thương thời tuổi trẻ của mình, thế hệ của mình.

Những ký ức của ngày tháng đó vẫn như sóng dội trong lòng...

L.M.Q

XI.2012

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Kẻ khác

 

ai-quoc

Lê Thị Ái - Lê Minh Quốc (ảnh chụp tại Đà Nẳng thập niên 1960)

 

Cùng một chủ đề:

Chị về cuối bến tình yêu

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Thơ tình gửi người thục nữ tuổi Dần

Nhà thơ Lê Minh Quốc: “Người đẹp phát ra thơ tôi”

nguoi-dep

"Dẫu là người giàu tưởng tượng, nhưng tôi cũng không thể nghĩ rằng, một ngày kia thức dậy, ta thấy trên mặt đất này không còn… phụ nữ! Điều đó sẽ là một sự tuyệt vọng khốn cùng, sự bất hạnh khủng khiếp nhất của các đấng mày râu. Phụ nữ ư? Đó là một “sinh vật” duy nhất có phép nhiệm mầu đem lại cho tôi sự sống và “cái chết”. Trong thơ tôi, từ nhiều năm nay khi nghĩ về họ luôn là một sự cay đắng đến bẽ bàng: “em dũng mãnh uy quyền như con hổ / ngấu nghiến cắn tôi / tâm linh thi sĩ rách tả tơi / đang gào lên sự chết….” (1994); luôn là một sự đau đớn của một kẻ thua cuộc: “Chung chạ với em như ve vuốt hoa hồng / Đau buốt bàn tay mới hay gai nhọn / Tôi tự do bật tiếng yêu em / Là khởi đầu một hành trình chạy trốn” (1995)…. Dù biết thế, tôi vẫn còn mê mải lao vào những cuộc tình không hẹn trước. Và chính họ - những nhan sắc của dục vọng đã là nguồn cảm hứng muôn đời, muôn kiếp để tôi phát tiết ra thơ.

Hoàng Nhân (thực hiện)
(nguồn: Báo Thể thao & văn hóa 8.3.2008)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 22 trong tổng số 23

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson