THƠ Tập thơ LÊ MINH QUỐC: YÊU MỘT NGƯỜI LÀ NUÔI DƯỠNG ĐỨC TIN - 19. Mỗi lần yêu là lại khóc chào đời

LÊ MINH QUỐC: YÊU MỘT NGƯỜI LÀ NUÔI DƯỠNG ĐỨC TIN - 19. Mỗi lần yêu là lại khóc chào đời

PDF.InEmail

Mục lục
LÊ MINH QUỐC: YÊU MỘT NGƯỜI LÀ NUÔI DƯỠNG ĐỨC TIN
Thay lời Tựa
1. Quách Tĩnh yêu Tiểu Long Nữ
2. Đêm dài lắm mộng
3. Trăng non
4. Yêu đời để sống
5. Đã là vui
6. Cúi chào trăm năm
7. Trên một bàn tay
8. Đi hết con đường
9. Đi tìm em
10. Nỗi buồn trăn trối
11. Đọc thảo tình thơ
12. Thơ bảy chữ
13. Trời xanh thế sao mắt tôi rướm lệ?
14. Dấu nằm
15. Thưa rằng
16. Vẽ em (I)
17. Vẽ em (II)
18. Mùa xanh
19. Mỗi lần yêu là lại khóc chào đời
20. Ngủ đi em
21. Thơ của em đâu?
22. Tình ngon như Tết
23. Lụa mới đã tơ tằm
24. Vô tư
25. Yêu một người là nuôi dưỡng đức tin
26. Mai sau dù có bao giờ
27. Gọi em
28. Lứa đôi
29. Chúc mừng sinh nhật
30. Sức mấy mà quên
31. Bốn mùa thay sắc lá
32. Ra khơi
33. Đường xa vó ngựa
34. Lẻ bóng trên đường
35. Ánh sáng
36. Thầm hỏi một người
37. Thi sĩ đêm mưa trên một sân ga xép
38. Nhẹ nhàng trôi
39. Cỏ thơm liền với trời xanh
40. Nhớ người đã khuất...
41. Khoảnh khắc trong ngày
42. Những ngày tốt tươi
43. Tập quên
44. Tiếng gọi thầm
45. Dưới mái tình tôi
46. Rùng mình sắc tím
47. Hỏi đóa sen hồng
48. Nốt ruồi của một người
49. Gọi tên một người
50. Ăn gió
51. Bữa ăn ngon
52. Gió còn thổi mãi
53. Cũng như là
54. Trổ lộc xanh tươi
55. Sau của phía sau
56. Từ một câu thơ
57. Tấu hài
58. Nhịp đập trái tim đau
59. Tìm câu thơ vẽ lại tháng năm dài
60. Đã đi thì sẽ đến
61. Vô ngôn
62. Xếp lại trang đời
63. Và em còn ở lại...
64. Đường dài trăm ngã
65. Ám ảnh
66. Một phía xa xăm
67. Những đời xanh tro bụi lại quay về
68. Ru đêm
69. Thơ trên bàn phím
70. Mùa đã sang mùa
71. Như một thói quen?
72. Đón gió lấy trầm
73. Niềm vui của Tuyệt vọng
74. Kẻ đến sau
75. Lời chúc mồng 1 Tết
76. Ngày rộng tháng dài
77. Mai em lại đến
78. Hãy mở lòng ra
79. Không là không
80. Búp sen trên đường dài thăm thẳm
81. Em hãy về mau...
82. Tự sự nửa khuya
83. Lời buồn trong vắt
84. Vết thương
85. Dâng em
86. Nói gì đi chứ?
87. Tứ tuyệt Noel
88. Chúc thư
89. Người nhớ gì không?
90. Bài ca cuối cùng của Trương Chi
91. Tiếng lòng lặng lẽ
Tất cả các trang


Mỗi lần yêu là lại khóc chào đời

vui một chút, sống với đời dài thêm một chút
anh thoát ra ngoài thế giới của hoài nghi
buồn cũng đó để rồi vui cũng đó
xòe bàn tay vuốt mặt nói năng gì?
anh nói trong mơ anh cười trong mộng
tiếng con người trống rỗng
trượt ra ngoài thời gian
đã là hoa đến Tết lại khoe vàng
sắc lại thắm trơ trơ như máy móc
dòng đời trôi trong thăng trầm mệt nhọc
vẫn tí toe tí toét nói và cười

có những ngày như vừa mới thôi nôi
anh mong được gặp em thêm một chút
em ngoảnh mặt bỏ đi xa lắc
bụi đường xa úa lạnh dưới chân mày
tiếng còi tàu thôi thúc cánh chim bay
anh lại đứng như một người mất trí
nhìn xuống chân nhủ thầm chân thiện mỹ
lảm nhảm như thằng điên
mọi người đang đi nghiêng
tại sao không đứng thẳng?
anh lại hỏi chiều nay mưa hay nắng
chân trời kia hay khép lại chân tường?
chẳng biết nữa sống hoài vô nghĩa quá
cứ là Tết phải bung xòe hoa lá
cứ là vui nhộn nhạo đến chạnh lòng
cứ là ngày công chức lông nhông
hăm bốn tiếng cứ là vô tích sự
nhưng may quá vẫn còn em đấy chứ
thấy niềm vui thấp thoáng đến trong đời

có những ngày như vừa mới thôi nôi
anh mong được gặp em thêm một chút
đừng ngoảnh mặt đừng bỏ đi xa lắc
anh vẫn còn bấu víu giữ trong tay
thương bàn tay ngón ngắn ngón dài
làm sao giữ một hình hài rộng lớn?
trái đất nhỏ nhoi một ngày bận rộn
anh chỉ là hạt nước nhỏ li ti
không thân phận và cũng không dấu vết
chỉ câu thơ đã viết
có ru em ấm lạnh lúc ngủ mơ?
có là trăng soi lối em về
có là lửa sưởi lòng thêm ấm áp?
có dòng sông hành trình không tiếng hát
có kiếp người luôn tự vấn đớn đau
có những ngày đi lên núi cao
thèm ngã xuống dưới vực sâu thăm thẳm
đời vẫn còn đáng sống
dẫu trùng dương sóng gió xa khơi

có những ngày như vừa mới thôi nôi
anh mong được gặp em thêm một chút
đừng ngoảnh mặt đừng bỏ đi xa lắc
anh vẫn còn bấu víu lúc đang mê

sáng nay ngồi quán cóc vỉa hè
lại thấy nở lys hồng lan cúc huệ
em xa lắc sao lại gần gũi thế
vẫn còn nghe vọng lại tiếng con người
mỗi lần yêu là lại khóc chào đời…
Trình bày

người đánh thức trong tôi những cảm hứng sắc màu
những câu thơ duềnh lên như sóng vỗ vào bờ
sóng cuốn ra khơi
những trăng lên
những dậy thì gió mới
những thời gian vẽ lại dấu chân người
tôi nói, đây linh hồn của tôi
người hãy giẫm lên đừng rụt rè đừng e dè nghi ngại
mai sau, những gì tôi còn lại
vẫn là thơ
linh hồn tôi là thơ
xin che chở cuộc tình vô tội
xin nâng niu bờ vai tóc rối
xin ủ ấm bước chân người trong đêm khuya rét buốt
dìu người đi qua vạn dặm đường dài
dẫn người về sớm mai
tôi chẳng xin điều gì, chẳng điều gì cần thiết
nếu không là cảm hứng của thơ
chỉ cầu mong trong dấu bụi mờ
trên bước chân tôi
còn có dấu chân người...

(2009)



Add comment


298

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson