THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút Lê Minh Quốc: Mượn oai “người cũ”

Lê Minh Quốc: Mượn oai “người cũ”

 

muon-oia-nguoi-cu-1R

 


Chà, nghĩ lại hành động galant vừa rồi, người chồng vẫn còn ưỡn ngực, tự hào vì đã đem lại niềm vui ngây ngất cho vợ. Không vui sao được, bởi nhân sinh nhật, khác mọi lần là cả nhà kéo nhau ra quán làm “một trận” linh đình, lần này, chàng còn cao hứng tặng thêm cho nàng cái váy mới toanh nữa chứ. Hành động hào phóng ấy, tất nhiên chàng được nàng khen nhưng không chỉ khen một lần đâu nhá. Phải nhiều lần. Chắc chắn là thế.

Thế nhưng, chiều nay, khi đi làm về, chàng âu yếm gọi tên nàng oang oang từ đầu ngõ nhưng tịnh không có câu trả lời. Dù đang ngồi sờ sờ ra đấy, vậy mà nàng cũng không buồn mở miệng thưa, chào tíu tít như thường lệ. Nguyên do tại làm sao nàng lại “trở chứng”, lại “ểnh ương” ra mặt? Khó hiểu quá đi mất. Chàng gặng hỏi. Và sau đúng 5 phút 15 giây, nàng mới thốt ra rằng: “Đi gặp “người cũ” của anh mà hỏi đi nhá. Đừng có làm bộ làm tịch nữa”.

Nghe như sét đáng ngang tai. Lại ghen à? Lâu nay, với cô vợ cũ thì chàng đã “đoạn tuyệt”, không còn gặp gỡ, thăm hỏi, liên lạc gì nữa. Vậy lấy cớ gì mà ghen? Trong lúc, người chồng đang nhăn mày nhíu trán suy nghĩ, cô vợ mới nhỏ nhẹ: “Vừa rồi, trong cuộc họp khi phê bình về bộ phim Tình sầu như nắng, anh nhớ đã phát biểu câu gì?”.

À, thì ra thế. Lúc mọi người chê bộ phim ấy, với tư cách người chủ trì cuộc họp, anh ta có nói rằng: “Đừng nói thế. Cô vợ cũ của tôi khen nức nỡ bộ phim này. Không phải nịnh đâu, chứ cô ấy đã nhận định về phim ảnh thì chỉ có chuẩn mà không cần chỉnh”. Dù không nói rõ họ tên nhưng các cộng sự đều biết cô ấy là nhà báo chuyên viết về điện ảnh, có uy tín, được công chúng tin cậy.

Nhiều người trong các họp hành tại công sở, cơ quan thỉnh thoảng “lôi” người cũ vào cuộc là nhằm tăng thêm sức nặng của câu phát ngôn. Và họ nghĩ rằng, nhờ vậy, lý lẽ của mình thuyết phục hơn vì “đường đường chính chính”, người ấy có chuyên môn, có chức vị chẳng hạn. Hơn nữa cách nói ấy còn nhằm “làm sang” cho mình, vì ít ra mình cũng từng là chồng/vợ của người danh giá ấy.

Nói như thế, vì tôi viết, có trường hợp lạ lùng ở xí nghiệp của tôi như sau: Hễ khi phát biểu câu gì có tính cách quyết định, “chốt hạ” vấn đề thì bao giờ cô Xuân tổ trưởng cũng bắt đầu bằng câu: “Anh Hưng nhà tôi trước kia hay nói rằng, vấn đề này thì phải như thế này, thế này… Đố mà cãi. Anh ấy, từng là kỹ sư tu nghiệp ở nước ngoài đấy”. Ơ hay, chồng của cô Xuân là anh Tiến cơ mà. Nhiều người hỏi khẽ ngạc nhiên, sau mới vỡ lẽ ra đó là người chồng trước. Mà dù có “trước” hay “sau” cũng chẳng quan trọng gì cả, bởi lẽ công việc đang bàn là chuyện nội bộ, tự dưng một ai đó lại được nhắc đến, được “ngang xương” làm trọng tài khiến cộng sự khó chịu ra mặt.

Tâm lý con người ta, kể ra cũng lạ. Đã chia tay nhau, không còn dính líu gì nhau nữa, nhưng rồi “người cũ” ấy vẫn thường xuyên xuất hiện trong các cuộc họp hành, trò chuyện. Khổ nỗi, nếu câu nói ấy vọng đến tai “người mới” thì lại “sinh chuyện”.

Với câu phát ngôn về bộ phim vừa nêu trên, chẳng rõ có thuyết phục các đồng nghiệp hay không, nhưng lúc về nhà, anh ta phải đối mặt với cuộc “chiến tranh lạnh” không kém phần gay cấn. Giữa chàng và nàng lại có một cuộc đấu khẩu quyết liệt. “Hễ mở miệng ra là “vợ cũ, vợ cũ”, nghe sướng tai quá nhỉ? Sao không khăn gói theo người ta luôn đi anh?”, cô vợ mới nhăn nhó, chì chiết. Phải trả lời ra như thế nào để nàng nguôi giận?

Trước kia, vì nhiều lý do nên cô bạn tôi là Thủy chia tay với Đức. Họ đều làm lại “tập 2” với người khác. Chuyện này “bình thường như cân đường, họp sữa”? Tưởng rằng thế, nhưng rồi lại có chuyện.

Vào một đêm khuya khoắt, gió thoảng ngoài sân, trong phòng  êm dịu tiếng nhạc, đang năm tình tứ với “người mới” bỗng có cuộc điện thoại gọi đến. “Ai lại gọi vào giờ này, đúng là kẻ mất lịch sự”, Thủy lầm bầm nhưng cũng nghe máy. Một giọng nói ồn ào, giận dữ: “Phải biết điều với nhau chứ. Chồng tôi tội tình gì mà hễ nói chuyện với ai, cô cũng lôi anh ấy vào? Mượn oai của ảnh à? Sao hồi đó không giữ luôn đi? Bây giờ tiếc lắm à?”.

Không đợi Thủy phân trần, phía đầu dây bên kia cúp máy cái rụp, gọi lại chỉ nghe “ò ý e”.

Sở dĩ xẩy ra chuyện này, cũng chỉ vì dạo này chồng cũ của Thủy “lên” quá. Anh ta đã là trưởng phòng nhà đất chứ không còn lèng xèng như trước. Nhiều bạn bè, người thân khi gặp chuyện khó trong cấp phép xây dựng thường nhờ cậy vì họ có biết Thủy mối quan hệ từ trước. Thay vì từ chối phắt vì đã “đường ai nấy đi” từ đời tám hoánh, dăm năm rồi còn gì, thế nhưng Thủy vẫn bảo: “Ối dào, hết tình vẫn còn nghĩa, để tớ điện thoại cho anh Đức một câu là xong tất”. Rồi khi bàn công việc chung trong cơ quan, gặp chuyện gì khó khăn, cô cũng nói chắc như đinh đóng cột: “Ông chồng cũ của tớ có mối quan hệ lớn, để tớ nói với ảnh một câu. Các bạn yên tâm tâm đi”. Đúng thế, ai nấy cũng yên tâm vì biết vai trò của Đức không phải xoàng.

Với những câu nói tương tự ấy, liệu có nên thốt ra hay không? Chỉ là sự cân nhắc, lựa chọn của mỗi người. Tuy nhiên, với những trường hơp nêu trên, ắt ta đã có thể có câu trả lời cho riêng mình.

L.M.Q
(nguồn: TGPN 24.4.2017)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson