THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút LÊ MINH QUỐC: Mất ngôi số 1

LÊ MINH QUỐC: Mất ngôi số 1

 

Ở “cái thuở ban đầu lưu luyến mấy ai quên”, bao giờ người ta cũng nhớ đến nhau bằng hình ảnh tươi đẹp nhất. “Trai ham sắc, gái ham tài”? Đúng quá, nhưng trong cái sự “ham” rất đời rất và cũng rất phổ biến kia còn có cả sự cảm phục, nể nang nữa. Đó mới chính là nền tảng cần thiết để sau này vợ chồng ăn ở với nhau.


mat-ngoi-so-1


Khi yêu, người phụ nữ nào không vẽ ra trong mắt mình một hình ảnh lộng lẫy hiên ngang, ngời ngời dũng cảm như chàng Từ Hải? Chà nếu có dịp nào đó, chàng ra tay ắt thiên hạ sẽ lác mắt ngợi khen và nàng sẽ sung sướng lẫn tự hào, phổng cả mũi. Dịp ấy đã đến, vào một chiều đẹp nắng và tâm hồn phơi phới như lúc mới tân hôn, chàng chở nàng phóng xe xuống phố và miện huýt sao yêu đời.

“Kìa anh, có một vụ cướp giật. Lao vô cứu cô gái đó đi anh ”. Nàng thảng thốt kêu lên, những tưởng chàng sẽ ra tay hiệp sĩ “giữa đàng thấy chuyện bất bằng chẳng tha” như Lục Vân Tiên tả xung hữu đột cứu người yếu thế. “Ủa? Sao dzậy anh?”. Mặt chàng tỉnh bơ: “Kệ họ, day vào chỉ thêm rách việc. Bộ em không thấy thằng kia đang cầm dao nhọn hoắt à?”. Nói xong, chàng tăng tốc quay đầu xe rẽ ngay vào lối khác. Trưa ấy dù ngồi ăn trên hồ bán nguyệt, sen mùa hạ thơm ngát, gió trời lồng lộng nhưng tâm hồn nàng đã tổn thương ít nhiều. Nàng thử người, buông đũa, nghĩ thầm: “Con người khỏe mạnh như Hercule mà mình ngưỡng mộ lại ích kỷ đến chết nhát vậy sao?”

Ngày trước, khi mới dặm dò tìm hiểu nhau, hễ đến chơi nhà thấy gì hư, hóc, hỏng là chàng ra tay nghĩa hiệp ngay. Bỏ cả mấy tiếng đồ hồ sửa cái máy giặt, thay bóng đèn, xem lại xăng nhớt cái xe cho nàng… Chàng làm một cách vô tư. Ba mẹ nàng khen, nàng cũng khen: “Lấy một người tháo vát, sau này mình cũng khỏe”. Khỏe gì chẳng thấy, bởi cưới nhau về, chàng bộc lộ ngay bản chất con người thật là lười ơi là lười, chẳng việc gì thèm mó tay tay đến. Đã thế, ở công ty có chuyện đấu đá, chàng về nhà hết thở vắn than dài, chỉ thở ra một giọng yếm thế rất trẻ con.  Chao ôi! “hình tượng” của chàng đã “rớt giá” thê thảm. Con người mà mình cần nương tựa là thề ư?  Từ chỗ trọng vọng, nể nang thì nay nàng xem thường ra mặt.

Không xem thường sao được, “đức lang quân” kia mỗi lần kéo bạn bè về nhà bù khú, chén cạn chén đầy là khua môi múa mép chuyện tục tằng không chịu được. Nàng phải ‘di tản” con qua nhà ngoại vì sợ những lời có cánh ô nhiễm kia. Trời, tưởng chồng vai này chức nọ ngoài xã hội, bạn chồng cũng có ăn có học thế mà lúc ăn nhậu chỉ bàn luận sôi nổi rặt chuyện “thắc mắc biết hỏi ai”. Nhảm nhí quá! Nàng vỡ mộng, cứ tưởng trong đầu của người chồng trí thức, nho nhã kia cất giấu bao nhiêu là tri thức khôn ngoan và lịch lãm chứ!

À! Xem kìa, lúc mới tỏ tình nhau, cứ mỗi lời của nàng, chàng luôn lắng tai nghe như uống lấy từng lời. Nàng nói nhỏ nhẹ, một câu “dạ” hai câu “thưa” ngọt như đường cát mát như đường phèn! Ấy mà, khi chung sống,  những lúc không hài lòng điều gì là nàng quang quác như đến khiếp! Hết “thằng này”, “con nọ” liên tục “nhả ngọc phun châu” khiến chàng choáng váng.  “Ủa! Con mèo ngái ngủ trên tay anh” của ngày xưa đó sao?”. Chàng góp ý, nàng bảo sẽ “rút kinh nghiệm” nhưng đâu lại vào đó. Thất vọng não nề.

Có những cặp vợ chồng giữ được sự nể nang, tôn trọng lãn nhau là do họ tự ý thức phải “tương kính như tân”. Đừng tưởng khi đã là của nhau thì mình muốn làm gì thì làm. Chuyện rằng, chiều nay có bạn học cũ đến thăm nhà, lúc ấy vợ tất bật chuẩn bị nhà cửa tươm tất và niềm nở, đon đả đón khách thì chồng cỡi trần khoe 36 cái xương sườn, vẫn đánh độc cái quần tà lỏn! Vợ cằn nhằn, chồng vẫn tỉnh như ruồi: “Ố dào! Mấy đứa bạn cũ của em cũng là bạn của anh mà. Vẽ chuyện”! Chính thái độ “tự nhiên chủ nghĩa” đó đã khiến vợ xem chồng như kẻ ngoài hành tinh!

Ngược lại có những ông chồng, trước mặt người lạ bao giờ cũng khen tài tháo vác của vợ. Mà nàng tháo vác thật chứ chẳng đùa, đang là cô giáo, vợ bỏ ngang để trở thành chủ hụi rồi mượn đầu này vay đầu kia kiếm lãi. Chẳng biết vợ làm ăn ra sao, nhiều lúc chàng gặng hỏi thì nàng bảo: “Dân tốt nghiệp đại học tài chính kế toánh như em thì anh đừng lo”. Chồng cũng yên tâm và thêm phần nể vợ vì vật dụng trong nhà sắm sửa ngày thêm nhiều. Đùng một cái, thiên hạ kéo đến ùn ùn đòi nợ! Sau cái vụ long trời lở đất này, chàng cất giữ luôn mật mã tài khoản, hễ vợ nói đến tiền để làm ăn, chồng chỉ cười nhếch mép, không thèm quan tâm đến!

Vấn đề của đời sống vợ chồng luôn đặt ra trước mắt mọi người là bài tán khó: Làm sao vẫn giữ được sự tôn trọng nhau, vị trí mà mình đã giữ trong chồng (hoặc vợ). Đừng tưởng, đã “con ong đã tỏ đường đi lối về” thì không còn gì phải “giữ gìn” nhau nữa. Tôi nhớ trong một tác phẩm của nhà văn Nga, có chi tiết thật hay: Người chồng xem thường vợ bởi mỗi lần thay nội y là cứ thản nhiên đứng tênh hênh không thèm kín đáo che giấu, không một chút sượng sùng. Chà sao trước kia nàng đoan trang, mực thước mà nay lại sổ sàng đến thế?

Trước đây, mỗi lúc “chung chạ” nàng tự ý thức làm mình đẹp hơn từ chăm chút mùi hương đến từng cử chỉ, lời ăn tiếng nói nên khiến chàng sung sướng thốt lên “Bà hoàng của đời anh” và phải “nâng như trứng, hứng như hoa”. Thế nhưng sau khi đã có hai mặt con thì hỡi ôi! Nàng đã tự hạ thấp mình xuông bằng sự cẩu thả, xốc xếch, hôi hám khiến chàng thở dài, không buồn ngó đến, nếu có chỉ “xong xôi rồi việc” cho xong! Trước, việc nhà việc cửa, nuôi chồng ngoan dạy con khỏe thì chàng đều tin cậy giao hết cho vợ. Không những thế khi có chuyện cần, chàng đều bàn với nàng và lắng nghe góp ý nhưng khi phát hiện ra nàng mê đỏ đen, đề đóm thì trong mắt chàng, nàng chỉ là con số zéro to tướng!

Trong các tình huống trên, thiết nghĩ, để đừng xẩy ra sự oái ăm trên, bốn chữ “tương kính như tân” vẫn luôn là bài học nằm lòng. Cả vợ lẫn chồng chứ không chỉ dành cho một ai nếu mình không muốn đánh mất vị trí số 1 đã có trong mắt của chàng (hoặc nàng). Leo lên vị trí ấy đã khó nhưng giữ được vị trí ấy càng khó hơn.

 

L.M.Q

(Nguồn: tạp chí TGPN 10.6.2013)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson