THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút LÊ MINH QUỐC: "Tập 1", "tập 2" và...

LÊ MINH QUỐC: "Tập 1", "tập 2" và...

 

Có người chỉ một lần se duyên là xong. Cũng có người lên xuống xe hoa đôi ba bận. Dẫu một hay vài lần thì điều mà mọi người hướng tới đều là có được hạnh phúc đích thực. Vậy hạnh phúc là thứ gì đó quá khó kiếm tìm.

 

TAP-1-TAP-2

 

Thì đây, chàng và nàng “môn đăng hộ đối” từ tài sản đến học thức. Rất xứng đôi vừa lứa. “Cơm trắng ăn với chả chim/ chồng đẹp vợ đẹp những nhìn mà no”. Nàng xinh đẹp cỡ Angelina Jolie, chàng cũng phong độ không kém gì Brad Pitt; nàng đảm đang, thủy chung như chị Dậu, chàng cũng có hiếu như Kép Tư Bền v.v... Đùng một cái, cả hai kéo nhau ra tòa và ký cái rẹt vào đơn ly hôn. Ai nấy chửng hửng. Sau, mới biết rằng, nàng không thể nào sống chung với còi xe chữa lửa, bởi đặt lưng xuống gường là chàng ngáy rền vang cả khu chung cư. Ngược lại, chàng cũng không thể ôm ấp với một người mồm mép rổn rảng như cái loa phát thanh.

Khi đến với “tập 2”, bao giờ người ta cũng cẩn trọng hơn. Nhìn trước ngó sau, trông ngang liếc dọc rồi mới nhào vô cho chắc ăn. Người đàn bà của sự lựa chọn lần này, “dịu dàng quá diệu dàng không chịu nổi” như bước ra từ câu thơ của Onga Becgôn - chỉ mỗi tội là nàng quá sức kiệm lời. Bố mẹ chồng đến chơi nhà, nàng cũng không buồn mở miệng chào hỏi một câu, chỉ im thin thít như thịt nấu đông. Chàng có tâm sự gì, nàng cũng chỉ khẽ gật đầu rồi lại cắm mắt vào phim ngọc giờ vàng trên truyền hình!

Trước, chàng ly dị vợ cũng vì muốn có thằng nhóc nối dõi tông đường bởi nàng chỉ “sản xuất” một lũ “vịt giời”! Sau những cuộc cãi vã ầm ĩ, rồi lên xuống Từ Dũ như đi chợ mà tình hình vẫn không khả quan hơn, cả hai chấp nhận “anh đi đường anh, tôi đường tôi”. Vì chữ hiếu sáng ngời trên vâng trán, chàng thắt cà - vạt, ưỡn ngực lao về phía đầu non cuối bể đi tìm người biết đẻ con trai. Và chàng đã gặp.

Nàng mơn mởn hai mươi xuân xanh, cả ba vòng đều “chuẩn” không cần phải “chỉnh”. Sau một thời gian dài cưa cẩm, tán tỉnh nàng xiêu lòng. Tiệc cưới lại rình ran cho nhà gái nở mặt đẹp mày bởi chàng đã “tập 2”, còn nàng “cho nhau nụ hồng còn trinh nguyên phơi phới”! Bạn bè, gia đình, họ hàng chúc mừng tới tấp và “chén mừng xin hẹn ngày này năm sau”. Năm sau, rồi năm sau, lại năm sau nữa cũng chẳng có chuyện gì xẩy ra. Hỏi ra, do còn trẻ nên nàng đang phấn đấu lấy cho bằng được cái bằng tiến sĩ. Được thế, nàng mới có cơ hội tu nghiệp ở nước ngoài! Trong khi đó, với chàng, bằng cấp ấy không bằng tả lót của con.

Trước, đây, nàng chê ỏng chê eo chồng không biết ga-lant, suốt ngày chỉ cắm mắt cắm mủi vào công việc, chẳng bao giờ biết dẫn vợ đến khu resort này, trung tâm mua sắm kia, ngay cả ngày 8.3, 20.10 cũng không biết tặng hoa… Tóm lại quá cù lần! Chẳng lẽ suốt đời chỉ làm “vợ thằng Đậu”? Sức mấy! Thế là nàng quyết tâm “đổi đời” và đã gặp. Người “trong mộng” mới toanh của nàng mới khéo léo, lịch thiệp, trí thức làm sao. Có điều, không chỉ ga-lant vợ mà ngay cả em gái, bạn gái của vợ lẫn vợ của bạn thì chàng cũng quan tâm tuốt luốt!

“Tập 2,” hoặc “tập 3” của nhiều người còn thêm rắc rối nữa vẫn là chuyện “con anh, con em, con chúng ta”. Bát chén đặt trong chạn còn khua, còn va chạm chứ huống gì trong trường hợp éo le này. Nhiều người “rổ rá cáp lại” đã phải tan đàn xẻ nghé bởi không thể giải quyết được những tình huống đã phát sinh, dù rất cỏn con. Có viết cả một tập sách dày cộm đến ngàn trang cũng khó có thể liệt kê ra hết những va chạm này.

Đành rằng, khi ăn ở với nhau không còn hạp nữa, nhìn mặt nhau những muốn ăn tươi nuốt sống thì sự chia tay vẫn là giải pháp tốt nhất, cho cả hai. Sự níu kéo chỉ làm chất lượng sống giảm sút một cách tệ hại và mối quan hệ thì chỗ “thương nhau lắm” không còn “cắn nhau đau” một cách trìu mến, nâng niu mà có thể là u đầu sứt trán!

Đừng quên, trên đời này, không có gì là không thể, ví dụ “tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa”. Ấy là do con người ta chẳng chịu “rút kinh nghiệm” gì sất khi “lật qua một trang mới”. Thay vì phải tìm người có được (hoặc không) những tính nết mà mình có nhu cầu, con người ta lại chấp nhận người mới trong một tâm thế đang yêu. Mà đang yêu, họ lại quên béng đời sống vợ chồng, đời sống hôn nhân còn có những đòi hỏi khác nữa. Đến lúc bước sang “tập 2”, sực nhớ thì mình lại lao vào vết xe đã đổ!

Thật ra, trên đời này ai ai cũng mong muốn chỉ “1 tập”. Lớn lên, gặp một người, yêu, cưới, đẻ con với người đó rồi “chung thân” một cách tí tởn như ca khúc “Em ơi có bao lâu, sáu mươi năm cuộc đời” của Y Vân. Vậy mà vẩn có những người không may mắn được như thế, biết làm sao bây giờ?

Nhiều người sau khi tiến hành nhiều tập và “hơn cả thế nữa” cũng có lúc nằm vắt tay lên trán thở dài: “Biết vậy, nếu, phải chi, sao lúc ấy lại...”. Với những người có “kinh nghiệm đầy mình” này, khi ai hỏi đến, họ thường có lời khuyên chí lý: “Đã cân nhắc kỹ chưa?”. Vâng, sự cân nhắc, tính toán là điều hết sức cần thiết.

 

L.M.Q

(nguồn: tTạp chí TGPN 3.6.2013)

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson