THỂ LOẠI KHÁC Tạp bút LÊ MINH QUỐC: Một chỗ ta ngồi

LÊ MINH QUỐC: Một chỗ ta ngồi

 

“Mệt quá đôi chân này. Tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi”. Đơn giản tưởng chừng như sống thì phải thở, đói thì ăn, mệt thì nghỉ. Nhưng mấy khi ta dám nghỉ ngơi giữa một ngày tất bật, ồn ào, đua chen, náo nhiệt đang giăng lưới vây bủa trong từng khoảnh khắc? Than ôi, cái sự bận bộn ấy cũng có thể do chính ta tự tạo ra đấy thôi. Ta quên nghỉ ngơi, quên tĩnh lặng để nhìn lại mình, nhìn lại thiên nhiên từng mùa nắng đẹp đang vô tư đến và cũng đang đi như một lẽ tự nhiên. Trong cái đời sống của một công chức mẫn cán, đôi lúc tôi đã quên hẳn đi một góc vườn nhỏ nhoi đã từng hằn vết trong trí nhớ tuổi nhỏ.

minh-hoa-toi-tu-duyRR

Tranh sơn dầu LÊ MINH QUỐC

Sung sướng nhất của ngày tuổi nhỏ, với tôi là những buổi trưa trốn ngủ, lấm lét nhìn trước ngó sau rồi chạy vụt ra ngoài vườn. Vườn nhà ông ngoại có tôi cây ổi, cây đào, hồ cá, những chậu hoa hồng và nhất là những vạt cỏ non. Một góc vườn nhỏ nhoi, tôi đã ngồi trong ngày hoa niên. Nghĩ lại, vào lúc tuổi đã sắp già tôi mới thấy yêu, thấy thấm thía câu thơ của Hồ Dzếnh:

Chẳng xin lấy cả thiên đường

Chỉ xin lấy nửa tấc vườn vắng hoa

Góc vườn quạnh hiu ấy luôn gợi trong tôi một dĩ vãng êm đềm. Vườn nhà ông ngoại đã vắng hoa từ lúc nào? Sau ngày ông ngoại tôi về suối vàng yên giấc, trên mỗi cây hoa ấy lũ nhóc con chúng tôi đều buộc lên đó một giải khăn trắng. Dăm ngày sau, lạ thay, các cây hoa hồng, cúc, thược dược, huệ... đều rũ lá, hoa rụng cánh và cây khô héo dần. Người đi, hoa cũng đi theo. Giữa người và hoa có chung một nỗi niềm gì chăng?

Bây giờ, giữa Sài Gòn tấp nập. Sợ nhất là lô cốt chắn ngang đường. Có đôi lúc tôi nhẫn nhục nhích từng vòng bánh xe lăn. Rã rời mệt mỏi đến vô cảm. Thần xác như vô hồn. Không một buồn vui gì, chỉ chăm chú nhích từng bước giữa tiếng động cơ gầm rú, bụi khói mịt mù.

Mỗi một ngày tôi lại ra đi

lô cốt lô cốt lô cốt

kèn xe cấp cứu rú nghiêng trời

tôi bất lực đứng yên như tượng đá

cỏ dại cũng mồ côi... (1)

Về đến nhà, tôi đâm ra hoảng. Chẳng lẽ, mình cứ lao ra đường mỗi ngày rồi lại trở về nhà, mỗi chiều, với một tâm thế như người máy? Thế còn thơ? Còn cảm xúc? Còn đâu những lúc ngồi tĩnh lặng nhìn mây trắng phiêu lãng trên vòm xanh? Ngồi tĩnh lặng tự tình với những câu thơ vừa đến trong trí nhớ?

Rồi một ngày kia, bất ngờ, tôi tìm được cho mình một quán cà phê ở trên trời, nơi ấy mọc rất nhiều cỏ. Gọi “trên trời” đơn giản vì muốn lên chốn ấy, tôi phải bước những nhịp cầu thang để được phóng một tầm mắt. Quán cà phê này là mặt sau của một khách sạn nổi tiếng. Lên những bậc cầu thang, trước mặt tôi, từ phía xa xa kia là bức tường bằng gương xanh đậm của một cao ốc. Phía sau lưng tôi cũng là một bức tường, nhưng xám xịt, loang lổ xi măng trơ gan cùng tuế nguyệt của một chung cư đã xuống cấp. Hai hình ảnh trái ngược ấy khiến tôi thấy mình vừa gần và vừa xa Sài Gòn.

Ngồi với tôi, em nói: “Anh à, em rất yêu Sài Gòn”. Tôi cũng vậy. Trên bàn là những lọ hoa nhỏ. Bông hoa nhỏ xíu nhiều sắc màu rực rỡ. Gió từ phía sông Sài Gòn thổi lên nhè nhẹ. Và âm nhạc. “Mệt quá đôi chân này. Tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi”. Nghỉ ngơi đi chứ. Vâng, chỉ có những lúc ấy, tôi mới có thể tĩnh tâm quan sát những cây chuối dân dã quê khiểng, hiền lành bên cạnh mình. Không biết, tại sao lúc ấy, lúc này và lúc nào nhìn cây chuối ấy thì trong tôi lại nhớ đến những câu thơ của thi hào Nguyễn Trãi. Người xưa tinh tế biết bao chừng, khi hạ bút:

Tình thư một bức phong còn kín,

Gió nơi đâu gượng mở xem.

Thư tình viết trên tàu lá chuối, từng câu còn xanh, còn thơm, còn hương, có nồng nàn yêu nhớ. Người run rẩy. Người rụt rè không dám mở. Người chờ gió xuân đến nhẹ nhàng đến đặng “mở xem”... Tôi lặng lẽ, bồi hồi nhìn tàu lá chuối nõn và bỗng nhiên tâm hồn mình chùng xuống, như vừa được cởi rũ những bụi bặm nhỏ nhen mà lâu nay mình cứ đánh đu theo ngày tháng. Tàu lá chuối xanh vô tội giữa một không gian riêng ở Sài Gòn đã khiến tôi nhẹ nhỏm. Nhẹ nhỏm như khi nghe em : “Anh ạ, em rất yêu Sài Gòn”.

Sực nhớ nhà thơ Chế lan Viên viết: “Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn”. Không những thế, ngay cả khi ta chọn cho mình một chỗ ngồi, thì dần dà nơi ấy cũng sẽ đồng điệu với tâm hồn mình. Thật phúc cho những ai, lúc mệt mỏi, có một nơi chốn để nghỉ ngơi, dẫu chỉ là trong chốc lát...

 

LÊ MINH QUỐC

(nguồn: báo Thanh Niên XUÂN 2011)

(1): http://www.leminhquoc.vn/lmq/tho/tap-tho/734-tho-tinh-cua-quoc.html?start=66

Chia sẻ liên kết này...

Add comment


Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson