Thơ VŨ QUANG TẦN

Ông bạn thơ Vũ Quang Tần sinh năm 1941 tại Hải Phòng. Tôi chưa gặp mặt, nhưng lại quen nhau qua thơ. Anh là hội viên Hội Nhà Văn Hà Nội; hội viên Hội Văn học Dân gian Hà Nội và đã có những tác phẩm được bạn đọc yêu mến như Gửi lời không nói, Đừng làm đau cỏ, Hạt nắng làm mưa, Cuộc đối thoại câm, Giữa dòng xuôi ngược, Trăm phần trăm gió sương, Trăng ban ngày, Nghìn năm vọng mãi, Gần vẫn rất xa xăm...

_nh-VQTth_ng

Nhà thơ Vũ Quang Tần

Anh bộc bạch chân tình: “Văn chương, phải có sự đam mê, tài năng và nhân cách (với chút may mắn). Tôi viết văn, làm thơ theo ngẫu hứng, cho mình, và chiêm nghiệm với những thân phận cuộc đời. Không để nổi danh, phô bổ, theo phong trào, đặt cược... Khi ai đó thuộc được một câu, hay chỉ nhớ mang máng một ý thôi… Cũng quý hóa lắm rồi. Thật tuyệt vời! Đời đã “trả công”, đã trao “thưởng” đấy! Nhưng, với văn chương không đơn giản chút nào. Viết, viết và viết…

Sợi tơ rút ruột đau tằm
Thầm ơn ai đọc một lần thơ tôi".

Trong chùm thơ này, tôi thích nhất bài thơ Lão xe bò. Chỉ bài thơ ấy, đã nói lên tính cách nhân hậu của một con người. Từng câu thơ ghim vào trí nhớ người đọc…

L.M.Q
VIII.2012

Chia sẻ liên kết này...

 
 

QUYỀN SỞ HỮU TRÍ TUỆ ĐỐI VỚI TÁC PHẨM VĂN HỌC NGHỆ THUẬT DÂN GIAN

Dinh-lang-o-QN

Đình làng ở Quảng Nam

PHAN TẤN PHÁP đi bộ đội năm 1980, sau tôi chừng ba năm, thuộc đơn vị thông tin của tiểu đoàn 8, trung đoàn 29, sư đoàn 307. Lúc đó, chúng tôi đang sống trong khoảng thời gian khốc liệt nhất. Hầu hết những bài thơ in trong tập Đất bên ngoài Tổ quốc http://www.leminhquoc.vn/lmq/tho/tap-tho/643-dat-ben-ngoai-to-quoc.html của tôi và Đoàn Tuấn viết trong khoảng thời gian này. Sau năm năm ở chiến trường Kampuchia, Phan Tấn Pháp phục viên và theo học Đại học Luật Hà Nội.

Hiện nay, anh công tác tại Chi cục thi hành án dân sự huyện Tây Giang (Quảng Nam) và đã từng viết nhiều bài nghiên cứu và thực tế áp dụng pháp luật ở Việt Nam đăng trên tạp chí Nhà nước và Pháp luật của Viện khoa học pháp lý, tạp chí Ngân hàng của Ngân hàng Nhà nước, tạp chí Tòa án nhân dân của Tòa án Nhân dân Tối cao, tạp chí Dân chủ và pháp luật của Bộ Tư pháp...

Nay tôi post bài viết Quyền Sở hữu trí tuệ đối với tác phẩm văn học nghệ thuật dân gian của anh viết chung với cộng sự Nguyễn Nho Hoàng - Tòa án nhân dân huyện Thăng Bình (Quảng Nam). Lãnh vực này thú thật, tôi rất tơ lơ mơ nhưng hy vọng bài viết có tính chuyên sâu này sẽ giúp ích về chuyên môn cho nhiều người.

Sự trưởng thành của một cựu chiến binh cùng chiến hào như Phan Tấn Pháp bao giờ cũng là niềm vui của đồng đội cũ.

L.M.Q

VIII.2012

 

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Thơ HỒ HUY SƠN

 Thoáng đó, đã mấy năm, kể từ ngày tôi viết Tựa tập thơ đầu tay Ngày lạ của Hồ Huy Sơn http://www.leminhquoc.vn/lmq/tho/suy-nghi-ve-tho/1013-le-minh-quoc-viet-tua-tap-tho-ho-huy-son.html Thời gian cứ như vó câu vụt qua cửa sổ. Như chớp mắt. Qua trang web này, tôi gặp lại Sơn và một chùm thơ mới. Còn gì vui hơn khi những người làm thơ vẫn có thơ đọc cho nhau?


_BLP3992RRR

Nhà thơ Hồ Huy Sơn

Hồ Huy Sơn sinh năm 1985, quê  Quỳnh Lưu, Nghệ An, tốt nghiệp khoa Sáng tác - Lý luận và Phê bình Văn học, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội. Anh đã in những tác phẩm như Con trai con gái (NXB Kim đồng), Ngày lạ (NXB Hội Nhà văn), Cơm nhà cơm người (NXB Trẻ) và đã đạt được một số giải thưởng trong các cuộc thi về sáng tác. Hiện Sơn sống và làm việc tại TP.HCM. Thơ của Hồ Huy Sơn đã góp thêm là tiếng nói băn khoăn, suy nghĩ đa chiều của những người trẻ tuổi trong thế kỷ nầy, đời sống này. Dù câu chữ bước ra từ phần đời đôi khi lẻ loi, đơn độc nhưng đó cũng là ý thức của một nhà thơ trẻ.

L.M.Q

VIII.2012

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Thơ NGUYỄN TẤN ON

 

Sình quán Quảng Ngãi, sống tại Đà Lạt, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Lâm Đồng, nhà thơ Nguyễn Tấn On đã xuất bản những tập thơ như THƠ TẶNG NGƯỜI, PHƯỢNG XƯA, HỒN QUÊ, CHUÔNG GIÓ, VŨNG NHỚ, THOÁT NẮNG, 99 BÀI LỤC BÁT và đã có những giải thưởng văn học như giải nhất thơ lục bát của tập san Áo trắng, giải tư của tạp chí Sông Hương, giải nhì của tạp chí Du lịch, tặng thưởng tác phẩm hay của tạp chí Lang Bian.

Nh-tho-Nguy_n-t_n-OnRRR

Nhà thơ Nguyễn Tấn On

Thỉnh thoảng "ta dại ta tìm nơi vắng vẻ", tôi đã lên Đà Lạt và đôi lần đối ẩm cùng bạn thơ Nguyễn Tấn On. Anh hiền lành và nhiệt tình với mọi người. Đã đọc thơ anh, tôi càng quý mến anh hơn. Thật lạ, trong thơ anh - nhất là lục bát - anh luôn đau đáu về xứ Quảng bằng vần điệu và tâm tình như đang trò chuyện với chính mình. Nỗi nhớ quê đã làm nên diện mạo thơ Nguyễn Tấn On. Đọc và sẽ thấy ở đó một nỗi niềm da diết đến không nguôi. Nếu không là người nặng lòng với cố hương, tôi đố ai tìm được tứ thơ độc đáo: nhớ quê, anh vào sân ga mua vé tiễn (chừng 2 ngàn đồng) để có cảm giác mình cũng đang về quê. Chùm thơ này, sẽ còn ở lại trong trí nhớ người yêu thơ. Mà, trong đời, có những câu thơ đến và lại đi cũng là lẽ thường tình. Là nhà thơ, ngại gì, cứ viết đi. Đã nhiều lần tôi đã nhủ tôi như vậy Nguyễn Tấn On ạ.

L.M.Q

VIII.2012

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Bài thơ Đôi dép của NGUYỄN TRUNG KIÊN

Những cuộc tình đẹp vẫn tồn tại và có thật ở trên đời

Đôi dép là một bài thơ hiện đại, dù về mặt thể loại nó vẫn tuân thủ nghiêm ngặt theo cách gieo vần truyền thống. Tại sao hiện đại? Bởi nó không sử dụng cách so sánh giống người trước.

Trước kia, nói về sự bền chặt của tình yêu đôi lứa người ta thường ví von, rằng: “Đôi ta làm bạn thong dong / Như đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng”; hoặc “Đôi ta như thể con tằm / Cùng ăn một lá, cùng nằm một nong”; hoặc “Đôi ta như bấc với dầu / Khêu ra cho rạng kẻo sầu tương tư”... Ở đây, tác giả Nguyễn Trung Kiên mượn hình ảnh... đôi dép! Tưởng gì! Cái đôi dép ấy bình dị quá, phổ biến quá và thậm chí còn... “tầm thường” nữa.

Chính vì thế, ngay từ tựa bài thơ cũng đã tạo sự tò mò ở người đọc.

Và rồi người đọc đã không dứt khỏi mạch thơ được bởi ở bài thơ này, tác giả trình bày vấn đề bằng phong cách trầm tĩnh và nghe ra có lý lắm. Thứ nhất, tác giả khẳng định: “Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết / Những vật tầm thường cũng có thể thành thơ”. Về nguyên lý văn học điều này không sai; về tình cảm con người thì đó là sự thật, không thể chối cãi.

Sau những câu thơ đề cập đến sự cần thiết không thể tách rời của hai chiếc dép, tác giả buông câu thơ thật hay: “Nếu ngày nào một chiếc bị xa lìa / Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng”. Cái hay của câu thơ giống như cú sút quyết định của cầu thủ sung sức trên sân bóng. Cú sút căng đến nỗi thủ môn của đối phương suýt “bật tim ra ngoài”. Nhưng vẫn chưa lọt lưới. Tại sao như vậy? Tại thiếu yếu tố bất ngờ. Sự đoán định như thế trong bài thơ này vẫn chưa là những câu thơ hay nhất.

Từ khổ thơ kế tiếp, tác giả mới bắt đầu so sánh hình ảnh đôi dép với chuyện tình của “anh và em”. Ta thấy gì? Ta thấy những lúc lứa đôi vắng nhau: “Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía / Dẫu bên cạnh đã có người thay thế / Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh”. Nghe ra bùi ngùi lắm, bởi ở đây Nguyễn Trung Kiên đã nhắc đến tình yêu như một định mệnh, một tất yếu. Đã “dép” thì phải có đôi; đã “anh” phải là “em”. Không thể nào khác được. Lẽ tất yếu ấy được thể hiện bằng hai thơ chắc nịch: “Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối / Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội”.

Chao ôi! Tình cảm của người làm thơ nồng nàn và say đắm đến vậy sao? Câu thơ đi thẳng vào óc. Để rồi từ trong sâu thẳm bật ra câu thơ thật hay: “Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại / Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung”. Câu thơ hay nhưng vẫn chưa tạo sự bất ngờ ở người đọc. Giống một cầu thủ chuyên nghiệp, Nguyễn Trung Kiên đã chọn phút 89 để bất ngờ tung một cú sút quyết định. Đó là những câu thơ không phải viết bằng lý trí mà bằng cảm xúc tột cùng: “Hai mảnh đời thầm lặng bước song song / Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc / Chỉ còn một là không còn gì hết / Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…”. Dư vang của câu thơ ám ảnh đến lạ thường... “Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia...” Câu thơ như quấn quýt mãi trong cảm xúc của người đọc.

Đến với một bài thơ hay, có nhiều đường đến và nhiều hướng để cảm nhận. Với tôi, tôi nghĩ trong đời nếu có một người để mình da diết thương, mình cuồng nhiệt yêu, mình điên cuồng nhớ... thì đó đã là một hạnh phúc. Hạnh phúc vì tin rằng dù được hoan lạc yêu hay não nùng tình phụ thì những cuộc tình đẹp vẫn tồn tại và có thật ở trên đời. Trong suy nghĩ đó, tác giả Nguyễn Trung Kiên là một người hạnh phúc. Anh đã gieo cho bạn đọc một niềm tin như thế.

LÊ MINH QUỐC

nguồn: http://tuoitre.vn/Tin-tuc/217749/Nhung-cuoc-tinh-dep-van-ton-tai-va-co-that-o-tren-doi.html

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Thơ NGUYỄN ĐỨC PHÚ THỌ

Thơ NGUYỄN ĐỨC PHÚ THỌ

 

IMG_0720

 

Nhà thơ trẻ Nguyễn Đức Phú Thọ, sinh 1989, nguyên quán Đà Nẵng, hiện sống và làm việc tại Long Xuyên - An Giang. Hành trang lên đường đi vào cõi thơ của Thọ đã có giải thưởng của báo Mực Tím (2008, 2009); báo Hoa Học Trò (2009); Thơ Bút Mới - báo Tuổi Trẻ (2009) và đã in Nỗi buồn đập cánh (NXB Văn hóa - Văn nghệ, 2011). Chùm thơ của Thọ đã gợi cho tôi nhớ về không gian khoáng đạt của vùng đồng bằng Nam bộ. Những câu thơ có nhịp đi chậm rãi và gợi đến "Ký tự em chớm xanh chiều diệp lục". Đường thơ còn dài và câu thơ còn đi tới...

L.M.Q

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Thơ NGUYỄN THÁNH NGÃ

Thơ NGUYỄN THÁNH NGÃ

nguyen_thanh_ngaRRR

Nhà thơ Nguyễn Thánh Ngã Sinh 1958 tại Ba Gia, Sơn Tịnh (Quảng Ngãi). Hiện sống & viết tại vùng núi Đà Lạt (Lâm Đồng). Tác phẩm thơ của anh đã in như NHỚ XANH, NHÌN TỪ ĐÔI MẮT KHÁC, THƯỢNG NGUỒN NGẠC NHIÊN và góp mặt trong nhiều tuyển tập thơ khác.

Đây là chùm thơ của anh vừa gửi về trang web www.leminhquoc.vn.

Và anh cũng là người trước nhất hưởng ứng chuyên mục "Tác phẩm của bạn bè".

Tôi chọn lấy những bài thơ văn xuôi của anh, giúp bạn đọc có thêm cái nhìn về thơ Nguyễn Thánh Ngã. Những câu thơ đi vào trong trí nhớ của người đọc bởi hình ảnh được khắc họa rõ nét lẫn hư ảo lung linh và câu chữ chọn lọc. Một bài thơ đã viết trong hân hoan và nhọc nhằn có đem lại cho người yêu thơ một cảm xúc gì không? Nhà thơ không hỏi và cũng không trả lời. Thơ đã viết là lúc thả gió bay về trời. Phải không?

L.M.Q

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: CHUYÊN MỤC MỚI DÀNH CHO BẠN THƠ

hi1aa-1844-x-2368RRR

Theo thống kê của Bộ Thông tin Tuyên truyền, chúng ta có đến gần ngàn đầu báo được phát hành định kỳ. Thế nhưng, thể loại thơ hầu như không xuất hiện trên các mặt báo. Chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Hiện nay, chỉ có tờ Văn Nghệ của Hội Nhà văn Việt Nam, tạp chí Thơ, văn Nghệ Quân Đội, tập san Áo Trắng và các báo chuyên ngành của Hội Văn học Nghệ thuật địa phương có in thơ đều đặn. Các báo chính trị, xã hội chỉ có báo Thanh Niên, Sài Gòn Giải Phóng… in thơ vào mỗi kỳ chủ nhật.

Sân chơi thơ ngày càng thu hẹp. Phải chăng thể loại thơ đã chết?

Chính vì thế, từ sự gợi ý của nhiều anh em làm thơ, nay trang web leminhquoc.vn mở thêm chuyên mục TÁC PHẨM CỦA BẠN BÈ nhằm giới thiệu các sáng tác mới của những ai đam mê với nghề viết. Tất nhiên, không chỉ thơ mà còn là các thể loại khác.

Cộng tác với chuyên mục này, các bạn thơ email theo địa chỉ: Địa chỉ email này đã được bảo vệ từ spam bots, bạn cần kích hoạt Javascript để xem nó.

LÊ MINH QUỐC

VIII.2012

Chia sẻ liên kết này...

 
 

HUYỀN VIÊM - Trung Hoa - tình và mộng

Trung_Hoa_tinh_tho007

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 66 trong tổng số 66

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson