Thơ của ca sĩ ÁNH TUYẾT

Có những người sinh ra để hát. Tiếng hát thả trôi về trời. Về mây. Về gió. Hát cho chính mình, chứ không vì ai khác. Ánh Tuyết là một ca sĩ như thế. Nhẹ nhàng và rong chơi trong âm nhạc Văn Cao, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn... Gần đây chị lại hát một vài tình khúc bằng giọng đặc sệt Quảng Nam. Và chị lại làm thơ. Cũng là một cách để chơi. Chuyện ca sĩ Ánh Tuyết làm thơ, báo Thanh Niên số ra ngày 10.2.2004 có đưa tin như sau:

anh-tuyetRR

Ca sĩ Ánh Tuyết

Chia sẻ liên kết này...

 
 

HUỲNH VĂN HOA: Màu tím trong thơ ca

Màu sắc là một phương diện của cái nhìn nghệ thuật trong văn chương, làm nên thế giới nghệ thuật của một nghệ sĩ. Những nghệ sĩ có phong cách thường có kiểu sử dụng màu sắc theo một cách riêng, làm nên nét dộc đáo của tác phẩm, của tác giả.

Bài viết này, sẽ tìm đến nghệ thuật sử dụng màu tím trong thơ ca của số nhà thơ quen thuộc của Việt Nam.

hoihoa

Ảnh chỉ mang tính minh họa (tạp chí Văn in 1.4.1972 tại Sài Gòn). Tư liệu L.M.Q

Chia sẻ liên kết này...

 
 

HUỲNH VĂN HOA: Thương nhớ VĂN CAO

Vậy là Văn Cao đã vĩnh biệt chúng ta, về với Thiên thai, Suối mơ rồi! Thiên tài ấy đã đi qua đời này và đã để lại những kiệt tác đích thực, sáng chói, không chìm với thời gian. Nói như ai đó, ông là “nghệ sĩ trên nghệ sĩ. Một mình ôm mấy vùng ánh sáng”. Sẽ có rượu và hoa trong mỗi lần nhớ - nghĩ đến ông. ông là người đã yêu nhân dân, Tổ quốc mình đến độ đớn đau, quặn thắt:

Tất cả tình yêu khát khao hy vọng
Bốc lên trong lòng
Rơi xuống những giọt nước mắt...

(Trường ca Những người trên cửa biển)

Có một lần Tạ Ty đã viết về ông: “Văn Cao nhập cuộc không phải bằng tài năng đơn độc mà bằng một thác lũ nghệ thuật”. Đúng vật, bằng nhiều loại hình ngôn ngữ, dòng lũ sáng tạo cuộn chảy trong âm nhạc, thơ ca và hội họa. Tất cả đều ghi đậm dấu ấn riêng biệt.

van-cao-1

Tạp chí Văn Học (Sài Gòn - 1970) số đặc biệt về Văn Cao (chân dung Văn Cao tự họa năm 1957). Tư liệu L.M.Q

Chia sẻ liên kết này...

 
 

HUỲNH VĂN HOA: NGUYỄN BÍNH và những mùa xuân cô lữ

NB1-R

Tạp chí Văn (Sài Gòn - 1971) - Tư liệu L.M.Q

Chia sẻ liên kết này...

 
 

ĐOÀN VỊ THƯỢNG: Một ca khúc của Trịnh Công Sơn vừa phát hiện

Kỷ niệm 8 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Cơng Sơn:

MỘT CA KHÚC VỪA PHÁT HIỆN

trinh-cong-son

Khoảng những năm 1970 - 1975, tôi đã từng cùng bạn bè hát nhiều lần bài hát của Trịnh Công Sơn, trong đó có một ca khúc mà nay không mấy người nhớ hoặc biết đến.

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Thơ LÊ THÙY VÂN

Hiền lành. Nền nã. Xinh xắn. Lễ Phép. Là những gì tôi cảm nhận về nhà thơ trẻ Lê Thùy Vân. Đôi khi nhìn và trò chuyện, tôi cứ ngỡ như gặp một thiếu nữ xa xưa của vùng quê Kinh Bắc trong thế giới @ này. Hãy nghe Vân tự bạch:

lay-4RRRRRRRRRjpg

Nhà thơ Lê Thùy Vân

Chia sẻ liên kết này...

 
 

TRẦN HOÀNG VY - Chợt nhớ tô bánh canh xứ Trảng Bàng

1.
Những ngày đi thực tế ở Tây Nguyên, lúc bám theo chiếc xe đò mệt nhoài, ì ạch quanh co, uốn lượn lưng chừng đèo. Khi thì vừa mới sáng sớm, sương còn ngái ngủ đã theo anh bạn, áo khoác trùm kín đầu, ôm chặt lấy nhau cùng trên một con “ngựa sắt” về với các buôn làng xa, có lúc rét lạnh run, ù ù tiếng động cơ xe máy như chiếc máy bay “bà già” là là trên mặt đất, đằm đẵm hơi sương còn giùng giằng nướng ngủ. Điều tốt nhất trong những lúc này là hãy ghé đâu đó một quán cóc bất kỳ, kêu một ly cà phê đen đặc và một tô gì đó, đại loại như hủ tíu, phở, bún bò, mì quảng… để hai lòng bàn tay lạnh giá áp chặt thành tô, nhìn khói lên nghi ngút mà ấm từ tay, từ mắt đến tận dạ dày.

xephatthuRRR

Xe phát thư tại Tây Ninh nửa đầu thế kỷ XX

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LẠI VĂN LONG - Chiến binh khổng lồ

Với Kẻ sát nhân lương thiện, nhà văn Lại Văn Long được Giải nhất Cuộc thi Truyện ngắn báo Văn Nghệ năm 1990 - 1991. Thời đó giải thưởng còn sáng giá (chứ không như bây giờ) nên nổi đình nổi đám lắm.

Lai-Van-LongRRR

Nhà văn Lại Văn Long

Anh sinh năm 1964 tại Đà Lạt. Tốt nghiệp Khoa Triết - kinh tế Đại học Tổng hợpTP.HCM (nay Đại học Khoa học xã hội và nhân văn TP.HCM). Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM và hiện làm việc tại báo Công AnTP. HCM. Sau một thời gian dài, anh lại có tiểu thuyết Thạch Đế  (NXB Văn Học 2009).

Với nhà báo khi tiếp cận một sự việc, bạn đọc sẽ có một bài báo. Nếu nhà báo ấy còn có tư duy nhà văn, chắc hẳn cũng từ sự việc đó lại có thêm một truyện ngắn. Vừa đọc bài báo của Lại Văn Long viết về mộ cổ Cự Thạch Hàng Gòn, nay lại đọc truyện ngắn Chiến binh khổng lồ. Bạn văn thường mừng cho nhau, khi được đọc của nhau sáng tác mới. Trong suy nghĩ đó, tôi mới bạn đọc của www.leminhquoc.vn đến với nhà văn Lại Văn Long qua truyện ngắn này.

L.M.Q

IX.2012

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Thơ HUỆ TRIỆU

Năm vừa rồi, Hội đồng thơ TP.HCM chúng tôi ngồi lại thẩm định tác phẩm thơ đã xuất bản. Tập thơ của Huệ Triệu được đánh giá cao. Hành trình đến với thơ, dù có giải thưởng hay không vẫn vậy, đã gió thì lãng du, đã họa sĩ thì vẽ, đã nhà thơ thì viết. Chẳng bận tâm gì. Và chị đã viết, dần dà đã tạo thành một cái tên trong trí nhớ người yêu thơ.

c53wz72b_copRRRy

Nhà thơ Huệ Triệu

Nhà thơ Huệ Triệu tên thật Triệu Thị Huệ, quê quán ở Hưng Yên, sinh ra và lớn lên tại Phú Thọ. Tốt nghiệp Khoa Ngữ văn Đại học Sư phạm I Hà Nội năm 1986. Thạc sĩ văn học. Hiện là trưởng bộ môn văn trường THPT chuyên Lê Hồng Phong - TP.HCM. Uỷ viên Ban Chấp hành Hội Nghiên cứu và giảng dạy  văn học TP.HCM. Hội viên Hội Nhà văn TP.HCM. Chị đã in những tác Mùa cây thay lá (thơ, NXB Thanh Niên, 2008), Thức một miền xanh (thơ - NXB Thanh Niên, 2011), Gặp miền ký ức (phê bình - tiểu luận). Trang web www.leminhquoc.vn trân trọng giới thiệu chùm thơ của nhà thơ Huệ Triệu.

L.M.Q

IX.2012

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Thơ NGUYỄN VĂN NHÂN

Quái lạ cho cái nền giáo dục của miền Nam trước năm 1975, chỉ cần học trên mình một, hai năm thì nghiễm nhiên mình đã xem như "đàn anh". Có "tôn ti trật tự" rõ ràng, thầy ra thầy, trò ra trò và đồng môn cũng cư xử "phải đạo", chứ không à uôm "cá mè một lứa". Nhà thơ Nguyễn Văn Nhân học trên tôi vài lớp và thuở đó, đầu thập niên 1970 anh đã có thơ in trên báo, tạp chí với bút danh Bạc Hà. Lúc đó, tôi ký Thiên Bất Hủ, Nguyễn Văn Sanh (em ruột anh Nhân) ký bút danh Cỏ Non cùng sinh hoạt trong Bút nhóm Suối Mơ thuộc Gia đình Thiếu Nhi ở Đà Nẵng do anh Mừng Hoang Vu phụ trách. Chỉ học cách nhau một, hai năm nhưng giữa anh và chúng tôi vẫn "xa cách" lắm.

Chỉ một chớp mắt đã bay vèo mấy chục năm trời. Gặp lại nhau trong những lai rai bia bọt chiều tà úa nắng, rượu rót tràn ly của ngày mưa ủ dột hoặc dậy men lẵng lơ boléro tình ca Bến Cũ... tôi biết anh đã là giảng viên Toán và đã có những tập thơ được xuất bản như Gọi vào thinh không (NXB Văn nghệ 2007), Ngựa cũng buồn (NXB Thanh niên 2008), Nuốt trộng quạnh hiu (NXB Văn hóa Sài gòn 2010) và sắp in tập Ruồi bu kiến đậu.

nguyen-van-nhan

Nhà tho Nguyễn Văn Nhân

Đọc thơ Nguyễn Văn Nhân, nhiều người thích. Tôi thích những vần thơ lục bát của anh, bởi tiếng nói của đời thường, của quán xá ồn ào, của ta bà bụi bặm, ngõ ngách đìu hiu "Ngày đi mất đất, đêm đùn lại đây"... được đưa vào thơ rất đỗi "ngọt", hợp lý để tạo ra một ngữ nghĩa mới. Tưởng rằng, chỉ cười cợt một chút cho đỡ buồn, chỉ tiếng "quớ làng" (rất Quảng Nam), chỉ cái nhếch môi phớt tỉnh đời nhưng thẳm sâu giữa dòng thơ là nỗi niềm thăng trầm và lãng đảng sương khói của hương vị Thiền, của sự thoát tục để tìm về bản ngã lẻ loi của chính mình. Vì thế, thơ Nguyễn Văn Nhân có một phong cách riêng. Tôi đọc và nhớ. Và đôi khi gặp lại đâu đó những buồn vui không rõ rệt. "Lơn tơn cõi tục có phiền ai không?" như anh đã tự hỏi. Và cứ thế, anh làm thơ như đùa chơi, như thong dong xuôi ngược trong đời sống này vừa nhẹ nhàng và trầm tĩnh...

L.M.Q

IX.2012

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 66 trong tổng số 69

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson