BÁO CHÍ Lê Minh Quốc viết

Thành phố không mặt người - "Bữa tiệc" nhiều món ngon


Thứ Sáu, 16/09/2011, 11:09 AM (GMT+7)

Nhà văn, dịch giả Lý Lan đã nói về cuốn sách “Thành phố không mặt người” như sau: “Tôi đọc những truyện ngắn này, như một người đói bụng ngồi vô bàn tiệc, xoa tay hít hà ngắm nghía, rồi nếm rồi nhai, rồi ngừng tất cả hoạt động bản thân, đóng hết các giác quan, để tận hưởng cảm giác tuyệt vời của miếng ngon được nuốt qua cổ họng.”

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC viết Tựa tập truyện của BÍCH NGÂN

NHÀ VĂN BÍCH NGÂN... TRĂNG MẬT Ở ĐẢO

small_1296915760.nv

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: NGUYỂN AN NINH – một nhà báo thần tượng

SGTT - Không ai khác, chính Nguyễn An Ninh là người trước nhất đã dịch quyển Khế ước xã hội của Jean Jacques Rousseau. Bản dịch của ông có tựa Dân ước — dân quyền — dân đạo (in năm 1923) nhằm bổ sung cho ý thức tuyên truyền những nguyên tắc tư tưởng theo ý tưởng của Cách mạng Pháp (1789). Nếu sự tuyên truyền này xét ở ý nghĩa có ý thức, triệt để và có hệ thống thì ở Việt Nam, Nguyễn An Ninh xứng đáng nhận vai trò người đi tiên phong công khai gieo mầm mống tích cực của cách mạng Pháp
Kỷ niệm ngày Báo chí cách mạng Việt Nam và nhân sự kiện NXB Văn Học và trung tâm Nghiên cứu quốc học chuẩn bị xuất bản bộ sách Nguyễn An Ninh - tác phẩm dày 1.300 trang (ảnh), SGTT xin giới thiệu bài viết của nhà biên khảo Lê Minh Quốc về thần tượng một thời của thanh niên Việt Nam này.

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC viết tựa tập sách của ĐINH THU HIỀN

   Tập sách của Hiền

hien-to

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Ông BIỀN Áo Trắng

LÊ MINH QUỐC

Năng lượng của thơ nằm ở đâu? Là ở nỗi ám ảnh day dứt, không nguôi trong trí nhớ của người đọc, khi gặp điều kiện thì lập tức từng con chữ thơ ấy lại tạo nên sự chấn động trong sâu thẳm tâm hồn. Với tôi, mỗi khi trong trí nhớ vọng về câu thơ “Áo trắng đơn sơ mộng trắng trong” (Huy Cận) thì lập tức tôi lại nhớ đến... nhà văn Đoàn Thạch Biền! Mới đây thôi, cách đây chừng dăm năm, vào một chiều ba mươi Tết, ngoài trời nắng nhạt. Một thứ nắng thơ mộng và não nùng như màu son trên đôi môi thiếu phụ vừa hồi xuân. Có lẽ tâm đắc với cách ví von dí dỏm như thế nên ông Biền hào hứng khom lưng, bưng chậu hoa cúc vàng từ góc sân ra phía trước để không gian tăng thêm phần tươi trẻ. Kỳ lạ không chứ! Vừa lấy sức nhấc chậu hoa cũng là lúc ông... đổ khuỵu luôn xuống sân! Thì ra, cụp xương sống! Thế là mấy ngày Tết, nhà văn mà tôi yêu mến phải ăn Tết chèo queo trong bệnh viện! Nhờ vậy, ông mới có được tập kịch Đêm của cỏ. Ra đến Hà Nội, tôi đã gặp một người uống rượu thuộc loại “thần sầu quỷ khốc” là NSƯT Trịnh Lê Văn. Anh Văn nhận xét: “Chưa bao giờ tôi thấy trong cuộc vui, ông Biền bỏ về nửa chừng!”. Nhận xét đó đúng. Ông Biền lại cười cười tỉnh bơ: “Sợ nhất là người viết văn hay. Tớ viết văn không hay thì phải uống cho hay”. Thế nào là uống hay theo cách của nhà văn? Tôi hình dung qua hình ảnh của ông Biền qua thơ của tôi:

Bi-n

(Nhà văn Đoàn Thạch Biền)

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: NGUYỄN ĐÔNG THỨC - Ngọc trong đá

LÊ MINH QUỐC

Nguyễn Đông Thức sinh ngày 18-10-1951 tại Quảng Ngãi. Tác phẩm đã xuất bản: Ngọc trong đá, Trăm sông về biển, Vĩnh biệt mùa hè, Ngôi sao cô đơn, Như núi như mây (tiểu thuyết), Mưa khuya, Tình yêu thường không dễ hiểu, Mối tình đầu tiên và cuối cùng, Chuyện tình tự kể, Tiên bay về trời, Đời (tập truyện ngắn)..., cùng vài kịch bản sân khấu, điện ảnh. Từng nhận giải thưởng văn học của Hội Nhà văn TP.HCM, tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, báo Sài Gòn Giải Phóng... Suy nghĩ về nghề: “Một nghề chỉ có thể theo với một niềm yêu thích không ngừng. Ngày nào cũng phải viết, ít hay nhiều. Hơn 30 năm theo nghề, tôi vẫn thấy thèm được viết...”.

 

NV-Dong-Thuc-upweb1

Nhà văn Nguyễn Đông Thức

Chia sẻ liên kết này...

 
 

LÊ MINH QUỐC: Đời của NGUYỄN ĐÔNG THỨC

Trong mắt tôi, thế hệ viết sau năm 1975 tại miền Nam có hai người sừng sững là Nguyễn Nhật Ánh và Nguyễn Đông Thức. Nhìn khối lượng sáng tác của họ mà sợ. Tác phẩm của họ nhiều hơn tuổi đời của họ và nhân vật của họ cũng đông hơn số bạn bè mà họ đã quen. Viết. Và viết. Không mệt mỏi. Trong lúc nằm chờ mổ tại bệnh viện cũng viết. Đó là trường hợp ra đời của tập truyện ngắn Đời (NXB Trẻ- 2008) của nhà văn Nguyễn Đông Thức. Từ tên sách đến các nhan đề trong tập sách cũng chỉ vỏn vẹn một chữ như Tình, Mưa, Buồn, Mỡ, Tưng, Điên...

Chia sẻ liên kết này...

 
 

Trang 38 trong tổng số 38

Việt Tuấn Trinh | www.viettuantrinh.com

trinhduyson